Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo

Chương 81: Gặp lại




Thấy Úc Tử Duyệt dịu dàng nói chuyện điện thoại với Lăng Bắc Hàn, còn mở miệng ra là gọi "Ông xã", trong lòng Lệ Mộ Phàm ghen tuông điên cuồng, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.

Lúc này, Úc Tử Duyệt đã cúp điện thoại, lấy công văn, cầm túi xách lên định rời đi.

"Sắp đến giờ làm rồi, cậu còn đi đâu?” Gương mặt tuấn tú của Lệ Mộ Phàm trầm xuống, nắm chặt cổ tay của cô lạnh giọng hỏi.DDLQĐ

Úc Tử Duyệt ngẩng đầu, hung tợn trừng mắt nhìn Lệ Mộ Phàm, toàn thân tức đến run rẩy, Nhan Tịch muốn tiến lên khuyên giải, nhưng lại không dám.

"Mình xin nghỉ đi đón ông xã.” Úc Tử Duyệt trừng mắt nhìn Lệ Mộ Phàm, hét lớn, âm thanh của cô bén nhọn khác thường, mọi người trong công ty đều nghe được. Thật ra, hôm nay Úc Tử Duyệt đối xử với Lệ Mộ Phàm kịch liệt như vậy, là có nguyên nhân .

Ngày hôm qua, Chủ nhật, lúc cô đi dạo phố, không ngờ gặp phải con ruồi thối này và một người phụ nữ bước ra từ khách sạn....cảm thấy, tên đàn ông cặn bã Lệ Mộ Phàm này từ trước tới giờ luôn lừa dối cô

Lời của cô..., làm các đồng nghiệp xì xầm, làm thế nào cũng không ngờ cô còn trẻ vậy mà đã kết hôn, vậy Lệ tổng của bọn họ không phải là người thứ ba rồi sao? Có người ở phía dưới bàn luận xôn xao, bắt đầu nói Lệ Mộ Phàm không tốt.

Lệ Mộ Phàm cảm thấy hết sức mất mặt. Không phải trên hồ sơ xin việc cô viết còn độc thân sao? Không phải cô không muốn thừa nhận cuộc hôn nhân này sao? Bây giờ lại cố ý thốt ra trước mặt nhiều người như vậy, là muốn anh không thể ngẩng đầu trong xã hội nữa sao?

Trời sinh tính ưa sĩ diện, Lệ Mộ Phàm bỗng chốc buông lỏng tay của cô, hung tợn lườm cô một cái. "Chuyện này tôi không đồng ý. Chỉ cần bây giờ cậu rời đi nửa bước, coi như cậu nghỉ làm, trừ tiền lương ba ngày.” xoay người, đưa lưng về phía cô, vừa đi vừa tàn nhẫn nói rõ từng câu từng chữ.DDLQĐ

Hỏa khí cùng ghen tuông trong lòng Úc Tử Duyệt càng lúc càng lớn.

Đây chính là Lệ Mộ Phàm "Tổn thương anh một phần, anh sẽ trả lại gấp ba”"Anh châm anh ta một kim, anh ta sẽ cầm dao chém anh một nhát.

Lệ Mộ Phàm, cậu theo đuổi tôi trắng trợn như vậy, trừ việc có thể mang đến cho tôi phiền toái không cần thiết, còn có thể có cái gì?

Gần đây cô nghe dì Kim giúp việc ở nhà cũ càu nhàu, mới biết thì ra bà nội, ba chồng mẹ chồng đều biết, ngày kết hôn đó cô đã từng "bỏ trốn” ùng Lệ Mộ Phàm, mặc dù ngoài mặt bọn họ chưa nói, nhưng trong lòng đã hiểu rõ.

Lệ Mộ Phàm vẫn như thế lên giọng theo đuổi cô, nếu như bị người nhà họ Lăng biết, thì làm sao bây giờ? Ba mẹ mà biết cũng sẽ giận cô.

