Con Đường Đưa Tiễn Đầy Hoa

Chương 5: Chỉ cần chưa từng có được




Đối diện với đôi mắt sâu thẳm trầm tĩnh của anh, cô chỉ cảm thấy, lần đầu tiên sau khi đã tỉnh dậy lại mất đi khả năng hành động, dường như lại chìm đắm vào cơn mơ ngày nào.

Tân Thần ngẩng lên nhìn căn nhà mình ở. Ban công nhà cô giờ đã phủ một màu xanh, hoa lá đan xen chằng chịt, khác hẳn với những ban công luôn khép chặt đầy những thứ tạp nham.

Cô trốn trong nhà làm việc liên tục mấy ngày, hoàn thành xong công việc phải nộp sớm nhất, sau khi đến công ty quảng cáo giao sản phẩm, cô tìm một quán ăn, gọi một món canh sườn nấu rong biển và một phần cơm để ăn trưa, ăn xong lại đi siêu thị mua ít thức ăn cần có trong nhà, uể oải về rồi mới phát hiện ra, hôm nay không được bình thường lắm.

Một buổi chiều oi nồng, khu nhà ở vốn chẳng mấy ai lượn lờ ở ngoài nhưng giờ đây đâu đâu cũng thấy từng nhóm hai, ba người hàng xóm, đang chỉ chỉ trỏ trỏ tờ thông báo phá dỡ mới dán, đồng thời bàn tán không ngớt.

Khu dân cư này nằm ở vị trí rất đẹp của thành phố, kiến trúc cổ xưa, mấy năm trước đã được quy hoạch, đã có tin đồn phá dỡ, cũng thấy vài nhân viên đo đạc cầm dụng cụ thiết bị đến xem xét, nhưng cũng chỉ có thế. Nhiều người vẫn có một tâm lý chung, nhưng những người có tai mắt đều bắt đầu tiết lộ tin tức độc quyền với vẻ bí ẩn, “Nghe nói một tập đoàn lớn bên Thâm Quyến đã mua mảnh đất này làm trung tâm mua sắm và xây dựng các tòa nhà văn phòng rồi. Lần này là thật đấy”. Tiếp đó sẽ là hỏi thăm nhau về tiền đền bù, rồi di dời chỗ ở.

Tân Thần không chút hứng thú với những chuyện đó. Hôm ấy cô nói không nhớ mình đã ở đây bao lâu, vừa nói ra đã thấy có phần mỉa mai. Vì thời gian thực ra rất rõ ràng. Từ khi cô sinh ra đã ở đây, đến nay đã tròn hai mươi lăm năm rồi.

Đây là nơi ở của ông bà nội Tân Thần. Sau khi hai ông bà cụ qua đời, bất chấp vợ mình phản đối, Tân Khai Minh đã từ bỏ quyền thừa kế, đồng thời yêu cầu em trai ông là Tân Khai Vũ cũng từ bỏ, viết quyền sở hữu dưới tên Tân Thần, “Nếu chú làm ăn kiếm được tiền, tức khắc sẽ cho con gái chú nhiều hơn thế. Nhưng căn nhà này cứ để con gái chú đứng tên đã, xem như cho nó một thứ cơ bản nhất, cũng tránh việc chú thua lỗ rồi khiến con gái chú đến nơi trú thân cũng không có”.

Tân Khai Vũ biết anh trai không tin tưởng mình nên gật đầu đồng ý, cùng đi làm thủ tục.

Tân Thần mới hai mươi tuổi đã trở thành người có tài sản, tuy chỉ là một căn hộ cũ kỹ hai phòng. Khi ấy cô chẳng hề có chút khái niệm gì về việc này, nhưng sau mới hiểu nỗi khổ tâm của bác mình, không thể không cảm kích ông.

Mỗi khi Tân Địch nói với Tân Thần là rất thích Tân Khai Vũ cha cô, cô luôn có cảm giác mâu thuẫn. Tất nhiên cô rất yêu bố mìnhông bố vui vẻ, không tạo áp lực cho con gái, từ nhỏ đến lớn thậm chí chưa nổi giận với cô bao giờ, cố gắng chiều chuộng cô, làm sao cô không yêu cho được?

