Con Dâu Nhà Giàu

Chương 187: Hi Tuấn về nhà



Chương 186: Hi Tuấn về nhà

Ăn sáng xong, Triệu Hi Thành và Triệu lão gia cùng đi làm

Chu Thiến lại dẫn Thế Duy ra sân chơi, ánh nắng buổi sáng ấm áp,không khí cũng rất tốt. Chu Thiến dẫn Thế Duy đi dạo trong sân, khám phá những điều mới mẻ

Tỷ như xem con kiến chuyển thức ăn, nhìn con kiến xếp thành hàng dài, cõng thứ còn to hơn cơ thể chúng mà cố gắng đi về phía trước, Thế Duyhưng phấn mà vỗ vỗ đôi bàn tay mũm mĩm

Hai người đang xem rất vui, đột nhiên một chiếc xe thể thao màu bạc đi vào, nhanh chóng đỗ vào gara

Thế Duy nhìn thấy thì chỉ về phía gara nói:

-   Chú, chú đã về!

Chu Thiến đứng lên nghĩ, là Hi Tuấn sao? Hai năm không gặp, giờ cậu ấy vẫn ổn chứ?

Cô nhìn về phía gara, không lâu sau đã thấy một bóng người cao gầy đi từ gara ra, nhìn thấy Thế Duy thì tươi cười đi về phía cậu bé

Tóc dài của anh đã cắt, tóc bên thái dương và cổ có chút hỗn độn, tóc mái dài để xéo qua thái dương, che đi một bên lông mày, càng nổi bậtđôi mắt đen câu hồn đoạt phách. Vành tai anh vẫn đeo chiếc hoa tai ChuThiến tặng, theo từng bước đi mà lóe ra những tia sáng lóng lánh

Làn da vốn trắng nõn của anh giờ thành màu rám nắng có độ bóng, đầynam tính. Vóc người càng thêm hoàn mỹ, cơ bắp căng tràn, quần áo mặc vừa vặn để lộ cơ bụng, cơ ngực săn chắc đầy gợi cảm

Anh sải bước đi đến, từng động tác đều lộ ra sự tự tin và tôn quý.Anh khẽ cười, cười tươi như ánh nắng mặt trời. Cơ thể quyến rũ cùng vớinụ cười tinh thuần là sự tương phản mạnh mẽ mà đầy yêu dị, hấp dẫn ánhmắt của mọi người, khiến người ta nhìn mà như đui mù đi

Hai năm không gặp, Triệu Hi Tuấn càng giống minh tinh hơn. Có lẽ anhbây giờ rất nổi tiếng rồi! Giấc mơ của anh đã thành hiện thực rồi?

Chu Thiến mỉm cười nhìn anh đến gần

Triệu Hi Tuấn đi đến bên Thế Duy, bế cậu nhóc lên, thơm má cậu bé thật kêu rồi nói:

-   Thế Duy, còn nhớ chú không?

-   Chú ơi!

Thế Duy cười gọi rồi sau đó nắm tóc trên trán Hi Tuấn:

-   Chú đã lâu không về

Triệu Hi Tuấn cười rồi gỡ tóc mình ra nói:

-   Chú dạo này bận lắm, nhưng chú được nghỉ ba ngày liền, về chơi với Thế Duy đây này. Thế Duy có vui không?

Thế Duy vung bàn tay nhỏ bé mà hoan hô rồi thơm Hi Tuấn thật kêu

Triệu Hi Tuấn cao hứng mà tung Thế Duy lên cao, Thế Duy vui vẻ kêu to. Chu Thiến ở bên hoảng sợ vội nói:

-   Cẩn thận

Lúc này Triệu Hi Tuấn mới để ý bên cạnh còn có người, nhìn Chu Thiến kinh ngạc hỏi:

-   Cô là ai?

Chu Thiến đen mặt, cảm ơn anh giờ mới nhìn thấy tôi. Tuy rằng giờ tôi trông bình thường nhưng tốt xấu gì cũng là người lớn lù lù thế này cơmà. Thế Duy cướp lời:

-   Đó là cô Thiến Thiến mà Thế Duy yêu nhất

Giọng nói đầy sự kiêu ngạo.

Triệu Hi Tuấn kinh ngạc nhìn Chu Thiến, có chút không hiểu, mới mộttháng không về mà đột nhiên mọc ra cô Thiến Thiến được “thích nhất” này, đây là thần thánh phương nào?

Chu Thiến thấy vẻ hồ nghi của anh thì nhịn cười, vươn tay về phía anh:

-   Tôi biết anh, Triệu Hi Tuấn, tôi là Chu Thiến, rất vinh hạnh được gặp anh

Hi Tuấn, thế này đủ khiến em lên mặt chưa?

Không hiểu vì sao, đối mặt với Hi Tuấn thoải mái hơn đối mặt với HiThành rất nhiều, lòng không hề có gánh nặng, có lẽ là vì chờ mong nhiềunên áp lực lớn chăng?