"Vậy tôi thôi việc.” Trừng mắt nhìn bóng lưng Lệ Mộ Phàm, cô tức giận hét to. Nhan Tịch kinh ngạc nhìn cảnh tranh cãi trước mắt, một lát sau mới có phản ứng, bước lên trước kéo Úc Tử Duyệt, khuyên cô đừng kích động.

Câu nói này... khiến Lệ Mộ Phàm dừng bước chân, máy móc xoay người, vẻ mặt đầy bi thương nhìn cô.

Úc Tử Duyệt, cậu yêu cái tên Lăng Bắc Hàn đó rồi sao? Nhanh như vậy cậu đã "di tình biệt luyến” sao? Vì anh ta, đến cả công việc yêu thích cậu cũng có thể từ bỏ? Lệ Mộ Phàm gầm thét trong lòng, những lời này, cuối cùng vẫn vì kiêu ngạo mà không cách nào hỏi lên trước mặt nhiều người.

Úc Tử Duyệt không nghe Nhan Tịch khuyên, nói xong, lập tức sải chân rời đi, khi cô đi lướt qua Lệ Mộ Phàm, khiến trái tim cậu đau nhói, cơ thể lung lay như sắp ngã.

Vừa ra khỏi công ty, Úc Tử Duyệt liền hối hận, tại sao cô lại bỏ việc vậy chứ. Toàn bộ phương án về tài nguyên du lịch Bắc Kinh cô đã tỉ mỉ chỉnh hợp chỉ vừa mới nộp lên thôi, đó là phương án khó khăn lắm mới được cấp trên coi trọng mà cô đã mất hai tháng để hoàn thành, tại sao trong lúc kích động cô lại nói ra  hai chữ bỏ việc dễ dàng vậy?

Nhan Tịch thường phê bình cô làm việc xúc động, đây tuyệt đối là chân lý. Nhưng vừa rồi quả thật cô không ưa dáng vẻ cao ngạo đó của Lệ Mộ Phàm. Nhưng nếu là người khác, cô nhất định sẽ nhịn một chút.

Càng nghĩ trong lòng càng tức, nhưng vẫn bước ra khỏi thang máy, chạy thẳng tới bãi đậu xe, chỉ chốc lát sau, đã an vị trên chiếc Beetle trắng của mình.

Sau khi lên xe mới nhớ tới Lăng Bắc Hàn đột nhiên trở về, hai tháng không gặp, cô hình như đã quên mất tướng mạo của anh. Không khỏi lại nghĩ tới Hạ Tĩnh Sơ....

"Tên lính xấu xa. Trở về cũng không nói trước một tiếng. Làm hại mình làm mất luôn cả công việc. Bản thân không tự biết đón xe về nhà sao? Không biết mình rất bận rộn à?” Úc Tử Duyệt vừa lái xe vừa tức giận mắng.

"Sao mình lại đồng ý đi đón anh ta chứ?” Lần này, cô hỏi ngược lại mình.

Còn không phải là bởi vì giận dỗi với Lệ Mộ Phàm à? Đáy lòng có một âm thanh gầm thét.

Đúng vậy, là giận dỗi "Lại là giận dỗi"

Lúc trước, cô giận dỗi nói Lăng Bắc Hàn là bạn trai của mình, nói năm nay nhất định gả đi, sau lại giận dỗi gả cho Lăng Bắc Hàn. Những việc này đều là bởi vì giận dỗi. Giữa cô và Lệ Mộ Phàm, từ nhỏ đến lớn hình như luôn ở bên cạnh nhau như thế này.

Càng nghĩ càng cảm thấy phiền lòng, thôi không nghĩ nữa, cô đạp chân ga, chiếc Beetle trắng chậm rãi hòa vào dòng xe, chạy về hướng đường cao tốc.

Đến sân bay, Úc Tử Duyệt vừa định lấy điện thoại di động ra gọi cho Lăng Bắc Hàn, liền đột nhiên cảm thấy trước người bị một cảm giác áp bức mãnh liệt bao quanh, cô ngẩng đầu lên, trước mặt chính là Lăng Bắc Hàn đang mặc quân trang.

