Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 313: Bị cả thế giới vứt bỏ




Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Trong lúc nhất thời, toàn bộ bầu không khí bên trong phòng chụp ảnh cơ hồ đều đông đặc đống kết.

Nhìn qua người đại diện kia có vẻ rất dễ nói chuyện, vẻ mặt luôn lười biếng nhàn nhã giống như hoàn khố công tử chỉ là một người đàn ông trẻ tuổi mà thôi, giờ phút này lại như một ngọc diện la sát, quanh thân đều tản ra khí tức kinh người.

Những người ở bên cạnh như nhiếp ảnh gia và những nhân viên làm việc khác đều đã bị khí thế bùng nổ đáng sợ trong nháy mắt của Diệp Bạch gây kinh hãi chứ nói chi đến người đang ở ngay trong tâm bão nhân vật chính Lạc Thần.

Lạc Thần run rẩy thân thể, trên mặt không có lấy một tia huyết sắc nào, đôi môi nhỏ bé căng thẳng mím thành một đường thẳng, bởi vì cuộc trách mắng đinh tai nhức óc này làm cho toàn thân anh ta tựa hồ cũng muốn bị thiêu cháy, hận không thể làm cho chính mình hóa thành không khí để biến mất đi.

Diệp Oản Oản thoáng thu liễm lại cơn tức giận của mình nhưng trên mặt lãnh ý vẫn không chút nào suy yếu nói: “Hiện tại, tôi cho anh một cơ hội cuối cùng, nếu như anh vẫn như cũ chỉ có một loại trạng thái như thế này, việc hợp tác giữa chúng ta đến đây chấm dứt.”

Nghe được bốn chữ cuối cùng, con ngươi của Lạc Thần trong nháy mắt co rúc lại, thoáng cái ngẩng đầu lên.

Anh ta… Một lần nữa bị bỏ rơi rồi sao…

Hợp đồng của anh ta với Quang Diệu còn chưa tới kỳ, nếu Diệp Bạch buông tha anh ta, như thế theo quy định của hợp đồng anh ta sẽ trở lại trên tay của Chu Văn Bân.

Diệp Oản Oản nhìn cũng không có nhìn anh ta một cái, hướng về nhân viên làm việc nhìn lướt qua nói: “Tất cả mọi người chuẩn bị.”

Mấy nhân viên ở bên cạnh sửng sốt hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần được, nhiếp ảnh gia vội vàng điều chỉnh lại góc độ, thợ hóa trang vội vã chạy lên lau mồ hôi cùng trang điểm sơ lại cho Lạc Thần.

Nhìn thấy sắc mặt ảm đạm của Lạc Thần, thợ hóa trang đều có chút đồng tình, nhưng cô lại không có lời nào để nói mà có thể giúp đỡ Lạc Thần được, giới giải trí vốn chính là nơi cá lớn nuốt cá bé, lời nói của Diệp Bạch mặc dù nghiêm khắc thậm chí cay nghiệt nhưng đó cũng là sự thật.

Rất nhanh, hết thảy mọi thứ đã được chuẩn bị ổn thỏa, dưới ánh đèn rốt cuộc cũng chỉ còn lại một mình Lạc Thần.

Ánh mắt của mọi người, toàn bộ đều rơi vào trên người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang đứng dưới ngọn đèn kia.

Lạc Thần mờ mịt mà ngây ngốc đứng ở nơi đó, dường như vẫn không có cách nào phục hồi tinh thần lại được dù sao thì mấy lời mà Diệp Oản Oản mới vừa nói kia khá nặng nề ảnh hưởng đến tâm trạng của anh ta, trên mặt Lạc Thần vẻ mặt yếu ớt giống như vừa trải qua một trận chiến kinh hoàng.

Giống như… Bị cả thế giới vứt bỏ…

“Bắt đầu.”

Diệp Oản Oản cất một tiếng nói bắt đầu máy quay phim bắt đầu hoạt động.

Tất cả mọi người theo bản năng đều ngừng thở. Một giây trôi qua, hai giây trôi qua, ba giây trôi qua rồi… Lạc Thần vẫn như cũ mất hồn đứng ở nơi đó, bất động, cũng không nói chuyện.

Lại qua thêm mấy giây nữa, Lạc Thần vẫn không có phản ứng giống như một người không có sinh mệnh như một con rối gỗ đứng tại chỗ không cử động.

Thợ hóa trang có chút tiếc rẻ lắc đầu một cái, chuyên viên quay phim cũng âm thầm thở dài, chuẩn bị đóng thiết bị, đối diện với máy quay đang ngồi trên ghế sắc mặt của Diệp Bạch cũng có một chút xíu nghiêm túc.

Khó chịu trong tĩnh mịch, Diệp Oản Oản rốt cuộc cũng mở miệng “Đã như vậy…”

Ngay khi Diệp Oản Oản mở miệng nói trong nháy mắt, bên trong phòng chụp ảnh to lớn vang lên một tiếng cười khẽ trầm thấp khàn khàn “A…”

Dưới ánh đèn, Lạc Thần cúi thấp mặt xuống, đột nhiên thật thấp mà cười một tiếng.

Rất nhanh, Lạc Thần ngẩng đầu lên, cặp mắt sạch sẽ quét qua chỗ tất cả mọi người một cái, rồi cất tiếng rõ ràng nói: “Sinh ra chính là tội ác… Giỏi một cái… Sinh ra chính là tội ác…”

Thiếu niên trong suốt đáy mắt phảng phất dùng âm thanh như thú hoang bị giam dữ gầm thét lên như cố gắng thoát khỏi nhà tù, đem hết toàn bộ những cổ khí tức bị đè nén phát thành một sức mạnh mãnh liệt mà nói: “Ta, Lâm Giáng Trần… Cùng các vị không thù không oán nhưng một đám các ngươi từng người từng người một lại ép bức ta, muốn đưa ta vào chỗ chết…”