Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 39: Người phụ nữ này đúng là ác độc




Nhìn Bắc Minh Hạo đang đi tới chỗ cô, Tuyết Chi vẫn đứng yên như cũ, không di chuyển, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn anh, trong đôi mắt lộ rõ sự xem thường, như cây gai quấn quanh người khiến anh không thoải mái!

Ngay khi sắp tới gần, đột nhiên phía trước có một người ngăn cản. Bắc Minh Hạo dừng lại, lạnh lùng đảo mắt nhìn người kia: "Tiêu Chí Khiêm, chuyện này không liên quan đến cậu, tốt nhất là cậu tránh ra đi."

Tiêu Chí Khiêm cong môi, anh hơi ngước mắt, vẻ mờ mịt trong đôi mắt dần dần tản đi, thay vào đó là ánh sáng khiếp người: "Người của tôi, chỉ cần cô ấy thích, muốn đánh ai tôi sẽ đánh người đó."

Đôi đồng tử đen bóng của Bắc Minh Hạo như có sóng to gió lớn cuộn trào, anh ta nở nụ cười âm trầm, áp sát vào người kia: "Không phải cậu muốn bảo vệ ai là sẽ có thể bảo vệ được."

Khuôn mặt hào hoa phong nhã của Tiêu Chí Khiêm yêu nghiệt là thế, nhưng không thể che đi được tư thái ngông cuồng: "Vậy thì cứ thử xem."

Chiều cao của hai người không chênh lệch là bao, mức hung hăng cũng không kém đối phương, vào lúc này đây, nó giống như sao Hỏa va vào Trái Đất, bắn ra vô số đốm lửa. Đó chỉ là khí thế của những kẻ mạnh thực sự mới có thể phát ra, như nước với lửa, trời sinh địch thủ, chỉ trong chốc lát đã có thể hủy thiên diệt địa.

Tuyết Chi an tâm ở bên cạnh Tiêu Chí Khiêm, nhìn người đàn ông này trở nên mạnh mẽ như thế, cô vô cùng khuây khỏa. Mà Đỗ Hân Dĩnh thì lại lo lắng nắm hai tay, chăm chú nhìn Bắc Minh Hạo.

Đúng lúc này, Kiều Nhã cũng đi tới, lúc lướt ngang qua người Đỗ Hân Dĩnh, bà lạnh lùng trừng mắt, bà thừa biết, người phụ nữ này chẳng được tích sự gì. Đỗ Hân Dĩnh co rúm lại, vội vã cúi đầu không dám hé răng.

"Được rồi, đều là người lớn cả, sao còn giống như trẻ con thế chứ, không sợ khiến cô Chương chê cười à." Kiều Nhã đứng ra hòa giải, lúc kéo con trai mình, bà kéo mạnh hơn, ra hiệu cho nó nên có chừng có mực.

Bắc Minh Hạo nhíu mày rất chặt, cơ bắp trên người như căng lên, bất cứ lúc nào cũng có thể động vào là phát nổ. Cơn giận của anh ta không phải chỉ là vì Hân Dĩnh, vì Tuyết Chi ngang ngược, mà còn bởi vì Tiêu Chí Khiêm ngang nhiên đứng ra bảo vệ!

Anh lấy lập trường gì để che chở cho cô gái này đây? Dựa vào cái gì mà có thể bảo vệ được cô ấy?

Chỉ nghĩ vậy thôi mà Bắc Minh Hạo đã cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung rồi, lửa giận cháy lên hừng hực.

Tiêu Chí Khiêm vẫn luôn giữ nụ cười mỉm, vừa là châm chọc lại có vẻ lạnh lùng, anh không lên tiếng không có nghĩa là anh không làm được. Rồng có vảy ngược, chạm vào nó cũng điên. Trương Tuyết Chi chính là vảy ngược không ai được đụng vào của anh!

Thấy hai người không ai có ý định nhượng bộ, Kiều Nhã cũng hơi nóng nảy, thấy Tuyết Chi còn thoải mái như chẳng có chuyện gì, bà vội vàng nói với cô: "Cô Chương à, tôi thấy nhất định chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi. Có lẽ Hân Dĩnh đang không khỏe, nên mới nói mê sảng, cô Chương được dạy dỗ đàng hoàng, sao có thể ra tay đánh người chứ?"