Cứ ngỡ là đã sắp quên gương mặt tuấn tú kia, thế nhưng giờ phút này lại cảm thấy quen thuộc như vậy, khắc sâu như vậy, người trước mắt hình như đen hơn, thế nhưng gương mặt vẫn cường thế lãnh khốc như cũ, đường nét rõ ràng.

Cô gái trước mặt da thịt vẫn mềm mại không son phấn như cũ, khuôn mặt nhỏ nhắn bị thời tiết rét lạnh làm ửng hồng, mắt to tròn sáng đen nhánh, sống mũi nhỏ, cùng đôi môi đỏ mọng, tóc buộc gọn gàng ở sau ót, áo khoác Cashmere mở rộng, bên trong là bộ đồ công sở thời thượng.

Không có cái ôm kiểu cách như những người xa nhau lâu ngày mới gặp lại.

Hai người chỉ sững sờ nhìn đối phương. "Về nhà.” Lăng Bắc Hàn mở miệng trước, nói xong, dắt tay cô bước đi, Úc Tử Duyệt giật mình, cảm nhận được đôi bàn tay ấm áp của anh đang bao quanh bàn tay nhỏ bé của mình.

Trong đầu đột nhiên nhớ tới Lệ Mộ Phàm, ngày hôm qua anh ta cũng là như vậy dắt tay một người phụ nữ, thân mật bước ra khỏi khách sạn....

Thân hình cao lớn của anh hiển nhiên chẳng phù hợp với chiếc Beetle nhỏ của cô, ngồi ở vị trí kế bên tài xế  Lăng Bắc Hàn bất măn cau mày, khẽ cúi người xuống mới thắt dây an toàn.

"Sao trở về mà không nói trước một tiếng?” Úc Tử Duyệt cài dây an toàn xong nói, ngay sau đó khởi động xe, đạp chân ga.

"Ảnh hưởng đến công việc của em?” Lăng Bắc Hàn mệt mỏi nhìn gò má của cô, lười biếng hỏi.

"Anh biết tôi đang làm việc, sao còn gọi tôi tới đón?” Úc Tử Duyệt vốn cho là anh không biết cô đã đi làm, không ngờ, anh lại biết. Tên đàn ông xấu xa này, biết còn kêu mình tới đón trong giờ làm việc nữa chứ: "Anh cố ý?"

"Em đâu có từ chối, đúng không?” Nhìn dáng vẻ miễn cưỡng của cô, không giống với lúc nãy, kiều mỵ kêu mình là "Ông xã” trong điện thoại.

Tâm tư kín đáo Lăng Bắc Hàn cảm thấy sự khác thường vừa rồi của cô nhất định có vấn đề.

Mặc dù anh biết cô đi làm, nhưng không biết cô làm ở công ty Lệ Mộ Phàm, càng không biết Lệ Mộ Phàm còn chưa hết hi vọng với cô.

Một câu của Lăng Bắc Hàn khiến cô không có cách nào trả lời. Đúng vậy, vừa rồi mình vì tức Lệ Mộ Phàm, gọi anh thân thiết như vậy, còn buồn nôn gọi anh là "Ông xã” nữa chứ.

Hai con ngươi sắc bén của Lăng Bắc Hàn khóa chặt cô, ở trên mặt cô hình như thấy được một tia lúng túng.

Hơn ba giờ chiều, ánh nắng xuyên qua cửa sổ xe, chiếu vào sườn mặt khiến cô càng có vẻ rạng rỡ ấm áp. Lăng Bắc Hàn cứ như vậy sững sờ nhìn cô, nhìn người con gái ấm áp, hoạt bát, rạng rỡ như ánh mặt trời này.

Cô vợ nhỏ mà hai tháng nay anh luôn nhớ nhung, giờ phút này, nhìn thấy cô, trong lòng chợt như có cảm giác chung tình kì lạ.

