Công Lược Trái Tim

Chương 24




Chương 24 Thích bố của con tôi

Tông Cảnh Hạo không kịp tránh, mở to mắt nhìn Lâm Tân Ngôn ngã xuống người anh.

Trán cô đập vào trên căm anh, bị đau. Còn môi cô thì dính lên một vật cứng có hình lồi lõm, hơi thở này vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Lâm Tân Ngôn ngớ người một lúc, đợi đến khi lý trí khôi phục lại, cô lập tức đứng dậy, mới phát hiện vị trí bộ phận mà vừa nãy môi cô dính lên, lại là yết hầu của anh—— Cô che vào cái trán bị đau, hai má nóng như lửa.

Cảm thấy nhục nhã hổ thẹn.

Tông Cảnh Hạo cũng bị hỗn độn tư tưởng một lúc khi vừa tiếp xúc xong, mới từ từ đưa mắt lên nhìn cô, “Tôi là lưu manh, thì cô là cái gì?”

Không đợi Lâm Tân Ngôn lên tiếng, anh chậm rãi ngồi dậy, cố ý chỉnh lại cổ áo, đầu ngón tay lướt qua chỗ Lâm Tân Ngôn vừa hôn, cười bí hiểm, “Chúng ta là vợ chồng, cô muốn hôn, có thể nói thẳng, tôi không phải người keo kiệt như vậy”

Lâm Tân Ngôn kìm nén một lúc lâu không nói ra lời.

Ai muốn hôn anh?

Vừa nãy là việc ngoài ý muốn!

Lâm Tân Ngôn, “Tôi mới không thèm hôn anh!” Lâm Tân Ngôn quay đầu liền rời đi, muốn nhanh chóng rời khỏi phòng khách một chút.

Tông Cảnh Hạo ngồi trên ghê sofa không cử động, không rõ làm sao bị câu nói “Tôi mới không thèm hôn anh” của cô, chọc tức, châm biếng nói, “Vậy cô muốn hôn ai?”

Anh giêu cợt lạnh lùng nói một câu, “Người đàn ông làm cô mang thai kia sao?”

Sợ hãi, xấu hổ, trong nháy mắt bị người khác xé rách ra, máu me đầm đìa.

Cô không muốn nhắc đến việc đứa bé trong bụng cô làm sao mà có.

Bất chợt bị Tông Cảnh Hạo nói vậy, cô chỉ cảm thấy ngực vô cùng đau đớn.

Rõ ràng là trái tim cô sắp vỡ vụn rồi, nhưng vẫn phải tỏ ra kiên cường, “Đương nhiên, tôi đương nhiên…thích bố của con tôi”

Rất tốt, người phụ này thật sự là người gan dạt!

Tông Cảnh Hạo, “Cô Lâm không quên, cô nợ †ôi một chuyện chứ?” Tông Cảnh Hạo đứng dậy, anh phủi phủi vạt áo không có bụi, không nhanh không chậm ngẩng đầu lên, nhìm Lâm Tân Ngôn đang cương cứng ở cửa phòng ngủ, “Tôi cần một phiên dịch, bắt đầu từ ngày mai, cô đến công ty làm việc”

Cô cầm hợp đồng miếng đất kia, anh nhất định sẽ có yêu cầu.

Như vậy cũng tốt, trả xong ân huệ này thì cô sẽ không nợ anh nữa.

Lâm Tân Ngôn, “Được” Cô lên tiếng nhận lời, sau đó đẩy cửa phòng đi vào.

Nghĩ đến chuyện vừa nãy, nhiệt độ nóng bỏng trên mặt cô lại tăng lên mấy độ.

Để tránh không gặp phải Tông Cảnh Hạo, cô ở suốt trong phòng, cho đến khi vú Vu đến gọi cô ăn cơm, cô mới mở cửa bước ra ngoài.

Tông Cảnh Hạo đã ở trong nhà ăn, vú Vu bưng thức ăn đặt lên bàn.

Lâm Tân Ngôn bước đến ngồi xuống lặng lẽ ăn cơm, mắt cũng không nhìn linh tỉnh.

