Công Chúa Gặp Sai Người

Chương 14: Thủy quái trong cung



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

IMG

IMG

IMG

IMG

IMG

Sau một lát, hai tiểu thái giám kia cũng phục hồi tinh thần lại, hai người nơm nớp lo sợ hợp sức khiên thi thể cung nữ lên một lần nữa, tiếp theo dùng sức ném nàng ta vào trong hồ. Làm xong hết thảy, một người trong đó mới thở hổn hển nâng tay áo lên lau mồ hôi lạnh rồi nhỏ giọng thì thầm: "không thể tưởng tượng nổi Tam công chúa lại tàn bạo như thế, có điều..." không đợi gã nói xong, tên còn lại đã sợ hãi bưng kín miệng gã, "Ngươi không muốn sống nữa phải không? Làm xong việc thì đi nhanh đi, chúng ta còn phải trở về nghe công chúa dặn dò nữa." Người nọ rùng mình một cái rồi ngậm miệng lại, chẳng qua là không tự chủ liếc nhìn mặt hồ đã khôi phục lại vẻ phẳng lặng,trên mặt hiện lên thần sắc thương tiếc nhàn nhạt.

Đến khi hai tiểu thái giám đi xa, Vân Ly mới thở phào đi ra khỏi núi giả. Vừa rồi nàngđã định chặn hai tiểu thái giám lại hỏi cho ra lẽ, nhưng mà bản thân Lục công chúa nàng cho tới bây giờ chưa từng có chút quyền uy, lúc này lại trơ trọi một mình, làmkhông tốt ngược lại bị hai người kia bắt đưa đến chỗ Vân Duyệt, như vậy mà xong đời.

Vân Ly đi tới hồ nước nhỏ trước mặt, nhìn mặt hồ đến xuất thần. Mặt hồ bằng phẳng như gương, sóng ánh sáng lăn tăn, là một nơi khiến người ta đẹp mắt đẹp lòng, ai sẽngờ nơi đây chôn vùi biết bao nhiêu tội ác. một lát sau, Vân Ly hít sâu một hơi, thấy bốn bề vắng lặng nàng nhanh chóng lấy viên minh châu to bằng trứng chim bồ câu ngặm vào trong miệng rồi bước xuống hồ nước. Hạt minh châu kia chính là quà mà người cá A Cửu tặng cho nàng. Vân Ly vốn không biết bơi, viên minh châu này có tác dụng tránh nước, chỉ cần ngậm nó vào miệng thì có thể tự do hoạt động trong nước.

Sau khi đi xuống nước, Vân Ly phát hiện cơ thể mình vẫn khô ráo, nàng thử đi vài bước thì cảm giác được dòng nước chảy lưu động, cả người chẳng hề có cảm giác ướt lạnh, ngay cả tóc tai cũng sạch sẽ. Tựa như thân thể của nàng hoàn toàn tách biệt với nước trong hồ. Mà sau khi xuống nước Vân Ly mới phát hiện, hồ nước này sâu hơn tưởng tượng của nàng rất nhiều, nàng nhanh chóng tìm được thi thể của cung nữ kia, nàng không đi tới gần mà chỉ đứng xa xa quan sát thương tích trên người nàng ta, trông có vẻ là bị loạn côn đánh chết. Mà theo dòng chảy của nước, thi thể từ từ bị cuốn vào một vòng xoáy nước, thì ra dưới đáy hồ có một vòng xoáy lớn, vì thế khi thi thể chìm xuống sẽ bị hút xuống đáy hồ, không trương lên rồi nổi trên mặt nước như những thi thể bình thường khác.

Tuy nhiên, số lượng thi thể dưới hồ nhiều hơn trong tưởng tượng của Vân Ly rất nhiều, từ độ mục nát có thể thấy số lượng người chết mỗi năm không giống nhau, có lẽ hồ nước trong ngự hoa viên này là nơi tiền triều hoặc là triều đại thật lâu trước kia dùng để làm nơi cất giấu thi thể. Hơn mười bộ xương cốt trắng và thi thể còn trương thối nằm chồng chất lên nhau, cảnh tượng cứ như địa ngục nhân gian. Đa số thi thể đều mặc trang phục của thái giám và cung nữ, song cũng có một số ăn mặc hoa lệ hơnmột tý, hình như là phi tần có chút phẩm vị. Mà mấy thi thể tương đối còn mới và lành lặn chỉ sợ là kết quả tội ác của Tam công chúa gây ra. Càng lặn sâu xuống, đáy nước càng u ám, lúc này Vân Ly nhìn thấy một núi thi thể ghê rợn dưới đáy hồ, nàng âmthầm hối hận vì mình đã quá liều lĩnh lỗ mãng, cộng thêm bất chợt nhớ đến mấy chuyện ma quỷ trước kia, nơi đáy hồ tĩnh mịch thế này, Vân Ly cảm thấy toàn thân rét run, tay chân cũng cứng ngắc.

