Con Mồi

Chương 7-3




Nhận ra điều này, cô lập tức xoay người, lao ra khỏi cửa sổ, khi cô vừa chạy tới đầu ngõ, phía sau liền truyền đến tiếng nổ mạnh, lực nổ nặng nề đánh bay cô ra đường cái, cô không cố chống lại, chỉ thuận thế lăn một vòng, thiếu chút nữa thì bị một chiếc xe taxi đâm vào, cô lại vội vã lăn một vòng, mới miễn cưỡng né được.

Người lái xe taxi vội vã đạp phanh, ở một khoảng cách không xa thì dừng lại, hổn hển nhô đầu ra chửi ầm lên, cô không có dừng lại, muốn đứng lên rồi tiếp tục chạy.

Vụ nổ ngoài ý muốn này đã giúp cô khẳng định bọn chúng là thợ săn cấp hai, điều này đại biểu cho việc bọn chúng cao cấp hơn những kẻ cô đã gặp tối qua, bọn chúng lợi dụng khoa học kỹ thuật, có thể dùng vệ tinh cùng máy cảm ứng nhiệt để truy tìm cô.

cô căm hận việc bản thân lại một lần nữa trở thành con mồi trong trò chơi, nhưng nơi này là thành phố, không phải rừng rậm, nơi này không chỉ có một mình cô.

cô chạy vội đến phía sau một tòa nhà để sửa soạn, từ trong túi lấy ra một chiếc mũ lưỡi trai và áo khoác màu trắng đến chói mắt, quay đầu kiểm tra phía sau, mượn tòa nhà che giấu chính mình để rời đi, mỗi khi phải đi ra khoảng trống, cô buộc bản thân mình thả chậm tốc độ.

Từ lâu cô đã lĩnh ngộ ra một điều, bí quyết đào thoát quan trọng nhất là —— càng vội càng phải chậm.

cô không biết ai là thợ săn, nhưng hiển nhiên bọn chúng điều biết cô, mỗi người chắc chắn đều có ảnh chụp cùng tư liệu của cô.

cô là con mồi, giết cô là chuyện có thể làm được.

Trời mau sáng, người trên đường rất ít, nhưng mỗi khi có người tới gần, cô đều không nhịn được muốn công kích đối phương hoặc xoay người chạy trốn.

Xe cứu hỏa gào thét đi qua, dừng ở trước ngõ phát sinh vụ nổ.

cô đứng ở phía đối diện, cố ý dừng lại 3 phút trọng điểm dài dằng dặc, sau đó mới không nhanh không chậm tiến về phía trước, rẽ vào một ngõ nhỏ, đi đến một chỗ khuất, tìm một cửa hàng bán mỳ đã mở ngồi xuống, kêu một bát mỳ, cố ý đưa lưng về phía ngõ nhỏ, bắt đầu ăn mỳ.

Tuy rằng cô không nuốt nổi, cô vẫn từng ngụm ăn bát mỳ.

Mặt trời lên cao, người người từ các ngõ ngách tuôn ra, đột nhiên cô cảm giác có một thợ săn đi về phía mình. cô không quay lại nhìn, nhưng cô biết người nọ chính là thợ săn, hắn có một loại thợ săn hương vị, cái loại như hổ rình mồi cơn khát, giống như dã thú bị bỏ đói nhiều năm đột nhiên được thả ra ngoài đường.

Tay nắm đũa của cô không nhịn được run lên, cô vận dụng hết sức lực bảo trì sự bình tĩnh của bản thân, thả lỏng ăn mỳ, không thể lộ ra dấu vết sợ hãi, không thể lộ ra vẻ ngoài sợ hãi.

Nhóm thợ săn luôn có thể nhận ra sự sỡ hãi đó, tựa như con mồi luôn có thể phát hiện ra thợ săn.

Điều thiết yếu để tránh khỏi thợ săn, chính là được sợ, phải hòa mình vào bối cảnh, phải trở thành một sự tồn tại hiển nhiên.

cô buộc chính mình thả lỏng, nghĩ đến A Phong, tượng tượng anh đang ngồi bên cạnh cô, cùng nhau ăn mỳ. cô cùng A Phong rất ít khi ăn cơm ngoài, nhưng thỉnh thoảng vẫn đi ăn, anh thích ăn ở một cửa hàng gần nhà, anh sẽ gọi một chút đuôi và lưỡi lợn, đậu hũ dầm tương, kết hợp với gừng thái sợi, cô sẽ kêu một đĩa rau xanh, ăn vài miếng cho có lệ, rồi để anh xử lý chỗ còn lại, ngay cả nước uống của cô anh cũng uống nốt giùm.