Ở quân đội hai tháng, anh cũng thường suy nghĩ, rốt cuộc tại sao lại muốn cưới cô, nhốt người con gái hoạt bát sáng sủa, nhiệt tình, yêu tự do này vào nhà cũ? Như vậy có quá uất ức cô hay không? Mà mình, có yêu cô hay không?

Nhưng giờ phút này, anh có thể hiểu rõ cảm giác ngủ say đã lâu trong lòng đang rung động, đối với cô, có lẽ còn chưa đến mức yêu, nhưng ít nhất, trong lòng anh có cô.

Lúc đi ngang qua siêu thị, Lăng Bắc Hàn gọi Úc Tử Duyệt dừng xe, nói là đi mua thức ăn.

"Tối nay không về nhà cũ à?” Úc Tử Duyệt bước xuống xe, nhìn Lăng Bắc Hàn hỏi.

"Không, về nhà chúng ta" Lăng Bắc Hàn nắm bàn tay nhỏ bé của cô, cười nhạt nói.

Thật là một người kỳ quái. Đoán chừng bà nội, ba mẹ còn không biết anh về đấy chứ. Úc Tử Duyệt nói thầm ở trong lòng, cảm thấy quan hệ của Lăng Bắc Hàn cùng người nhà  anh quá lạnh nhạt.

Chẳng lẽ là có liên quan đến Hạ Tĩnh Sơ?

"Nghĩ gì thế?” Lăng Bắc Hàn đưa tay, vỗ nhẹ lên trán cô, trầm giọng hỏi.

"À! Không có, không có gì!” Úc Tử Duyệt nhìn anh le lưỡi, vội vàng nói, sau đó chạy đi lấy một cái xe đẩy.

Trực giác nói cho Lăng Bắc Hàn, trong lòng Úc Tử Duyệt có chuyện, mới hai tháng không gặp, cảm giác cô gì đó khác khác, là anh suy nghĩ nhiều sao? Anh tiến lên, nhận lấy xe đẩy trong tay cô, tự mình đẩy, Úc Tử Duyệt đi bên cạnh, không kéo cánh tay anh giống như những đôi tình nhân khác.

"Lần này anh về được mấy ngày?” Cầm một túi đồ ăn bỏ vào xe xong, Úc Tử Duyệt nhìn Lăng Bắc Hàn hỏi.

"Ba ngày.” Lăng Bắc Hàn lạnh nhạt nói, lặng lẽ quan sát phản ứng của cô, nhưng cô nhưng chỉ là từ tốn nói một câu: "Ồ..... quân nhân các anh thât bận rộn...."

Đi qua khu vực đồ sống xong, Úc Tử Duyệt lại kéo Lăng Bắc Hàn lên lầu hai, ở khu đồ ăn vặt, lấy một đống lớn: "Tôi sắp thèm chết rồi, ở nhà anh chẳng dám ăn những thứ này.” Rốt cuộc Úc Tử Duyệt cũng trở nên bình thường đôi chút, thở phì phò oán thán với anh.

"Ai quản em à?” Lăng Bắc Hàn hứng thú hỏi.

“Bà nội. Lão nhân gia thật là quá đáng yêu, nói khoai tây chiên không thể ăn, coca cola không thể uống, những đồ ăn không tốt cho sức khỏe đều không cho phép đụng tới, nói là ảnh hưởng đến việc sinh con” Úc Tử Duyệt bĩu môi, đâm tọc với Lăng Bắc Hàn.

"Cho nên, chú à! Chú cho tôi chuyển về nhà đi, có được không?” Úc Tử Duyệt đi tới trước mặt Lăng Bắc Hàn, kéo cánh tay của anh, lắc lắc, làm nũng nói.

Mới vừa cùng Lăng Bắc Hàn nói hai câu, cô đã tìm lại được loại cảm giác chung đụng với anh kia.

Trong một cái chớp mắt, thiếu chút nữa Lăng Bắc Hàn đã mềm lòng đồng ý với cô.