Triệu Hi Tuấn nhìn cô gái thoải mái tự nhiên trước mặt này, tuy rằngdiện mạo bình thường nhưng nụ cười lại cực kì thân thiết khiến người tacó hảo cảm. Hơn nữa đây là một trong số ít những cô gái gặp anh mà vẫncó thể thoải mái, bình tĩnh thế này! Hay lắm! Dạo gần đây quả thực bịmột số fan cuồng làm cho phát điên rồi

Triệu Hi Tuấn cũng cười vươn tay về phía cô:

-   Chào cô, rất vui được làm quen

Sau đó, hai người nói chuyện phiếm một hồi. Chu Thiến nói với anh côlà bảo mẫu của Thế Duy. Triệu Hi Tuấn kinh ngạc nhìn khi thấy cô chỉ mất gần 3 ngày mà đã thu thập được tên tiểu ma vương này. Hai người tán gẫu thực sự rất vui vẻ. Triệu Hi Tuấn rất vui khi gặp được một người congái có thể khiến anh thoải mái nói cười này. Hai năm trước, sau khiThiệu Lâm qua đời, đã lâu rồi anh không thoải mái bên cạnh người con gái nào được như thế này

Nhớ tới Thiệu Lâm, ánh mắt anh trở nên buồn bã, vui vẻ bay sạch, mọithứ như đều trở nên vô vị. Anh nhìn Chu Thiến nói xin lỗi sau đó bế ThếDuy đi vào trong nhà chào mẹ. Với cảm xúc đột ngột thay đổi của anh, Chu Thiến không hiểu được nên chỉ đành đi theo sau.

Triệu Hi Thành đi vào tìm Triệu phu nhân, mà Chu Thiến lại bị HiểuVân đang quét tước ở phòng khách dữ lại. Cô mở to mắt nhìn Chu Thiến,trong mắt đầy sự hâm mộ:

-   Chu Thiến, chị có thể nói chuyện phiếm với Hi Tuấn, thật hạnh phúc…

Chu Thiến nhìn cô gái trẻ mà phì cười:

-   Em ở đây chẳng phải cũng thường xuyên được thấy Hi Tuấn sao? Có gì mà hâm mộ?

Hiều Vân vừa lau đồ đạc vừa nói:

-   Hi Tuấn không thường xuyên về, về cũng chẳng được mấy ngày. Cho dù là ở nhà em cũng không có cơ hội tiếp xúc với anh ấy. Anh ấy làthiếu gia mà. Nhớ hồi đầu em đến đây làm ngoài vì mức lương cao thì cònlà vì có thể tiếp cận Hi Tuấn! Thật thất vọng…

Cô thở dài rồi nói:

-   Nhưng có thể tận mắt nhìn thấy anh ấy em cũng rất vui rồi

Chu Thiến hỏi cô:

-   Giờ Hi Tuấn rất nổi tiếng sao?

Hiểu Vân kinh ngạc:

-   Không phải chứ? Chuyện này mà chị cũng không biết?

Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt Hiểu Vân trở nên rất kích động:

-   Anh ấy tham gia một bộ phim thần tượng, phim đó nổi tiếngkhắp Châu Á, ngay cả Hàn Quốc, Nhật Bản cũng rất được ưa thích. Cuối năm trước một công ty nước ngoài đầu tư chế tác phim điện ảnh do anh ấy thủ vai chính cũng nổi tiếng trên thị trường quốc tế. Hi Tuấn còn dành được danh hiệu Ảnh đế nữa kia. Có thể nói, giờ Hi Tuấn là ngôi sao hàng đầuChâu Á, rất nhiều nữ minh tinh mong được hợp tác đó nhưng anh chưa từngcho ai cơ hội cả. Người đàn ông như vậy mà chưa có bạn gái, không cóscandal thật sự khiến fan gơ như bọn em điên cuồng

Nói tới đây, Hiểu Vân buông khăn lau, hai tay bưng má, vẻ mặt vô cùng si mê (Bựa thế, khăn lau rõ bẩn …)

Thì ra Hi Tuấn đã nổi tiếng đến mức này, thật sự là không đơn giản! Cũng không lạ, Hi Tuấn đương nhiên phải nổi tiếng rồi

Đang nói, Triệu phu nhân và Hi Tuấn từ trên lầu đi xuống. Triệu phunhân tươi cười rạng rỡ, xem ra con trở về khiến bà rất vui. Chu Thiếnnghĩ, không biết Triệu lão gia có còn phản đối Hi Tuấn nữa không? Nhưngnghĩ lại, Hi Tuấn có thể thoải mái quay về thế này hẳn là đã không cònphản đối gì nữa

Triệu Hi Tuấn định buông Thế Duy xuống nhưng Thế Duy đã lâu không gặp chú, rất muốn được chú bế nên ôm chặt cô anh, không chịu đi xuống. HiTuấn có chút bất đắc dĩ:

-   Thế Duy, chú mệt quá, giờ chú buồn ngủ ghê, lúc nào chú dậy lại chơi với Thế Duy được không?