Trong lúc hoảng hốt, cô cơ hồ thấy anh vươn bàn tay to, cầm lấy bàn tay run run của cô.

một giây ấy, cô ngừng run rẩy.

Tên thợ săn kia cũng không chú ý nhiều tới những người ăn mỳ ven đường, chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua cô một cái rồi đi mất.

cô tiếp tục ăn, buộc chính mình ăn hết bát mỳ rồi mới trả tiền rời đi.

Vài phút sau, trong toilet ở xe điện ngầm, cô nôn ra hết tất cả những thứ mới cho vào bụng.

Ngày hè nắng hè chói chang.

Từ năm ngày trước gặp chuyện không may cô chưa ngủ ngon được lần nào, thân thể bởi vì không được nghỉ ngơi đầy đủ càng thêm đau đớn, cô cơ hồ đã quên loại cảm giác khó chịu tới mức nào.

Nhưng kể cả mệt mỏi, cô biết mình vẫn phải tiếp tục di động, không thể ở một chỗ quá lâu.

Ở trong thành phố, phụ nữ một thân một mình giữa ban đêm càng khiến người ta chú ý hơn so với ban ngày, buổi sáng cô có thể xen kẽ vào giữa dòng người, che giấu hành tung, nhưng đến lúc tối cô nhất định phải tìm được chỗ để trốn.

cô biết mình phải rời khỏi nơi này, có lẽ đến Hongkong hoặc Đông Nam Á, hoặc Nhật Bản.

Để phòng ngừa, cô có chuẩn bị hai thân phận giả, cô đã nghĩ tới dùng một thân phận giả lên máy bay rời đi, nhưng cô lại lo lắng người làm giấy tờ giả giúp cô đã bị tìm ra, cô nghĩ thử liên lạc với người đó, nhưng rất nhanh liền phủ nhận chủ ý ấy, điện thoại của đối phương có thể bị nghe lén.

Dù sao truy tìm nguyên nhân cũng không có ích gì, hiện tại cô chỉ có thể tiếp tục tiến lên phía trước.

Tuy đã qua năm ngày, vết thương trên mặt cô vẫn chưa khỏi hẳn, mặc dù cô đã dùng đồ trang điểm che lại, nhưng dấu vết ẩu đả vẫn rõ ràng như cũ, kết quả là, cô chỉ có thể đội mũ lưỡi trai, may mắn hiện tại là mùa hè, đội mũ che nắng cũng không có gì kỳ lạ.

Nơi này luật sự dụng súng có nhiều hạn chế, cô không thể dễ dàng bổ sung đạn dược, lại nói, có lẽ người lúc trước bán súng cho cô có thể là lấy từ nguồn nhập cư trái phép.

cô tìm một quán cà phê Internet, rồi lên mạng liên lạc với đối phương.

Người giao dịch trên chợ đen không dễ tín nhiệm người khác, nhưng chỉ cần có tiền thì ma quỷ cũng sai khiến được, đạo lý này bất luận nơi nào cũng đúng.

không lâu sau, đối phương thông báo cho cô thời gian cùng địa điểm hẹn.

trên đường đi, cô cảm giác miệng đắng lưỡi khô, tuy rằng có mua nước uống, nhưng vẫn không thể hoàn toàn cảm thấy khỏe.

Mười một giờ tối, cô đến nơi đã hẹn với đối phương.

Còn mười bốn tiếng nữa.

cô nên tìm một nơi để nghỉ ngơi, có lẽ ăn chút gì đó.

Suy nghĩ này làm cô thấy cơn buồn nôn dâng lên, cô bước nhanh vào toilet của một tiệm thức ăn nhanh, xoay người hướng bồn cầu nôn khan.

Đên khi cô ngừng nôn khan, toàn thân đã thấm đẫm mồ hôi lạnh dựa vào bồn cầu, cô hoài nghi bản thân chưa lên tàu đã nôn như vậy, thì làm sao có thể vượt qua thời gian ở trên tàu.

cô run rẩy đưa tay lau đi khóe miệng, cảm thấy chỉ muốn dành toàn bộ thời gian còn lại trong toilet, nhưng bên ngoài đã có người gõ cửa.