Thế nhưng đồng thời Tân Khai Vũ cũng là người đàn ông tự tạo cuộc sống vui vẻ và không có áp lực cho bản thân, ông sắp xếp cho con gái ăn thiếu ở quán ăn gần đó, đợi đến cuối tháng sẽ thanh toán một lượt, vì ông không biết nấu ăn cũng chả có thời gian làm việc đó; ông thường xuyên về muộn, hoàn toàn không dạy con làm bài, kiểm tra bài tập như các ông bố bà mẹ khác; cho dù không đi công tác, có đêm ông cũng không về nhà, chỉ gọi điện dặn cô ngủ nhớ đóng kín cửa sổ; nửa đêm ông nhận điện thoại rồi vội vàng đi ngay, và người gọi thì không hỏi cũng biết là phụ nữ.

Ông từng đưa bạn gái về nhà, cho dù người dì xinh đẹp ấy vừa đến là dọn dẹp phòng ốc, làm vệ sinh, và bắt đầu nấu cơm, thể hiện mình là người vô cùng hiền thục, nhưng Tân Thần không cho rằng nhà gọn gàng, trên bàn có những món ăn nóng hổi bốc khói là hình ảnh của một gia đình bình thường. Từ nhỏ đến lớn, có quá nhiều người phụ nữ chiều chuộng nịnh nọt cô, đan áo len và mũ, nấu những món thật ngon cho cô, nhưng một khi đã chia tay với bố rồi thì bọn họ đều biến mất.

Nên cô cũng không thích người mới này như lẽ đương nhiên, ăn cơm xong bèn nói với cô ta không chút khách sáo: “Sao dì chưa về nhà?”.

Bà dì xinh đẹp tỏ ra ngượng ngùng. Tân Khai Vũ tỏ ra vô tư, chỉ cười bảo con gái mau về phòng làm bài tập. Nhưng Tân Thần đâu dễ bị đuổi đi, cô ngồi gọi điện thoại cho bác Tân Khai Minh trước mặt hai người, ở một số mặt nào đó thì trẻ con có trực giác chuẩn xác nhất, cô biết bác gái không thích cô, nhưng bác lại yêu chiều mình không kém gì Tân Địch.

Tân Khai Vũ xưa nay luôn khoan dung với tính khí của Tân Thần, nghe cô nũng nịu nói với bác trong điện thoại rằng bố lại đưa một bà dì lạ nào đó về nhà, buổi tối không chịu về khiến cô không làm được bài tập, thì ông chẳng nổi cáu, chỉ cười khổ sở rồi xoa đầu con gái, “Con gái ngoan, đừng hờn dỗi nữa, bố đưa dì về là được mà”.

Khi Tân Khai Vũ đưa bạn gái về rồi quay lại, Tân Khai Minh cũng đã đến, đang kiểm tra bài tập của Tân Thần, quả nhiên thấy ông thì lạnh mặt lại, dạy dỗ cho một trận nhớ đời.

Tân Khai Minh lại hỏi em trai mình với niềm hy vọng rằng có phải sắp yêu đương đàng hoàng rồi kết hôn không, “Nếu là thế thì anh không phản đối chú đưa cô ta về đây, làm quen dần với Tiểu Thần, nuôi dưỡng tình cảm, sau này cũng dễ sống với nhau. Nhưng cũng phải tự trọng, không thể tùy tiện ở lại đây được”.

Tân Khai Vũ lắc đầu cười, “Em chỉ định yêu thôi. Thành gia? Bây giờ chưa nghĩ tới. Em cũng không định tìm mẹ kế cho Thần Tử”.

Tân Khai Minh không tức điên lên với câu trả lời đó mới là lạ, “Vậy cậu đừng kéo người này, người kia về nhà nữa. Tiểu Thần mới mười ba tuổi. Con gái trưởng thành sớm. Cậu tưởng để con gái mình tiếp xúc với tình sử phong lưu của cậu sớm thế là tốt cho nó à? Chẳng thà tìm cho nó một cô gái an phận làm mẹ kế còn thỏa đáng hơn”.

Tân Khai Vũ không định tranh cãi với ông anh cổ hủ của mình, hơn nữa ông thừa nhận lời anh mình nói cũng có lý, “Được rồi, anh. Em nhận lời, sau này không đưa ai về nhà nữa. Được chưa?”.

