Cô Vợ Nhỏ Của Tổng Tài

Chương 43






Bạch Ngưng sợ hãi lùi về phía sau vài bước, vội vàng nói: "Ý tôi không phải thế, tôi nói dù sao chúng ta cũng không có tình cảm.

.

.

.

.


.""Không sao, lăn lộn trêи giường mấy lần sẽ có tình cảm." Ngôn Lạc Quân nói.Mặt Bạch Ngưng lập tức nóng lên, vội nói: "Tôi không.

.

.

.

.

.

Không nói cái này, dù sao.

.

.

.


.

.

Dù sao tôi muốn ly hôn!""Tôi không đồng ý." Ngôn Lạc Quân không chút do dự nói."Tôi đi xin cưỡng chế ly hôn!""Cô không có lý do.""Có, anh có tình nhân bên ngoài!""Chứng cớ đâu?""Anh.

.

.

.

.

." Bạch Ngưng tức giận nói: " Vu tiểu thư kia rõ ràng là đối tượng ngoại tình của anh, hơn nữa tôi cũng không tin sau khi kết hôn anh không đi tìm phụ nữ!""Vậy cô có bản lĩnh thì đi kiện đi, nói không chừng còn có thể lấy được chút phí tổn thất thanh xuân, tài sản chung sau cưới nữa !""Anh!" Đáng ghét, cô mà có bản lĩnh như vậy thì ở đây đôi co với hắn làm gì!Bạch Ngưng bất đắc dĩ nói: " Tổng giám đốc Ngôn, coi như tôi cầu xin anh được không? Chỉ kí tên thôi mà anh cũng không đồng ý sao!""Tôi không đồng ý." Ngôn Lạc Quân bình tĩnh khẳng định, sau đó bổ sung: "Còn nữa, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ khóa tất cả tài khoản trêи danh nghĩa của cô, về sau cô muốn tiền thì tới tìm tôi mà lấy.""Anh.

.


.

.

.

.

Anh rỗi việc quá hả! Tổn hại người không lợi mình!" Bạch Ngưng cầm gối hung hăng đập cho hắn mấy phát, tức giận ra khỏi phòng.Ngôn Lạc Quân lạnh mặt, dùng sức ném gối trêи tay xuống đất.Đi tới đầu giường, rút điện thoại ra."Tiểu Hà, còn nhớ rõ bộ dạng người đàn ông ở nghĩa trang kia không?"Đầu kia điện thoại truyền đến tiếng Tiểu Hà: "Chỉ nhớ đại khái.""Tốt, ngày mai sẽ có người đến cho cậu xác nhận ảnh chụp.""Vâng, tiên sinh."Sau khi cúp điện thoại Ngôn Lạc Quân đi vào phòng tắm.

Vừa mới cầm khăn lông lên đã ngửi thấy mùi nước hoa kém chất lượng nồng nặc.

Cơn giận trong lòng lập tức dâng cao, Ngôn Lạc Quân lại tiếp tục gọi."Bác Thẩm, lập tức cho người phụ nữ kia nghỉ việc đi.""Chính là cái gì Quyên đó, cho cô ta tiền lương rồi bảo cô ta lập tức cút đi!""Vậy thì sáng sớm ngày mai, dù sao cũng đừng để cô ta xuất hiện trước mặt tôi lần nữa!"Ngôn Lạc Quân cúp điện thoại, tức giận ném khăn lông xuốngđất.Bạch Ngưng ở trong phòng mở ví tiền, ảo não vì không ly hôn sớm.Khi đó hắn rõ ràng đã đồng ý ly hôn rồi thế mà cô lại không lập tức rời đi! Chỉ chút tiền lẻ trong ví Hứa Tĩnh Hàm cũng đủ để cô sống một thời gian, đến lúc đó nhất định cô có thể tìm được biện pháp kiếm sống!Bây giờ hắn lại trở quẻ, tại sao? Hắn có bệnh à! Ai mà không muốn tìm một người vợ người chồng tốt sống hạnh phúc cả đời, sao hắn lại cứ thích giữ một người vợ mình không yêu ở bên cạnh? Đầu óc có bệnh! Đầu óc có bệnh! Bạch Ngưng tức giận nghĩ.Sáng sớm ngày hôm sau, điện thoại Ngôn Lạc Quân đã vang lên.Nhận lấy điện thoại di động, hắn nói: "Sớm như vậy gọi điện thoại làm gì?"Đầu kia điện thoại nói: "Đi đánh Golf không?"Ngôn Lạc Quân chần chờ một chút, nói: "Không đi.""Không phải Chủ nhật cậu không phải đi làm sao? Sao rồi? Bây giờ thành kẻ cuồng công việc rồi hả ?""Tôi không đi làm không có nghĩa là không có việc để làm?" Ngôn Lạc Quân tức giận nói."Sao, tán gái à? Không phải chứ, kỹ thuật của cậu kém như vậy cơ mà, mới lần đầu tiên đã "cưa" thêm một đứa con gái.

Đã mất đi cuộc sống tốt đẹp của người đàn ông độc thân tiêu chuẩn* mà còn dám tới nữa à? Ngày nào đó cưa được " người tình tới cửa " hỏi thăm thì cha cậu sẽ lột da cậu ra." Đầu bên kia điện thoại tiếp tục trêu chọc."Liên Dịch Trác, cậu có gan thì nói tiếp đi xem nào!""Ha ha ha!" Liên Dịch Trác phát ra tiếng cười sung sướиɠ, cười đủ rồi mới lên tiếng: "Đến đây đi, Phương Tuyền cũng tới, nói không chừng các cậu có thể tiêu tan hiềm khích lúc trước đấy, vì một người phụ nữ mà biến thành bộ dáng như vậy có đáng không?"Ngôn Lạc Quân im lặng một lúc, nói: "Không đi.".