Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo

Chương 21: Chú ơi, đến đây đi…




Giọt nước mắt lóng lánh trong suốt dính trên hàng lông mi dày mà đen dài, chậm rãi chảy xuống đôi gò má mềm mại. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy nhóc con không sầu không lo này khóc, hơn nữa còn là dáng vẻ đau lòng như vậy. Lăng Bắc Hàn sững sờ, lòng không khỏi có chút phiền muộn.

"Khóc cái gì?" Anh mở miệng nặng giọng quát.

Úc Tử Duyệt xoay người lại, vội vàng chạy đến tủ cạnh đầu giường rút giấy ăn không ngừng lau nước mắt, "Chú, chú cứ coi như không nhìn thấy đi, cũng không được nói với người khác đó!" Cô đã khôi phục lại bình thường còn ngang ngược nói với anh.

Rõ là một bé con quật cường!

Lăng Bắc Hàn thầm nghĩ, cô không chỉ có quật cường mà còn cực kỳ sĩ diện.

"Diễn xong rồi, bây giờ tôi có thể đi được chưa?" Lăng Bắc Hàn ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ trên tay, đôi con ngươi đen sâu thẳm lại liếc sang cô hỏi.

"Á.....Ôi.....Colin....." Lúc này, từ sát vách truyền đến tiếng phụ nữ yêu mị rất nhỏ nhưng lại rõ ràng khiến Úc Tử Duyệt nhíu mày tim run lên. Cho dù cô mới 19 tuổi, cho dù cô còn là con gái nheo nhẽo cũng hiểu được âm thanh kia đại biểu cho cái gì!

Lệ Mộ Phàm! Cái tên ngựa đực này! Sao không thể kiềm chế chứ, đột tử tại chỗ luôn đi?

Lồng ngực Úc Tử Duyệt run lên thình thịch, kích động đến muốn giết người.

"Không cho! Không cho chú đi!" Úc Tử Duyệt trừng mắt giận dữ nhìn Lăng Bắc Hàn, ngang ngược quát lên bước tới túm lấy Lăng Bắc Hàn đẩy anh lên giường.

Lăng Bắc Hàn vì bị cô đẩy bất ngờ mà thân thể ngã xuống giường lớn, đã vậy cơ thể nhỏ nhắn của cô còn trực tiếp nằm đè lên người anh.

Lúc đó đang là mùa hè, trên người Lăng Bắc Hàn chỉ mặc một bộ quân trang tay ngắn rất mỏng. Úc Tử Duyệt mặc trên người một cái áo cánh dơi cũng mỏng, anh có thể cảm nhận được có hai khối ấm áp mềm mại áp sát ở trước ngực mình, nơi nào đó lại căng lên, cổ họng không tự chủ được nhúc nhích. Mùi hương tươi mát chỉ có trên người cô gái này xông vào mũi làm lòng người xao động không thôi.

"A.... Hàn..... Nhanh lên chút.....Cho em đi....." Lúc này, Úc Tử Duyệt đang nằm trên người anh nhưng đầu nhỏ lại ngẩng lên há miệng bắt chước giọng nữ nũng nịu kia cũng tự mình hô lớn.

Đáng chết!

Lăng Bắc Hàn cảm giác bắp thịt cả người mình vì tiếng mời gọi này của cô mà căng thẳng lên. Da thịt hai người dính sát vào nhau, cùng với tiếng kêu gọi của cô, hai khối mềm mại kia còn cọ qua cọ lại ở trước ngực anh, chợt cảm thấy tình thế như sắp lau súng cướp cò!

"A..... Hàn.....Lớn quá.....Ưm....." Úc Tử Duyệt lại hả hê kêu lên, càng kêu càng nhập tâm diễn y như thật!

"Ưm.....Colin, nhanh lên! Nhanh....."

Hai cô gái như đang thi đấu với nhau, phòng khách sạn vốn đã cách âm không tốt, lần này.....

Lăng Bắc Hàn quả thật dở khóc dở cười. Anh không phải là thánh nhân, chỉ là đàn ông bình thường! Anh ngồi dậy, hai tay giữ chặt eo của nhóc con.

"Chú, chú muốn làm gì?" Úc Tử Duyệt dừng lại tiếng "mời gọi quyến rũ" nhỏ giọng hỏi Lăng Bắc Hàn.

"Cô còn đè tôi nữa...Tôi không thể bảo đảm mình diễn giả làm thật đâu?" Ngón tay dài thô ráp giữ lấy chiếc cằm tinh tế của cô. Trong con ngươi Lăng Bắc Hàn lóe ra ánh lửa, nhìn kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tinh quái nói.

Úc Tử Duyệt giật mình bừng tĩnh hiểu ra, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc đỏ lên.

"Ôi....Colin, nhanh, mạnh một chút, á....."

"Làm thì làm! Ai sợ ai! Chú ơi, đến đây đi!" Úc Tử Duyệt bị âm thanh sát vách kích thích, cố nén tủi hờn trong lòng nổi giận nói.

Nhảy phóc qua, cô giạng chân ngồi lên ngực anh. Một bàn tay to của anh vẫn giữ chặt eo của cô. Ngón tay dài giữ chặt cằm của cô. Cô đỏ mặt vươn bàn tay nhỏ bé bắt đầu cởi cúc áo trước ngực anh.....