Vừa nói, bà quay đầu liếc nhìn Đỗ Hân Dĩnh, ý cảnh cáo rõ ràng: "Tôi nói không sai chứ, Hân Dĩnh?"

Đỗ Hân Dĩnh cắn răng, hai tay nắm chặt, cô ta không cam lòng, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Nhưng mà, dù có không cam lòng, uất ức nhiều hơn nữa, trước mặt Kiều Nhã, cô cũng không dám lỗ mãng hơn, cô im lặng khôn khéo cúi đầu: "Dì Kiều nói không sai, con... con bị hồ đồ rồi."

"Sau này nói chuyện thì phải nghĩ rồi hẵng nói." Kiều Nhã lạnh lùng nói thêm, sau đó bà cười nói với Tuyết Chi: "Nếu đã là hiểu lầm thì chúng ta nên bảo hai anh em nó ngồi xuống làm hòa đi."

Kiều Nhã thân là bà Tiêu, đã mở lời, ít nhất Tuyết Chi vẫn phải nể mặt bà. Cô đi tới bên cạnh Tiêu Chí Khiêm, nhẹ nhàng giật tay áo của anh: "Tiêu Chí Khiêm, em hơi đói rồi."

Tiêu Chí Khiêm bỗng quay đầu lại, vẻ ngông cuồng lúc nãy không còn nữa, đôi mắt nhìn cô chăm chú: "Đợi anh."

Nói xong, anh xoay người đi thẳng vào phòng bếp.

Tuyết Chi cười híp mắt ngồi xuống, tựa lưng vào ghế sofa, mắt đầy tình ý nhìn bóng dáng người đàn ông rời đi. Hoá ra bầu không khí ngập mùi thuốc súng lại dễ dàng hoá giải chỉ bởi một câu kêu đói bụng của cô, Kiều Nhã thấy vậy lấy làm kinh ngạc, khiến bà cũng phải đánh giá lại Tuyết Chi thêm mấy lần.

Đỗ Hân Dĩnh căm hận cắn môi, Trương Tuyết Chi là một người phụ nữ thay đổi thất thường, tại sao lại có một người đàn ông đối xử tốt với cô ta như vậy?

Mà Bắc Minh Hạo đột nhiên bị Tiêu Chí Khiêm bỏ lại, ánh mắt anh hung ác đến cực điểm. Không gì có thể khiến người ta phẫn nộ hơn cái sự coi thường của tên đó.

Kiều Nhã hồi tinh thần, bà khẽ cười một tiếng: "Cô Chương, phiền rồi."

Tuyết Chi hờ hững nhíu mày: "Tôi đói bụng thật."

Bắc Minh Hạo đột nhiên xoay người, đi tới trước mặt cô, hai tay để lên trên tay vịn ghế sô pha, anh cúi người, mập mờ nghiêng người về phía trước, sát cạnh tai cô: "1.5 tỷ kia thì có thể bỏ qua nhưng món nợ của Hân Dĩnh lần này tôi sẽ nhớ kỹ để đòi cho cô ấy."

Ánh mắt của Tuyết Chi đảo qua, yêu kiều cười khẽ: "Lãi thì tôi không gửi nhé."

Giữa hai người dường như không có gì khác thường. Kiều Nhã chú ý tới, ánh mắt lóe lên vẻ nghi ngờ, nhưng lúc này đây bà ta thông minh tỏ ra như không nhìn thấy gì cả.

Bắc Minh Hạo cười gằn, anh đứng dậy đi tới chỗ Hân Dĩnh, tay đưa lên xoa nửa bên mặt bị đánh sưng đỏ của cô ta, có thể thấy cái tát của Tuyết Chi mạnh đến mức nào.

Người phụ nữ này đúng là ác độc.

Anh nhíu mày, giọng nói lại rất dịu dàng: "Để anh đi lấy túi chườm đá."

Đỗ Hân Dĩnh ngoan ngoãn gật đầu, trông uất ức vô cùng, Kiều Nhã nhìn mà thấy phiền lòng nên xoay người lên lầu.

Bắc Minh Hạo mang túi chườm đá tới, lấy khăn mặt bọc lại rồi nhẹ nhàng đặt lên mặt cô ta. Đỗ Hân Dĩnh nép vào trong lòng anh, như rất sợ Tuyết Chi: "Hạo, em muốn đi..."