Hít thở sâu, cô mở cửa, cúi đầu vòng qua cô gái vội vã đi vào toilet, ở bồn rửa tay súc miệng, lấy nước rửa mặt sạch.

Còn hơn mười bốn giờ, cô phải nghĩ biện pháp vượt qua mười bốn giờ này.

cô ra khỏi tiệm ăn nhanh, khoác túi xách đi về phía trước, ngay từ đầu cô kỳ thực không biết chính mình muốn đi đâu, chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, cô mua nước khoáng uống, nhưng không cách nào cảm thấy tốt hơn được. cô hoa mắt chóng mặt, mồ hôi như tắm bước trên đường, chập choạng lắc lư đi về phía trước.

cô cần tìm một chỗ ngồi xuống, trốn đi, nghỉ ngơi, thợ săn ban ngày cũng sẽ xuất hiện, đối với người chơi mà nói, chết một người, hay chết một trăm, cũng như nhau cả, thế giới này chỉ cần có tiền, cái gì cũng có thể xóa bỏ.

cô cảm thấy choáng váng, thiếu chút nữa ngã vấp vào vỉa hè, cô phải tiếp tục đi, cô suy yếu nghĩ.

Chờ cô tỉnh táo lại, cô nhận ra mình đứng trước trạm xe buýt, một chiếc xe bus chậm rãi chạy đến, cô nhận ra số xe ấy, chiếc này xe này sẽ đi qua công trường của anh.

Điều này thật ngu ngốc.

cô không nên làm như vậy, nhưng cô muốn gặp anh, rất muốn được nhìn thấy anh, trước khi rời đi được nhìn thấy anh một lần nữa, chỉ liếc mắt một cái là đủ rồi.

Xe bus dừng lại trước mặt cô, mở cửa, không khí lạnh trong xe tràn ra ngoài, giống mời gọi cô bước vào.

Giống như đang mộng du, cô đi tới, ở hàng ghế thứ hai từ cuối lên ngồi xuống.

Xe bus chạy về phía trước, dừng lại rồi lại đi tiếp, không biết qua bao lâu, cô nhìn thấy tòa nhà đang thi công, thấy cần cẩu anh thường làm việc trên, còn có phòng thao tác nho nhỏ kia nữa. cô kỳ thực không biết anh có đang ở trên đó hay không, không chừng anh căn bản không có đi làm, cô đốt đi tài sản của anh, tất cả những thứ cô từng giúp anh chọn lựa.

Nhưng đời người vẫn sẽ tiếp tục, không phải sao?

Thời điểm này, trừ bỏ đi làm, đến công tác, anh còn có thể làm cái gì?

cô hy vọng người làm việc ở bên trên là anh.

Xe bus ở trước công trường ngừng lại, cô không có xuống xe, chỉ để cho xe chở cô đi. Xe đi một vòng, về tới bến xe, cô xuống xe, đợi một khác chuyến xe khác, lại ngồi lên. Xe bus tiến về phía trước, đi vòng qua cả nửa thành phố, lại tới gần tòa nhà kia, cô nhìn trục thấp đến gần, lại xem nó rời xa.

cô tám phần là điên rồi, nhưng cô không thể khống chế bản thân.

cô ở một chỗ khác xuống xe, đi đến đối diện, lại ngồi lên một chuyến xe khác hướng tới công trường của anh. cô lặp đi lặp lại hành động này, một điều vô nghĩa, cô không nhìn thấy anh, không có khả năng thấy được, nhưng cô cuộn mình lại trong không khí lạnh buốt của xe buýt, lại một lần nữa để xe chở cô tới gần, rồi lại rời đi.

sẽ không có vấn đề gì, cô sẽ không xuống xe ở địa điểm ấy.

Dù sao cũng không có ai biết, dù sao cũng không có ai hiểu được, hơn nữa cô đang di chuyển, vẫn luôn di chuyển, cô không có dừng lại, không có phá đi quy luật đào thoát.

cô không có.

*Mới thi final xong, nản quá...Từ từ rồi post tiếp nha. Đọc đến đây thấy xót xa cho Hoài An quá