Ông nói là làm, thực sự không dẫn ai về nhà nữa. Ngôi nhà này vẫn duy trì tình trạng không có nữ chủ nhân. Tân Thần không có khái niệm về mẹ, cũng cảm thấy đó là một khoảng trống vô tận.

Trên thực tế, Tân Thần thấy cuộc sống của mình không thể nói là có khiếm khuyết gì được.

Nếu không gặp Lộ Phi, cô sẽ vẫn luôn nghĩ như thế.

Đó là do mày chưa bao giờ có được điều gì! Tân Thần cay đắng tự nhủ. Chỉ cần chưa từng có được thì có thể giả vờ mình không cần những thứ đó, bao gồm mẹ, bao gồm tình yêu.

Nhưng năm cô mười bốn tuổi, những thứ đó bỗng ập đến như thủy triều, chưa hỏi cô có cần hay không; sau đó lại gào thét bỏ đi, để lại mình cô sống trong khu nhà cũ kỹ này, dường như bãi cát vắng tênh sau khi thủy triều rút cạn, trời đất mênh mông, chỉ còn lại mình cô bơ vơ lạc lõng.

“Xót xa cho hoa của cháu à, Tân Thần?”. Một giọng già nua khàn khàn kéo cô về với hiện thực.

Người hỏi là ông Lã ở khu lầu đối diện, ông khoảng hơn năm mươi tuổi, tính tình hiền hòa phóng khoáng, trước nay vẫn sống ở đây, cũng có thể xem như đã chứng kiến quá trình Tân Thần trưởng thành.

Tân Thần cười, “Cháu trồng hầu hết là cỏ thôi, chỉ sống được đến mùa thu, không cần thương xót. Còn những thứ khác dọn nhà rồi thì tng đi. Bác Lã, đàn bồ câu của bác thì sao?”.

Ông Lã đã mười mấy năm nay thích nuôi bồ câu. Hàng xóm cũng có nhiều người không đồng tình, khi mùa dịch cúm gia cầm và Sars xuất hiện, ông còn bị bắt buộc phải tự xử lý. Nhưng ông lúc nào cũng đưa đàn chim về quê, đợi đến khi dịch bệnh qua đi lại chuyển về.

Tân Thần trước kia cũng rất ghét sáng sớm bị tiếng gù gù của đàn bồ câu đánh thức, không thể ngủ nướng được. Nhưng về sau, cô dần dần chấp nhận âm thanh đó, ngoài lúc làm việc ra, thỉnh thoảng ngồi ngoài ban công nhà mình nhìn ông Lã huấn luyện đàn bồ câu bay gửi thư, vừa thoải mái lại dễ chịu, tinh thần cũng thư giãn khá nhiều.

Ông Lã cười khà khà, “Bác cũng dọn ra ngoại ô sống, không khí trong lành, lại rộng rãi, nuôi bồ câu để tham dự thi đấu. Phá bỏ thì tốt, bác đã trông ngóng ngày này lâu rồi”.

Tân Thần cười rồi gật đầu, xách đồ đạc lên lầu. Mở điều hòa, nhiệt độ trong phòng lập tức mát mẻ rất dễ chịu. Cô nằm trên chiếc ghế xếp, bỗng không muốn làm việc nữa.

“Mình cũng nên rời khỏi nơi này rồi”.

Chẳng phải Tân Thần lần đầu có suy nghĩ đó, thế nhưng hôm ấy đối mặt với Lộ Phi, lại là lần đầu cô nói thẳng ra. Câu ấy lại vang lên trong đầu, và còn có tiếng vọng mơ hồ, không giống lắm với giọng cô.

Vậy thì, phải đi đâu đây?

Sau khi Tân Địch tốt nghiệp đại học đã từng rất muốn đến vùng duyên hải nơi ngành thời trang rất phát triền để làm việc. Cô đi tỉnh để thực tập, công ty thời trang nổi tiếng ấy có ấn tượng rất sâu sắc với các tác phẩm thiết kế và những phần thưởng cô đoạt được trong thời gian học tập, đã muốn ký hợp đồng với cô. Nhưng bà Lý Hinh mẹ cô lại bị bệnh tim và thấp khớp, những bệnh mạn tính đó lại cùng phát tác một lượt vào mùa hè ấy. Bố cô là lãnh đạo một cơ quan nhà nước, công việc rất bận rộn, thực sự không thể phân thân được. Cô đành quay lại chăm sóc mẹ, sau đó gửi hồ sơ xin việc cho Tác Mỹ và được được nhận vào làm ngay, cho đến tận hôm nay.

