Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

Chương 7: Chương 7






“Lúc nào mà anh cả lại có hứng thú với thứ hạng của em vậy? Lần sau không thi hai ngàn tám trăm chín mươi chín nữa, hay là thi hai ngàn tám trăm chín mươi tám đi, thứ hạng này không tệ.


“Nếu lần sau em không thi vào được một ngàn hạng đứng đầu, thì cắt hết chi phí cho anh…” Thẩm Hoài Dương lạnh lùng nói.

Vừa nghe, Thẩm Trạch Hy bất đắc dĩ nhún vai: “Anh cả, đã vậy, anh phải đồng ý một điều kiện của em!”
“Điều kiện gì?”
“…”
Tiễn hết tất cả phụ huynh đã là mười hai giờ trưa, đến giờ ăn trưa rồi.

Diệp Giai Nhi duỗi cái eo lười biếng, ra khỏi cổng trường, chuẩn bị đi ăn miến vịt, chiếc Bentley màu đen lại chặn đường đi của cô, dừng ngay cạnh cô.

Cửa sổ xe hạ xuống, giọng nam khàn khàn từ trong xe truyền ra.

“Lên xe!”
Diệp Giai Nhi liên tục lùi về phía sau vài bước, kinh ngạc nói không ra lời.


Sao…sao…lại là anh ta?
Cửa xe mở ra, Thẩm Trạch Hy bước xuống, mỉm cười, làm động tác quý ông với cô: “Cô ơi lên xe, anh cả em có chút chuyện muốn nói với cô.


Anh ta và cô có gì để nói chứ?
Trái tim Diệp Giai Nhi đập thình thịch, mắt lướt qua người đàn ông trong xe, cảnh giác hỏi: “Chuyện gì?”
Thẩm Trạch Hy cười xán lạn, khẽ ho nói: “Chuyện học hành của em.


Dứt lời, cũng không đợi Diệp Giai Nhi lên tiếng, Thẩm Trạch Hy kéo mở cửa ghế sau, ấn vai cô, trực tiếp nhét cô vào xe, bản thân cậu lại ngồi ở ghế lái phụ.

“Anh cả, đi đâu?” Thẩm Trạch Hy nghiêng đầu hỏi.

“Anh đói rồi.

” Giọng Thẩm Hoài Dương trầm thấp, có chút khàn khàn, thân thể ngả ra sau dựa vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, ánh mắt như có như không lướt trên người cô.


Cảm giác đè nén từ bên cạnh truyền tới mãnh liệt như thế, Diệp Giai Nhi cau mày, có chút đứng ngồi không yên, ngay cả cử động cũng không dám…
Còn may, xe nhanh chóng dừng trước nhà hàng Tây.

Sau khi món lên, Diệp Giai Nhi phá vỡ sự im lặng ngạt thở, trực tiếp vào vấn đề chính: “Về việc học của Thẩm Trạch Hy, anh Thẩm có gì muốn nói với tôi?”
Vừa nghe thấy nhắc tới mình, Thẩm Trạch Hy không màng tới rượu vang trong ly, tìm cớ: “Em đi vệ sinh.


Lúc rời khỏi phòng bao, còn cố ý chớp chớp mắt với Thẩm Hoài Dương…
Thẩm Hoài Dương ưu nhã cắt bít tết, nghe vậy, ánh mắt rơi trên người cô: “Cô Diệp cho rằng mời gia sư thì thế nào?”
Nhìn dáng vẻ làm việc công của anh, sự cảnh giác trong lòng Diệp Giai Nhi cũng dịu lại, thể hiện tán thành: “Tôi cho rằng đây là một cách rất tốt.


“Xem ra cô Diệp đồng ý làm gia sư của Trạch Hy.


Nghe vậy, Diệp Giai Nhi bất giác trợn tròn mắt, ngồi thẳng người: “Tôi đồng ý lúc nào?”
Đặt dao nĩa trong tay xuống, Thẩm Hoài Dương bưng rượu vang lên, khẽ nhấp: “Đáp án hiện tại của cô Diệp thế nào?”
“Xin lỗi, tôi không có thời gian.

” Diệp Giai Nhi không cần suy nghĩ dứt khoát từ chối.

.