Bắc Minh Hạo gật đầu, chào hỏi Kiều Nhã một tiếng rồi đưa Đỗ Hân Dĩnh rời đi.

Từ đầu đến cuối chẳng buồn nhìn Tuyết Chi một chút nào.

Bên ngoài vang lên tiếng động cơ ô tô, gầm rú giận dữ, khóe môi Tuyết Chi khẽ cong lên, ý cười như có như không.

Dù là lúc nào đi nữa, sự tức giận của Bắc Minh Hạo cũng chỉ bởi vì Đỗ Hân Dĩnh. Xem ra đàn ông đều thích cái kiểu phụ nữ ngu ngốc ngây thơ. Nhưng mà... cũng có ngoại lệ.

Tiêu Chí Khiêm kéo thím Vương vội vàng vào nhà bếp rồi nhẹ giọng nói: "Cô ấy đói." Sau đó anh cứ đứng bên cạnh, lẳng lặng đợi chờ.

Từ sau khi Tiêu Chí Khiêm trở lại nhà họ Tiêu, thím Vương vẫn đi theo chăm sóc anh, mặc dù bình thường anh chỉ nói mấy lời, nhưng bà vẫn nhanh chóng hiểu được.

Bà cười haha: "Được được được, tôi đi chuẩn bị đồ ăn cho cô Chương."

Tiêu Chí Khiêm bất động, đứng đó chờ, thím Vương cũng được chiều mà sợ, đã nhiều năm như vậy, chưa bao giờ thấy cậu chủ coi trọng đến như thế. Động tác của bà cũng nhanh hơn, không lâu sau, bà bày lên một phần điểm tâm ngọt, pha trà nhài, vừa định bưng ra thì Tiêu Chí Khiêm đã dành lấy: "Để tôi."

Thím Vương ngẩn ngơ tại chỗ, bà vui vẻ cảm thán, bây giờ cậu chủ càng ngày càng bình thường rồi.

Khi Tiêu Chí Khiêm quay trở lại phòng khách thì chỉ còn mỗi mình Trương Tuyết Chi ngoan ngoãn ngồi ở đó, anh không buồn hỏi đến mấy người kia, giống như thể họ chưa từng xuất hiện ở đây vậy, sau khi bày đồ ăn lên trên bàn, anh ngồi xuống cạnh cô.

Tuyết Chi nhẹ nhàng cười với anh: "Cảm ơn."

Cầm một miếng bánh gato cắn thử, bên môi dính chút bơ, cô vô thức vươn lưỡi ra liếm liếm. Tiêu Chí Khiêm nhìn cô chằm chằm, cổ họng bỗng dưng căng chặt, ánh mắt càng trở nên nóng bỏng.

Ăn một mình thì ngại quá, Tuyết Chi mới hỏi anh: "Anh không ăn à?"

Ánh mắt tối sầm u ám, anh nhích lại gần, cầm lại nửa miếng bánh còn dư trong tay cô cho vào miệng, lúc cô vẫn còn đang sững sờ, lưỡi anh còn nhẹ nhàng liếm hết chỗ bơ dính trên đầu ngón tay cô. Giống như bị lông chim phớt nhẹ qua, lại không khác gì vừa bị điện giật, Tuyết Chi bỗng định thần, nhịp tim đột ngột tăng nhanh, gò má cũng vô thức bừng bừng.

Tiêu Chí Khiêm còn chưa hết thòm thèm, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người khác nhũn ra: "Ngon lắm."

Tuyết Chi bối rối cầm thêm một miếng nữa, ăn bừa. Đáng chết, bây giờ đối mặt với Tiêu Chí Khiêm, sao càng ngày cô càng không thể thích làm gì thì làm? Cô sẽ căng thẳng, sẽ bàng hoàng, sẽ mất tự chủ, ngay cả tâm trạng cũng dễ dàng bị anh dẫn dắt.

Cái này không hay.

Hai ngày sau, chủ tịch thành phố Trương Hồng Khánh của thành phố A được chính thức bổ nhiệm làm bí thư thành ủy, cửa lớn nhà họ Trương bị họ hàng thân thích và bạn bè như sắp đạp san bằng. Từ phu nhân chủ tịch thành phố cho đến phu nhân bí thư thành ủy, Nguyễn Thanh Mai cũng thấy hồi hộp, hai vị trưởng lão nhà họ Trương cũng mừng cho con trai của mình, chỉ có Trương Hồng Khánh tự biết, tại sao mình có thể lên được chức bí thư thành ủy, với chuyện con gái mình đang qua lại cùng Tiêu Chí Khiêm, không biết từ lúc nào ông cũng thoải mái hơn.