Tuy đường sự nghiệp của cô cũng khá thuận lợi trong đám bạn học, nhưng cô luôn hâm mộ cuộc sống tự do tự tại, có thể làm chủ bản thân của cô em họ, “Thần Tử, em muốn đi đâu thì đi, tự do hơn chị nhiều”.

Tân Thần cười không nói. Đương nhiên về lý luận thì đúng là thế. Tân Khai Vũ bắt đầu làm ăn ở Côn Minh khi cô học năm thứ ba trung học, đã bán định cư ở đó, chỉ thỉnh thoảng mới về. Người duy nhất mong cô ở lại là bác trai, lý do cũng chỉ là “một cô gái tốt nhất đừng đi xa để chịu khổ làm gì”

Mọi người đều ngỡ Tân Thần từ lúc học đại học đã bắt đầu mê mẫn du lịch và khám phá sẽ làm việc ở một nơi khác. Năm tốt nghiệp, thậm chí cô còn nói chuẩn bị đến thành phố lớn để thử cơ hội tìm việc. Tân Khai Minh cũng không ngăn cản được. Thế nhưng ngoài suy đoán của tất cả, cô đi khoảng hơn nửa tháng lại lặng lẽ quay về.

Bà Lý Hinh nhếch môi, đoán chắc cô không tìm được việc gì nên đành lủi thủi quay về. Tân Khai Minh lại nói: “Sao lại gầy thế kia? Không sao không sao. Tốt nghiệp rồi tính sau. Để bác nghĩ cách”.

Tân Thần khi ấy đang dùng cơm ở nhà bác, cô không giải thích cũng chẳng nói gì, gương mặt gầy guộc vẫn nở một nụ cười nhàn nhạt cố hữu.

Hôm đó Tân Thần từ nhà bác về, mở cửa nhà mình thấy hoang lạnh tiêu điều, bỗng lần đầu tự hỏi: Mình đã ở đây bao lâu rồi? Và sẽ ở trong bao lâu nữa?

Về sau câu hỏi đó cứ xoay vần mãi trong đầu cô. Nhưng cô không những ở lại, mà sau khi kiếm được chút tiền còn sửa sang lại nhà cửa, rồi bắt đầu trồng hoa. Sự khởi đầu ấy khiến bác cô gật đầu tán thành - Tân Khai Minh xưa nay vẫn tin “Hữu hằng sản giả hữu hằng tâm”, cảm thấy cô bé này cuối cùng cũng không bị cậu em trai rong chơi của ông di truyền, lần này xem như đã ổn định rồi.

Chỉ bản thân Tân Thần biết, tất cả những gì cô làm chẳng qua là để dỗ dành mình an lành một chút mà thôi. Căn nhà này để lại quá nhiều hồi ức, không sửa sang và thay đổi hoàn toàn thì cô chẳng thể ở lại.

Tân Thần bận làm việc đến nỗi thức đêm suốt mấy hôm liền. Cô nằm trên ghế xếp, mơ màng thiếp đi, và gặp một giấc mơ rối loạn. Di động đang reo, cô vô thức bấm nút nghe, là một khách hàng gọi đến dặn dò cách sửa các chi tiết trong mẫu thiết kế. Cô ậm ừ đáp lại rồi nhờ anh ta gửi một bản dự bị vào hộp thư. Khách tưởng cô kỹ lưỡng, mà chỉ riêng cô biết mình vẫn đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, không thể nghe gì nổi.

Đặt chế độ im lặng và ném điện thoại sng một bên, cô ngủ tiếp, cho đến khi chuông cửa reo vang đánh thức cô dậy lần nữa. Từng hồi chuông từ xa vời mờ nhạt dần trở nên lanh lảnh rõ ràng, kiên nhẫn vang lên, nhưng cô lại không thể nhúc nhích, chỉ thấy thở khó nhọc, toàn thân mềm nhũn, mất đi khả năng kiểm soát cơ thể.