Xa xa bỗng xuất hiện một tia sáng trắng lớn, khiến cho Vân Ly đang chìm đắm trong cảnh tượng quỷ dị bị giật mình, nàng tập trung nhìn thì thấy có một bầy cá đang bơi về phía này. Bầy cá càng lúc càng tới gần, Vân Ly phát hiện đầu của chúng lớn kinh người, các bộ phận đều lớn hơn cả con người, thân thể chúng rắn chắc như đá, hàm răng sắc nhọn, mắt cá lòi ra ngoài lớn cỡ nắm tay, nói là quái ngư cũng không đủ quái dị. Vân Ly chưa bao giờ nhìn thấy con cá nào cực lớn đáng sợ đến thế, thậm chí so với người chết còn đáng sợ hơn, Nàng vội vàng lùi về phía sau, quay người bơi về phía mặt hồ. Có mấy con cá chú ý đến nàng, chúng nhe răng sắc nhọn về phía nàng, nhưng không bơi về phía nàng mà lao vào núi thi thể, gậm nuốt lấy thịt thối trên thi thể người. Vân Ly buồn nôn đến nỗi suýt nhổ hạt châu trong miệng ra, nàng nhanh chống liều chết bơi bừa trở về, lúc trồi lên mặt nước còn chưa kịp cảm khái rốt cuộc đãnhìn thấy ánh mặt trời thì đã nhìn thấy Tạ Thanh Dung đứng trên bờ nhìn chằm chằm nàng, khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng sương. Vân Ly bị hắn làm cho càng hoảng sợ, nàng hỏi một câu: "Ngươi xảy ra chuyện gì thế?"

Tạ Thanh Dung trầm mặc nhìn nàng không có lên tiếng, hắn bỗng nhiên mở rộng ống tay áo kéo nàng vào trong, sau đó ôm nàng bay lên giữa không trung, xuyên qua khoảng không trên hoàng cung về thẳng phủ công chúa. Vân Ly không ngờ giữa ban ngày ban mặt mà hắn lại thi triển yêu pháp, nàng muốn lên tiếng nhắc nhở hắn chú ýmột chút, nhưng ngẩng đầu nhìn thấy sườn mặt âm u của hắn, nàng đành nuốt lại vào trong.

Tạ Thanh Dung trực tiếp mang nàng về phòng ngủ của hai người, đến nơi, Vân Ly định bò xuống khỏi người hắn, song không ngờ Tạ Thanh Dung ngồi trên giường bỗng trở tay một cái, tư thế Vân Ly bất chợt biến thành nằm ngang trên đùi hắn.

"Ngươi..." Lúc Vân Ly ý thức được không ổn thì đã không kịp nữa rồi, nàng chỉ cảm thấy mông mát lạnh, Tạ Thanh Dung tức giận giật y phục nửa người dưới của nàng, khiến cặp mông trắng nõn hoàn toàn bại lộ trong không khí. Vân Ly đang muốn giãy giụa thì Tạ Thanh Dung đã hung hăng đánh lên mông nàng hai cái thật mạnh. "Chát chát" hai tiếng giòn vang vang lên hết sức rõ ràng trong không khí. Song song với tiếng động là cảm giác đau đớn nóng rát truyền từ mông tới khiến cho đầu óc Vân Ly "Ô... ô... ô...ng" một tiếng, mặt đỏ rần, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt. Nhưng lúc này Tạ Thanh Dung chẳng hề có ý thương hoa tiếc ngọc, hắn lại tàn nhẫn đánh thêm hai cái, đau đến nỗi Vân Ly run rẩy suýt rơi lệ. Nàng không nhìn thấy nét mặt của hắn, nhưng từ mức độ ra tay nặng nhẹ mà nàng có thể đoán được cơn giận của hắn ở mức nào, trong lòng nàng vẫn không hiểu mình đã chọc giận hắn cái gì. Trong lúc nhất thời tiếng tét mông chát chát vang lên không dứt bên tai. Vân Ly vừa thẹn vừa tủi thân, nàng vừa chịu đựng cơn trừng phạt của hắn vừa cắn môi kiềm nén tiếng nức nở nghẹn ngào trong cổ họng, nước mắt không kiềm được nữa mà rơi từng giọt từng giọt lên người hắn.

Mãi cho đến khi cặp mông nhỏ đáng thương bị đánh đến sưng đỏ, Tạ Thanh Dung mới dừng tay, sắc mặt giản ra chút ít, tựa hồ cơn giận của mình đã phát tiết xong. Tạ Thanh Dung nâng Vân Ly đang khóc sướt mướt dậy rồi ôm vào lòng, hắn thở dài mộthơi nói: "Nàng thật sự chẳng khiến ta bớt lo chút nài, hồ nước vừa rồi đối với người phàm hết sức nguy hiểm, nàng lại dám xuống nước một mình."

Vân Ly sững sờ, không ngờ bởi nguyên nhân này mà hắn đánh nàng. Hồi tưởng lại sựquỷ dị của hồ nước, bây giờ nàng mới hơi sợ, đột nhiên nhớ tới những con quái ngư kia không tới tấn công nàng, thì ra là bởi vì có hắn đứng trên bờ hay sao? Vừa nghĩ như thế, nàng cũng cảm thấy việc mình tiến vào hồ nước là lỗ mãng.

Tạ Thanh Dung còn nói: "Vừa rồi ta vừa gấp vừa sợ... Ta tìm nàng lâu như thế, đợi nàng lâu như thế, trong kiếp này ta nhất định phải giữ nàng bên cạnh mình."

Ngón tay trắng như ngọc nắm lấy một góc tay áo, cẩn thẩn lau đi nước mắt trên mặt nàng, hắn ngắm nhìn đôi mắt đẫm lệ mờ mịt của nàng rồi nói tiếp: "Sau này đừng khiến ta lo lắng nữa, có được không?"

Lời thì thầm cùng thái độ của hắn khiến cho trái tim Vân Ly như có dòng điện chạy qua, mất khống chế mà nhảy lên kịch liệt, thậm chí không hiểu tại sao hốc mắt cũng có chút nóng lên, rõ ràng nàng đâu có muốn khóc... Trong thời khắc này, nàng có nhiều chuyện muốn nói với hắn, song khi chống lại ánh mắt hắn nàng chẳng thốt nên lời, mãi một lúc lâu sau nàng mới trịnh trọng gật đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.