Thế Duy không chịu, hai đùi cọ cọ bám chặt lấy người Hi Tuấn. Hi Tuấn vừa bực vừa buồn cười

Chu Thiến vội tiến lên nói với Thế Duy:

-   Thế Duy ngoan, chú mệt lắm, để cho chú ngủ được không, chú mà không đi ngủ thì sẽ bị bệnh đấy

Thế Duy vừa nghe thấy bị bệnh thì do dự hỏi:

-   Thế có phải tiêm không?

Chu Thiến gật đầu:

-   Phải tiêm đó!

Thế Duy nghe thấy tiêm thì nhíu mày:

-   Tiêm đau lắm, đừng tiêm

Nói xong chủ động buông Hi Tuấn ra.

Hi Tuấn nhìn Chu Thiến cười:

-   Cũng là cô mới có cách

Chu Thiến tự nhiên vỗ vỗ vai anh:

-   Mau đi ngủ đi! Anh trông như đã lâu rồi không ngủ ấy

Động tác nhỏ này của cô khiến Hi Tuấn ngây ra một hồi, lúc sau mới lấy lại tinh thần cười cười:

-   Đúng thế, tháng sau tôi ra album mới nên tháng này rất bận.

Chu Thiến mỉm cười:

-   Mau đi đi!

Triệu Hi Tuấn nhìn nụ cười của cô thì lại ngẩn người, sau đó mới xoay người lên lầu.

Hi Tuấn ngủ một giấc, đến lúc tối mới tỉnh lại

Lúc xuống nhà thì Triệu Hi Thành và Triệu lão gia đã về. Hai ngườithấy Hi Tuấn thì đều cười. Chu Thiến nhìn nụ cười của Triệu lão gia thìcàng chắc chắn rằng hai người không sao. Làm sao để người cố chấp nhưTriệu lão gia chịu thay đổi suy nghỉ? Cô thật sự rất ngạc nhiên.

Người một nhà sum họp vui vẻ ăn bữa tối, Chu Thiến vẫn bón cơm choThế Duy xong rồi mới ăn. Tuy rằng Quế tẩu ra lệnh không để phần cơm chongười đến muộn nhưng Hiểu Vân luôn để dành cơm cho cô. Mọi người thấynhưng cũng chẳng ai nói gì, tất cả người hầu đều rất có hảo cảm với ChuThiến nhưng lại rất bất mãn với Quế tẩu. Chỉ là Quế tẩu địa vị cao nhất, lại là người của đại thiếu phu nhân tương lai nên cũng đành chịu. Chonên Quế tẩu cũng không biết, bà định làm khó Chu Thiến nhưng chẳng cótác dụng gì.

Thế Duy thấy Chu Thiến lần nào cũng là bón cơm cho mình mà không ăn thì không nhịn được hỏi:

-   Vì sao cô không ăn cơm?

Chu Thiến gắp một miếng trứng gà để vào bát cậu bé rồi cười nói:

-   Chút nữa cô sẽ ăn

-   Không, cháu muốn cô ăn cơm với Thế Duy cơ

Nói đến đây lại nổi cơn ngang ngược không chịu ăn tiếp, cứ cố đòi Chu Thiến ăn cùng mới chịu

Triệu phu nhân nhìn thế thì nói:

-   Chu tiểu thư, sau này ăn cơm cùng chúng tôi đi. Mỗi lần đều hại cô phải ăn đồ lạnh, thật sự rất ngại.

Nói xong quay lại sai Quế tẩu mang một đôi bát đũa đến

Lòng Quế tẩu mất hứng, thầm lườm Chu Thiến một cái nhưng chẳng làmđược gì, đành nghe theo. Nhìn địa vị của Chu Thiến ở Triệu gia càng lúccàng được củng cố thì lòng đầy đố kỵ, không khỏi nghĩ, nếu không có ChuThiến chen ngang thì người có vinh dự này chính là con mình rồi. CùngTriệu gia ăn chung một bàn, thực sự rất có mặt mũi. Không được, nhấtđịnh phải nói với Tống tiểu thư, để cô ấy đuổi Chu Thiến này đi mớiđược!

Chu Thiến được xếp ngồi cạnh Hi Tuấn, lúc ngồi xuống, Hi Tuấn mỉmcười với cô. Chu Thiến vừa để ý Thế Duy ăn cơm, đôi lúc cũng nhỏ giọngtán gẫu với Hi Tuấn đôi câu. Triệu Hi Thành đối diện thấy bọn họ mỉmcười nói chuyện thì cảm thấy chói mắt. Chu Thiến này thật có bản lĩnh,chỉ một ngày đã thu phục được Thế Duy, giờ ngay cả Hi Tuấn cũng bị côthu phục sao?

Cô gái này rốt cuộc có gì hấp dẫn người? Diện mạo bình thường, dángngười bình thường, ngay cả tính tình cũng chẳng tốt đẹp là mấy, đúng là, có chuyện gì thế không biết?

Triệu Hi Thành thỉnh thoảng lại nhìn bọn họ, trong lòng thầm oán

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.