Công Chúa Băng Và Hoàng Thái Tử

Chương 18: Chương 18





Chap 18 :
Nó vừa đi vừa đi vào nhà , thấy quản gia hấp tấp chạy ra ,vừa cầm cặo cho nó vừa nói chuyện ,bà để ý thấy tay nó chảy máu mà không khỏi xót xa .Vốn biết nó là người lãnh cảm nhưng không hề nghĩ rằng nó lại đối xử tệ với bản thân như thế . Tay bà đẩy gọng kính lên rồi nói .
- Công chúa tay người bị thương .
- Không sao ,có chuyện gì .- nó biết bà có chuyện mới hấp tấp như thế
- À , Ông Lưu về rồi , đang ở phòng 312 chờ công chúa . - bà nói xong thì lui xuống cất cặp cho nó .
Nó mở cửa phòng bước vào ,vết thương trên tay không còn chảy máu nữa nhưng vẫn chưa kép miệng ,miếng thủy tinh vẫn còn ở trong . Ngồi xuống cái ghế gần đó ,nó lên tiếng
- Chào ! chú Lưu ,chú về khi nào thế .

- Công chúa vừa về sao ,tôi về lúc trưa . Mà tay công chúa sao thế ,bị thương sao .
- vết thương nhỏ thôi . - nó nhẹ giọng đáp - ông tôi vẫn khỏe chứ .
- Vâng ,lão gia vẫn khỏe .
Chú Lưu nói rồi cầm taay nó xem xét vết thương . Lấy trong hộp cứu thương ra một cây gấp . ông cẩn thận lấy miếng ly vỡ ra khỏi tay nó ,giọng có phần trách mắng - Công chúa nên cẩn thận chứ ,người biết sức khỏe người quan trọng thế nào không ? - nói rồi ông sát trùng băng vết thương lại .
Nó nhìn chú hồi lâu rồi lên tiếng
- Chú về lần này là gì cháu à .
- Vâng ,sức khỏe của công chúa ngày một yếu dần ,tôi mong người hãy chấp nhận điều trị đi . - lời ông nói như nghẹn lại nơi cổ họng , ông thương nó như con của mình vậy ,nên bao năm nay tuy không ở đây nhưng cứ theo định kì ông lại đặt vé máy bay bay về khám sức khỏe cho nó .
- là ông kêu chú về . - nó nhìn chú miên mang trong dòng suy nghĩ thì lên tiếng
- Chỉ một phần .
- Nếu không điều trị cháu sống được bao lâu , 6 tháng ,1năm hay là 1tháng .- nó vốn đã biết được mình sống không bao lâu nên nó mới không điều trị ,nó không muốn cho ông ,cho anh hai hy vọng rồi lại thất vọng . Nếu như hy vọng quá lớn thì thất bại càng nhiều .
- Nếu không điều trị cháu có thể sống được 6 tháng nữa , nếu điều trị không thành công thì là 1 năm ..... - nói tới đây mắt chú bắt đầu ươn ướt ,chú nhìn vào đôi mắt ấy - đôi mắt xám tro giống mẹ nó ,rất đẹp nhưng cũng thật buồn .

- Cháu không biết có nên
điều trị hay không nhưng cháu cần thời gian để làm một vài việc .
- cháu phải tốn bao nhiêu thời gian
- ít nhất là 3 tháng ,còn nhiều hơn thì .... - nó bỏ lửng câu nói sau cùng
- Tùy cháu vậy ,giờ chú có việc . À mà sắp tới có cháu phải trãi qua rất nhiều triệu chứng đấy .đây là dấu hiện của bệnh ngày càng .... - chú cũng bỏ lửng vài chữ cuối vì chú không nói thành lời những tiếng ấy
Nó đưa đôi mắt nhìn ra phía cửa sổ ,nơi có thế nhìn thấy được những loài hoa ,cây cối khác nhau rồi mở miệng nói - Để cháu gọi tài xề chở chú đi .
- Không cần đâu ,Thành Vũ đang chờ ở xe ấy .

- Anh Vũ cũng về sao . - nó nhìn chú đôi mắt ánh lên vài tia vui mừng . Vũ được nó xem như là người anh trai thứ hai của mình vậy ,vì thế nên nó rất quý anh .
- Là lão gia bảo nó về ,vừa chăm sóc cháu trong thời gian tới vừa giúp cháu việc công ty .
- Vậy chú đi nha.
Chú vừa đi ra khỏi phòng nó liền ngồi phịch xuống ghế . Vốn biết chú về lần này không có chuyện gì tốt nhưng nó cũng không mong chuyện này lại đến sớm vậy . Nếu điều trị mà chỉ sống được một năm ,sống đến tuổi 18 ,tuổi đẹp nhất của người con gái thì thà có chỉ sống 6 tháng nhưng lại có thể làm được việc mà mình muốn thì nó chọn 6 tháng còn hơn. Quay về phòng mình ,nó nằm xuống giường ,mệt mỏi ,thức đêm ,bệnh tật khiến cho mí mắt nó không còn sức để làm việc nữa . Nhanh chống chìm vào giấc ngủ trong khi bộ đồng phục vẫn mặc trên người .
Lại một buổi tối nữa bắt đầu . Bà quản gia già của ngôi nhà này mở cửa phòng nó đi vào , theo sau là những người hầu gái cùng các khay thức ăn khác nhau . Họ nhẹ nhàng đặt chúng lên bàn rồi lui ra chỉ còn mình bà quản gia ở đó . Bà đi vào phòng trong nơi được đặt một chiếc giường riêng cách li với căn phòng phía ngoài . Gương mặt mệt mỏi của nó đập ngay vào mắt bà ,từ dàng ngủ ,từng đường nét ,đôi mắt trên gương mặt đều rất giống ,giống với mẹ nó . Kéo tấm chăn lên cao ,nhìn nó một chút rồi bà đi ra ngoài . Tối , ngoài trời bắt đầu mưa mưa một ngày nặng hạt hơn . Nó choàng thức tình sao một giấc mơ . Trong mơ nó lại gặp mẹ ,lần này bà không gào lên những tiếng ghê rợn đòi trả thù mà nó lại nhìn thấy mẹ cười ,bà ôm nó vào lòng ,hỏi nó rất nhiều thứ ,rồi bà dịu dàng ru nó ngủ , bà còn hỏi nó có muốn đi theo bà không ? .Nó gật đầu nhưng sau đó lại lắc đầu rồi choàng tỉnh giấc .
Sáng , trên những tán cây còn đọng lại những giọt sương của buổi sớm . Nó thức dậy ,tinh thần cũng cảm thấy tốt hơn . Rồi chợt nghĩ đến giấc mơ tối qua ,những lời nó nói ngày hôm qua . Đúng là lời nói nói lra không rút lại được . HÔm qua nhất thời tức giận mà nó chấp nhận lời của hắn , đúng là không có cái dại nào bằng cái dại nào mà .