Con Đường Hạnh Phúc

Chương 22




Ông Hải nghĩ ngợi một lát

-Ông có nghĩ cho anh em tôi dù chỉ một chút hay không?

-Đương nhiên ba thương ba anh em các con nhất rồi

-Vậy sao? tôi chỉ có duy nhất một đứa em gái!!! Tính theo thứ tự người nên đi là mẹ con bà ta không phải Băng Du!!! Từ trước tôi vẫn còn chút niềm tin với ông, nhưng câu nói vừa rồi của ông đã làm tôi cực thất vọng. Tôi thì sao cũng được nhưng Băng Du phải được bù đắp ông có hiểu hay không?

-Thôi được!!! Con đưa con bé về nhà chính đi

-Điều đó là dĩ nhiên, không cần ông cho phép

Chính Nam bỏ mặc ông Hải ở đó một mình bước vào phòng bệnh của nhỏ

-Em đã khỏe hơn chút nào chưa?

Ánh mắt anh tỏa ra vẻ quan tâm nhưng trái lại nhỏ chỉ lạnh lùng gật đầu mà không trả lời

-Có một số việc em không biết về gia đình mình. Anh biết em cũng không muốn biết, và quan trọng anh cũng không muốn nói!!! Anh muốn cuộc sống của em có thể ngày ngày vui vẻ giống như lúc trước thôi!

Vẫn không trả lời. Anh xoay người dọn đồ của cô

-Chúng ta đi thôi

Nhỏ cố vùng người đứng dậy bước đi theo anh ra khỏi phòng

Cả hai lên xe về biệt thựAnh một tay cầm túi đồ của Băng Du một tay dìu nhỏ vào nhà, Tất cả người làm trong nhà bước ra, tất cả đều ngạc nhiên khi nhìn thấy nhỏ

-Em ngồi đây một lúc, anh sẽ cho người lên dọn phòng cho em!!!

Anh đỡ nhỏ ngồi xuống chiếc ghế sô pha rồi xoay người

-bà Mẫn theo tôi lên lầu

Rồi anh cùng 1 bà giúp việc già đi lên lầu. Mẹ con Thiên Hà nghe thấy có người đến liền ra ngoài xem thử

-Mai, đây là ai vậy?

Thiên Hà chợt nhận ra

-Mẹ đây là đứa đã giành chức hội trưởng hội mỹ thuật với con đấy ạ

-Hả?_ Người đàn bà có chút bất ngờ

-Nguyễn Ngọc Hân cô đến đây làm gì?_Cô ta quay ra phía người giúp việc-Chị Mai cô ta đến đây làm gì?

-Dạ!!! là cậu chủ đưa cô ấy về!

-Thì ra là người của anh hai! Vậy thì tỏ ra trong sáng cái gì chứ? Không lẽ cô lấy thân mình để đổi lấy chức hội trưởng sao? Ghê gớm thật đó!!! Nếu như là vậy sao không nói từ đầu tôi sẽ dâng luôn cho cô cái chức hội trưởng đó!!! Sao hôm nay cô im lặng quá vậy? bình thường nói nhiều lắm mà?

Thiên Hà bước đến vả vào mặt của Băng Du, Nhỏ vẫn không nói gì chỉ trừng mắt lên nhìn Thiên Hà

-Để tôi xem cô giả câm đến độ nào!

Cái tát của Thiên Hà mỗi ngày một mạnh hơn, in lên mặt nhỏ những vết đỏ hằn, trên khóe miệng lại có ít máu

-Cô đang làm cái gì vậy?_ Chính Nam bước vội đến bên Băng Du đẩy Thiên Hà ngã nhào xuống đất

-Em có sao không?

Anh đưa tay lên mặt cô lau nhẹ vết máu trên miệng

Nhỏ vẫn im lặng

-Con làm gì mà đẩy em ngã thế chứ?_Mẹ thiên Hà vừa đỡ cô ta dậy vừa nói

-Ai mẹ con với bà? ai anh em với cô? Hoàng Chính Nam này chỉ công nhận Hoàng Băng Du là em gái của mình. Chính là cô gái này