“Lần này Bà cụ làm rất tốt.” Lăng Bắc Hàn nhếch môi, lấy đồ ăn vặt Úc Tử Duyệt chọn đặt lại về giá hơn phân nửa, chỉ còn sót mấy bao thịt bò khô cùng quả hồ trăn, quả hạch.

"Này! Lăng Bắc Hàn! Anh, cả nhà anh sao đều mang chủ nghĩa cường quyền thế hả?” Úc Tử Duyệt thở phì phò quát, vốn cho là anh sẽ giúp mình, không ngờ anh lại giúp bà cụ.

"Bà cụ muốn ôm chắt trai cũng sắp phát điên rồi....” Anh đưa tay ôm hông cô, cúi đầu ở bên tai của cô mập mờ nói, khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Tử Duyệt bỗng chốc đỏ lên .

"Sinh con? Anh muốn có con rồi hả?” Úc Tử Duyệt nhớ tới bọn họ đã làm hai lần, lại chẳng dùng biện pháp gì, nhưng cũng may, tháng trước "bà dì” của cô có tới.

Sinh con....Cô còn muốn ly hôn với anh đây. Sinh cái cọng lông á!

Úc Tử Duyệt nói thầm trong lòng, đẩy anh ra, "Tôi muốn đi mua băng vệ sinh. Chú đừng đi theo tôi.” Cô nói xong, sải bước đi về khu bán băng vệ sinh.

Cô đến tháng rồi à? Lăng Bắc Hàn âm thầm nghĩ, ngay sau đó đẩy xe đi theo cô.

"Này! Bảo anh đừng đi theo mà! Một ông chú đi tới nơi này, thật là bỉ ổi....” Úc Tử Duyệt thấy Lăng Bắc Hàn theo tới, đỏ mặt tiến lên, nhướn chân ghé vào lỗ tai anh tức giận nói.

Anh không ngại mất mặt, cô ngại gì chứ!

“Anh cùng bà xã đi mua băng vệ sinh thì sao nào?” Liếc cô một cái, nhỏ giọng nói.

"Ai? Chị Hạ?” Úc Tử Duyệt mới quay đầu, liền thấy phía cuối dãy hàng bán băng vệ sinh có một phụ nữ đẩy xe tới đây, chính là Hạ Tĩnh Sơ, cô vội vã kích động gọi lớn.

Lúc này Lăng Bắc Hàn cũng ngẩng đầu lên, vừa đúng tầm mắt của Hạ Tĩnh Sơ, Hạ Tĩnh Sơ lập tức di chuyển ánh mắt, nhìn về phía Úc Tử Duyệt, trên mặt nở nụ cười nhu hòa: "Duyệt Duyệt, thật là trùng hợp.” Nói với Úc Tử Duyệt xong, sau đó nhàn nhạt nhìn Lăng Bắc Hàn gật đầu một cái, thoạt nhìn dáng vẻ rất lạnh nhạt.

"Đúng vậy, thật là trùng hợp. Chị cũng tới mua băng vệ sinh....” Úc Tử Duyệt vừa nói được nửa câu, liền đỏ mặt, dừng lại.

Hạ Tĩnh Sơ chỉ cười, không nhìn Lăng Bắc Hàn một cái, nhưng tâm lại đang rỉ máu.

Anh cùng với cô vợ trẻ con của anh đi mua băng vệ sinh à? Anh còn nhớ hay không, năm ấy anh từng một mình đi siêu thị mua băng vệ sinh cho cô?

Càng nghĩ, trong lòng càng chua, cổ họng như bị tắc nghẹn.

Lăng Bắc Hàn không hiểu, từ lúc nào Úc Tử Duyệt và Hạ Tĩnh Sơ lại trở nên thân thiết như vậy? Giờ phút này, nhìn cô kéo cánh tay Hạ Tĩnh Sơ, ở đó thảo luận nhăn hiệu băng vệ sinh nào dùng được, cái nào không được, dáng vẻ kia, thoạt nhìn giống như chị em vậy.