Dù bất đắc dĩ nhưng biết làm sao được, dù sao người ta cũng thực hiện lời hứa hẹn của mình.

Tuyết Chi không biết rõ nội tình, cô cũng thấy vui mừng thật lòng cho cha. Từ sau khi sống lại, mọi chuyện đang trở nên thay đổi, hơn nữa tất cả lại đột nhiên đến thế.

Sau đó, Tiêu Chính Thịnh chính thức cho hai mẹ con Kiều Nhã thân phận mới, Bắc Minh Hạo cũng được giới thiệu với công chúng. Ngoại hình anh tuấn và ngập tràn khí khái đàn ông, tác phong làm việc giỏi giang và quả quyết, các thành tích khi quản lý chi nhánh công ty dần dần có lãi cũng khiến cho những việc anh ta làm phủ khắp trên các trang báo lớn về tài chính kinh tế. Anh trở thành trợ tá đắc lực của Tiêu Chính Thịnh, bởi vì anh mà tương lai của Tiêu thị cũng trở thành bí ẩn.

Dù Tiêu Chính Thịnh xuất hiện trong những trường hợp quan trọng nào đi nữa cũng dẫn anh và Kiều Nhã cùng đi, xuất hiện với hình tượng một nhà ba người vô cùng ấm áp. Mà Tiêu Chí Khiêm thì lại bị công chúng lãng quên.

Khí trời chuyển lạnh, hoa đào ở sau vườn nhà họ Tiêu từ từ héo úa, ngẩng đầu nhìn hoa rụng lả tả cũng không địch lại thời tiết tang thương.

Lúc Tuyết Chi đi tới, cô ngước mắt thấy Tiêu Chí Khiêm, anh vẫn mặc mỏng manh như trước, đứng dưới cây hoa đào, cánh hoa như mưa bay lất phất, có mấy cánh hoa rơi trên đầu vai anh, quyến rũ đượm tình, phong thái đẹp xinh.

Tiêu Chí Khiêm vẫn quen một mình đờ đẫn, bốn phía là những bức tường cao như kéo dài vô tận.

Mỗi đóa hoa là một thế giới, một ngọn cỏ là một thiên đường, đó là sự im lặng mà người ngoài khó lòng chạm được.

Tuyết Chi nhẹ nhàng đi tới, nghe thấy tiếng bước chân của cô, anh xoay người, đôi mắt trong suốt như dòng suối nhỏ róc rách dịu dàng chảy trôi, làm say đắm lòng người.

"Lại đây." Anh nhẹ giọng nói, bông hoa đào còn nguyên vẹn duy nhất được anh cầm trong tay, cài vào tóc mai của cô.

Hoa đẹp, người xinh, lại càng thêm ba phần tư sắc.

Anh yêu thương đưa tay vuốt ve, bên môi nở nụ cười như có như không, vẫn cái vẻ mị hoặc đến nỗi khiến người ta nín thở.

"Rất đẹp."

Tuyết Chi bật cười một tiếng: "Hoa đẹp? Hay em đẹp?"

Anh không hề do dự, thật lòng đáp: "Em đẹp."

Con gái thích chưng diện, tai cũng kén thứ nghe, Tuyết Chi không phải là ngoại lệ, có người khen mình cô cũng thấy lâng lâng, cô cười đùa: "Tiêu thiếu gia, anh tinh mắt thật."

Cô kéo anh ngồi dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn mưa hoa đào giữa trời.

Tuyết Chi đột nhiên mở miệng: "Tiêu Chí Khiêm, nếu như anh không thích tranh, không thích để ý đến những người kia, vậy chúng ta không cần quan tâm tới."

Tiêu Chí Khiêm nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng hơn, mơn trớn trên từng tấc da thịt trên mặt cô: "Tranh, còn phải xem là vì ai."

Tuyết Chi quay đầu, đón nhận ánh mắt của anh: "Anh là... " Vì em?

Câu nói kế tiếp cô vẫn không thể thốt thành lời.