Không phải lần đầu Tân Thần gặp phải tình trạng này, cô đã từng đến khám bác sĩ chuyên môn, lúc này cô không hoảng sợ mà chỉ cố gắng tập trung ý thức, đợi khi hơi thở bình ổn lại thì nhúc nhích cánh tay trước, rồi dần dần hôi phục khả năng hoạt động và từ từ xuống giường, đến mở cửa. Nhìn qua lỗ mắt mèo ra ngoài, Lộ Phi đang đứng đó, gương mặt nặng nề, tay vẫn đang bấm chuông liên tục.

Cô mở cửa, “Chuyện gì thế?”.

“Sao lâu vậy mà không mở cửa cũng không nghe điện thoại?”.

“Em ngủ thiếp đi, không nghe thấy”. Cô nói vắn tắt. Nghiêng người cho anh vào, đẩy chiếc ghế xoay trước bàn máy cho anh còn mình thì ngồi trên ghế xếp. Tiện tay lấy điện thoại lên, bên trên hiển thị mẩy cuộc gọi nhỡ. Cô xóa hết những số di động lạ đi, sau đó hồi đáp lại từng số quen thuộc.

“Đã xong hết rồi. Vâng, ngày mai sẽ đưa anh xem. Ừ, được. Được. Tạm biệt”.

“Tôi đã nói rồi, tôi không thế sửa cho cô ta thành Chương Tử Di được. Điểm chung duy nhất của hai người họ là giới tính. Nếu muốn photoshop thành gương mặt các ngôi sao thì đừng tìm tôi, tự các anh làm đi”. Dừng lại một lúc rồi cô nói với vẻ nóng nảy, “Được thôi, thế đi. Anh tự đi giải thích với cô ta”.

Tân Thần buông di động xuống, Lộ Phi lại lấy điện thoại mình gọi cho cô. Di động trong tay cô nhấp nháy sáng, là một số lạ. Anh nhìn cô, “Lưu số anh lại, đừng xem là số lạ mà xóa đi nữa”.

Tân Thần do dự rồi làm theo, sau đó ngẩng lên cười bảo: “Còn có chuyện gì không? Em vẫn còn một việc phải làm gấp”.

“Mấy hôm nay em thức đêm à?”.

“Không. Thường thì trước mười hai giờ là ngủ thôi”.

Giọng cô tỏ ra bình thản. Lộ Phi quan sát, “Lúc nãy lại gặp ác mộng

Nụ cười của Tân Thần trở nên cứng đờ. Cô biết, cố giả vờ thế nào cũng vô ích. Sao cô lại quên được, lần đầu vào năm mười bốn tuổi cô đã trải qua giấc mơ giống vậy, về sau thỉnh thoảng lại xuất hiện tình trạng mà tục gọi là “bóng đè”. Mà người đang đứng trước mặt cô đây đã từng tận mắt thấy cô bị giấc mơ đó bám riết, vật vã đau đớn. Anh từng ôm chặt lấy cô, khẽ vỗ lưng cô an ủi dỗ dành, về sau còn đưa cô đi khám bác sĩ để xác định nguyên nhân tình trạng này.

Đương nhiên có được lời giải thích từ bác sĩ, thực ra nó cũng chẳng có gì đáng sợ, chỉ là một triệu chứng tê liệt khi ngủ. Lúc bất ngờ tỉnh dậy, một bộ phận trung khu thần kinh đã tỉnh, nhưng trung khu thần kinh chi phối các cơ bắp vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại, nên tuy có cảm giác không thoải mái nhưng cơ thể lại không nhúc nhích được, có thể xem là một hiện tượng sinh lý thông thường, không liên quan gì đến ma quỷ, cũng chẳng có ảnh hưởng gì xấu đến sức khỏe.

Cô bắt đầu tham gia đi du lịch định kỳ, nghỉ ngơi điều độ, chứng tê liệt khi ngủ đó cũng giảm đi nhiều, cho dù gặp phải cũng chẳng có gì to tát nữa, chỉ cần lặng lẽ đợi nó qua đi mà thôi. Nhưng hôm nay, đối diện với đôi mắt sâu thẩm trầm tĩnh của anh, cô chỉ cảm thấy lần đầu tiên sau khi mình đã thức tỉnh hoàn toàn lại mất đi khả năng hành động, như thể lại chìm vào cơn mơ ngày cũ.