Hạ Tĩnh Sơ vẫn không nhìn anh lấy một cái, trên mặt vẫn là nụ cười tự nhiên.

"Đây này, 410, nhiều hơn nữa cũng không rỉ ra, hì hì....” Úc Tử Duyệt cầm một bọc băng vệ sinh nói với Hạ Tĩnh Sơ, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Lăng Bắc Hàn, "Em lấy loại bông vải mềm, lần trước dùng lưới bị dị ứng” Sau đó, chính cô cũng cầm mấy bao, hàng ngày, ban đêm đều có, ném hết vào trong xe đẩy.

Nhưng cũng chính lúc này mới ý thức được sự tồn tại của Lăng Bắc Hàn, cô không nhịn được cảm thấy mình đối với Hạ Tĩnh Sơ có chút tàn nhẫn, thấy người đàn ông mình yêu cùng vợ đi dạo ở khu vực mập mờ này, trong lòng cô ấy nhất định rất chua xót?

"Mua xong chưa?” Rốt cuộc Lăng Bắc Hàn không kiên nhẫn nổi, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, quay sang Úc Tử Duyệt hỏi.

"Duyệt Duyệt, hai người đi dạo tiếp đi, chị xuống lầu dưới mua chút đồ dùng hàng ngày.” Lúc này Hạ Tĩnh Sơ thức thời nói, nhàn nhạt liếc qua Lăng Bắc Hàn một cái, trong hai tròng mắt nhuộm thần sắc bi thương.

Lăng Bắc Hàn đương nhiên là bắt được ánh mắt của cô, nhưng trong lòng lại không chút gợn sóng.

"Được. Chị Hạ! Lần sau gặp lại. Đi thôi!” Úc Tử Duyệt nói xong, dùng sức kéo kéo cánh tay Hạ Tĩnh Sơ, muốn anh chào hỏi cùng Hạ Tĩnh Sơ.

"Sao vậy?” Lăng Bắc Hàn biết mà còn hỏi, lúc này Hạ Tĩnh Sơ đã rời đi.

"Lăng Bắc Hàn. Lòng dạ anh thật quá hẹp hòi. Chị ấy là mối tình đầu của anh đó. Sao ngay cả một câu chào hỏi cũng không mở miệng nói vậy?!” Úc Tử Duyệt trừng mắt nhìn Lăng Bắc Hàn.

Giống như ở trong mắt cô, anh là kẻ phụ bạc vậy.

Lời của Úc Tử Duyệt khiến khóe miệng Lăng Bắc Hàn hơi run rẩy, cô biết Hạ Tĩnh Sơ là mối tình đầu của anh? Biết vậy sao một chút ghen tức cũng không có? Còn đối xử với Hạ Tĩnh Sơ nhiệt tình như vậy?

"Em thật hào phóng.” Lăng Bắc Hàn lườm cô một cái, đẩy xe sải bước đi tới quầy thu ngân, để lại mình Úc Tử Duyệt đang ngây ngốc.

Anh có ý gì?

Dọc theo đường đi, anh không nói với cô nửa lời, cô rõ ràng cảm giác được anh đang tức giận. Lúc xuống xe, liền mang theo túi lớn túi nhỏ lên lầu, căn bản không để ý tới cô, cô chạy chậm theo ở phía sau, còn không biết tại sao Lăng Bắc Hàn lại tức giận.

Rối loạn thần kinh à! Cô thở phì phì mắng. Sau khi lên lầu Lăng Bắc Hàn phát hiện mình không có chìa khóa, đành phải đứng chờ cô.

"Đi vào đi! Sao? Không vào được à? Không phải rất chảnh sao?” Úc Tử Duyệt quơ quơ cái chìa khóa trong tay, nhìn anh giễu cợt nói.

"Đừng nói nhảm. Hai tháng không phạt em đứng tư thế hành quân, đuôi liền vểnh lên trời rồi à?” Dáng vẻ tiểu nhân đắc chí của cô cũng làm cho tâm tình anh khá hơn nhiều, nhìn cô chằm chằm, uy hiếp nói.

"Thủ trưởng, thủ trưởng, tôi sai rồi, tôi sai rồi. Tôi đây mở cửa cho anh ngay.” Úc Tử Duyệt cợt nhã tiến lên, một bên mở cửa, một bên nghịch ngợm cười với Lăng Bắc Hàn.

Cho dù có tức giận nhiều hơn nữa, nhìn thấy cô hoạt bát như vậy, cơn tức của anh cũng hoàn toàn tiêu tán rồi.

Nhà của bọn họ vẫn giống với lúc cô rời đi, gọn gàng sạch sẽ, không có một chút bụi bặm, nhìn ra được thường có người tới quét dọn. Úc Tử Duyệt nhìn  không gian xa lạ này, chỉ mới ở qua ba ngày có chút lạ lẫm.

Theo Lăng Bắc Hàn đổi giầy xong, cô bị kéo xuống phòng bếp đi nấu cơm.

"Cơm không biết làm, thì dù sao cũng phải biết rửa thức ăn chứ?” Lăng Bắc Hàn vừa đãi gạo, vừa hỏi Úc Tử Duyệt, nhìn dáng vẻ vụng về của cô, rửa rau thôi mà cũng làm cho bồn rửa loạn hết cả lên..

"Không biết. Tôi chỉ biết ăn. Hì hì.....” Úc Tử Duyệt vô cùng kiêu ngạo nói, chỉ thấy lúc này Lăng Bắc Hàn đã tại xắt khoai tây thành sợi, kỹ thuật kia, quả thật là hạng nhất.

"Ông chú."

"Không, không, là thủ trưởng.” Một tiếng ‘Ông chú’ vừa thốt ra khỏi miệng, chỉ thấy Lăng Bắc Hàn hết sức nghiêm túc lườm cô một cái, nhưng động tác trên tay vẫn không dừng lại.

Úc Tử Duyệt vội vàng khoát tay, thức thời nhìn anh cợt nhả nói.

"Nói.” Lăng Bắc Hàn thu hồi tầm mắt, lạnh lùng nói.

"À à… tôi...tôi là muốn hỏi á... sao chú lại rành việc nấu cơm như vậy?” Úc Tử Duyệt chạy đến bên người Lăng Bắc Hàn vẻ mặt nịnh nọt ca ngợi nói.

Lăng Bắc Hàn đặt số khoai tây đã xắt xong vào trong một chậu nước lạnh, lại cắt một củ khoai tây khác: "Là một người lính, ngay cả thức ăn cũng không biết làm, lúc hành quân dã ngoại không phải đói chết à?” Một củ khoai tây khác dưới tay anh đã trở thành những sợi nhỏ, tay trái và mặt đao cùng được sử dụng, bỏ chúng vào trong nước.

Úc Tử Duyệt thấy anh mang sợi khoai tây đã cắt gọn đi rửa, cô biết, đây là muốn loại bỏ bớt tinh bột vụn.

"Đúng rồi, thủ trưởng, các anh thường xuyên diễn tập cái gì vậy.” Cô cảm thấy cứ đứng như vậy, để một mình Lăng Bắc Hàn nấu cơm thật không tốt, lập tức cầm mấy trái ớt xanh đi rửa, vừa rửa vừa hỏi.

"Hỏi cái này làm gì?” Lăng Bắc Hàn thấy dáng vẻ vụng về của cô, tiến lên kéo cô ra, tự anh vừa lưu loát rửa ớt xanh, vừa hỏi. Nghĩ thầm, từ bao giờ cô nhóc này lại có hứng thú với quân sự vậy chứ?

"Hỏi giúp một đồng nghiệp của tôi thôi..., cô ấy là một tiểu thuyết gia, định viết về đề tài quân hôn, cô ấy nhờ tôi hỏi giúp một chút, lúc các anh diễn tập quân sự, có nguy hiểm không, có quân nhân hy sinh không? Nếu là cơ mật quân sự vậy thì thôi.” Úc Tử Duyệt cười hỏi.

Anh còn tưởng rằng là cô quan tâm anh, muốn biết về công việc của anh chứ, trong lòng Lăng Bắc Hàn có chút mất mát: "Cũng không phải là cơ mật quân sự gì. Trên web cũng có tài liệu, bảo cô ta lên đó tra đi” Anh có chút không vui nói.

Úc Tử Duyệt liếc anh một cái, biết vậy đã không hỏi anh rồi. Cô quan tâm anh nhiều như vậy làm gì chứ?

Thật ra thì cô cũng không phải giúp Nhan Tịch hỏi, mà là vì tò mò với công việc của nên mới hỏi.....

"Trứng sốt cà chua bỏ đường đi, không được cho muối, tôi không muốn ăn trứng sốt cà chua mặn.” Úc Tử Duyệt thấy Lăng Bắc Hàn cầm hũ muối, cô lập tức đưa tay đoạt lấy, nhìn anh kháng nghị nói.

"Từ lúc nào trứng sốt cà chua lại cho đường vậy hả?” Lăng Bắc Hàn nhận lấy hũ đường Úc Tử Duyệt đưa tới, buồn bực hỏi.

"Người phương Bắc các anh thường thích cho muối, khó ăn muốn chết. Trứng sốt cà chua phải chua chua ngọt ngọt  mới ngon.”  Ở nhà cũ, cô không dám có ý kiến, nhưng nơi này là nhà mình, dù sao cô cũng có quyền nói chuyện chứ.

Lăng Bắc Hàn quả nhiên là đầu bếp đủ chuẩn, trứng sốt cà chua dưới sự chỉ điểm của cô, thật sự là chánh tông, chua chua ngọt ngọt rất hợp khẩu vị. Bữa tối Úc Tử Duyệt ăn rất no, chủ yếu là món ăn Lăng Bắc Hàn rất hợp khẩu vị của cô.

Ăn xong cơm tối xong, Lăng Bắc Hàn mới gọi điện thoại cho ông cụ, nói đã trở về rồi, tối nay sẽ cùng với Úc Tử Duyệt ở nhà mới, không trở về.

Lăng Bắc Hàn bước ra phòng tắm, chỉ thấy Úc Tử Duyệt lại vừa xem ti vi vừa ăn đồ ăn vặt, Lăng Bắc Hàn cau mày: "Úc Tử Duyệt""

"A, đến đây.” Cô cuống quít đứng lên nhìn anh, thế này mới ý thức được mình lại phạm sai lầm rồi.

"Không! Thủ trưởng. Tôi…tôi đây chỉ là thỉnh thoảng, hắc hắc....đã nín nhịn hai tháng rồi, chỉ thỉnh thoảng thôi, không phạm pháp chứ?” Chỉ sợ Lăng Bắc Hàn lại phạt cô đứng tư thế hành quân, muốn đấu với anh, quả thực là lấy trứng chọi đá, Úc Tử Duyệt thức thời cười hì hì nói.

Úc Tử Duyệt. Mi thật không có tiền đồ. Ta khinh bỉ mi.

Cô mắng thầm.

"Cho em 20 phút để tắm.” Lăng Bắc Hàn nói xong, đi vào phòng ngủ.

Úc Tử Duyệt vừa tới phòng tắm, vội vàng khóa cửa lại, nghĩ đến bộ dạng mặc áo ngủ của Lăng Bắc Hàn vừa rồi, trái tim "binh binh” đập loạn. ‘Tên lính xấu xa’ hai tháng không được thỏa mãn, tối nay nhất định là muốn giày vò cô?

Cô còn nhớ rõ lần trước mình nóng sốt, bị anh hèn hạ "tiêm” cho. Nghĩ như vậy, trong lòng Úc Tử Duyệt hô to không ổn, tròng mắt chuyển một cái, cô nghĩ tới một biện pháp.

Tóm lại lần này, cô không thể khuất phục dưới uy quyền của Lăng Bắc Hàn nữa.