Bầu không khí trên bàn ăn bỗng nhiên rất kì lạ.

Vú Vu nhìn không quen bọn họ, rõ ràng là vợ chồng, mà làm như giống người xa lạ, bà bưng một đĩa súp lơ xào đặt trước mặt Lâm Tân Ngôn, “Cậu chủ thích ăn món này”

Khẩu vị của Tông Cảnh Hạo khá thanh đạm, thích ăn rau, vú Vu chăm sóc anh từ bé đến lớn biết rõ điều này nhất.

Lâm Tân Ngôn ngớ người một lúc, cô không hiểu rõ, vú Vu có ý gì.

Lúc này đoán rằng mắt vú Vu sắp bị co giật rồi.

Lâm Tân Ngôn đành gắp cho Tông Cảnh Hạo một miếng súp lơ, đặt vào trong bát của Tông Cảnh Hạo.

Tông Cảnh Hạo đưa mắt lên, Lâm Tân Ngôn cười, cô cũng không chú ý đến việc vú Vu quá nhiệt tình.

Ý làm mối của bà quá rõ ràng.

Tông Cảnh Hạo chậm rãi gắp miếng súp lơ lên, màu xanh lá cây nhàn nhạt của hành và mỡ, phản chiếu sự hăm hở trong mắt anh, “Vú Vu hiểu khẩu vị của tôi nhất”

Vú Vu cười, “Về sau cô chủ cũng sẽ hiểu, cô ấy vừa mới gả đến, còn chưa quen”

Vú Vu đổi cách xưng hô, trước gọi cô là cô Lâm, tuy bà không hài lòng với việc đêm hôm trước cô không về nhà, nhưng cô là người mà bà chủ đã đích thân lựa chọn cho cậu chủ.

Bà đương nhiên hy vọng bọn họ sẽ tốt, không phụ lòng bà chủ đã mất.

Lâm Tân Ngôn suýt nữa bị câu nói cô chủ của vú Vu làm cho đau lưỡi, cô vùi đầu thấp hơn, và hết cơm trong bát, ngay cả một ngụm nước cũng không uống, “Tôi ăn xong rồi, hai người cứ tự nhiên”

Nói xong cô liền chạy về phòng.

“Cô ấy làm sao vậy?” Vú Vu có chút không phản ứng kịp.

Tông Cảnh Hạo nhìn chằm chằm vào bóng người hốt hoảng kia, khoé miệng ngậm cười, miệng cũng hơi hé ra, quang minh chính đại lộ ra một khuôn mặt đẹp trai phóng túng, “Có thể là do cô ấy không quen với việc làm mối của vú Vu”

Vú Vu than thở một hơi, “Không phải là tôi muốn tốt cho cậu sao.”

Nói xong liền quay người rời đi.

Nhà ăn rộng lớn chỉ còn lại mỗi Tông Cảnh Hạo, chùm đèn thuỷ tinh trên trân nhà buông thõng xuống, toả ra ánh sáng từng vòng từng vòng tròn một, che phủ lấy anh, anh lại gắp thêm một miếng súp lơ bỏ vào miệng, từ từ nhai—— Ngày hôm sau.

Sau khi Tông Cảnh Hạo đến công ty, Lâm Tân Ngôn cũng ra ngoài, nhận lời anh đến công ty làm việc, vậy thì phải xin nghỉ công việc ở nhà hàng, cô phải đến nhà một chuyến.

Khi đang thay giày ở thêm nhà, vú Vu bước đến, “Cô muốn ra ngoài sao?”

Lâm Tân Ngôn gật đầu.

“Về sớm một chút, đừng qua đêm ở bên ngoài, cô chủ là người đã kết hôn.” Vú Vụ nhắc nhở.

Lâm Tân Ngôn, “Ừm” Lâm Tân Ngôn đi giày xong rồi ra ngoài.

Đi đến giao lộ bắt xe đến nhà hàng.

Chỗ này không có xe bus để đi.

Lâm Tân Ngôn vừa đi làm đã xin nghỉ phép, bây giờ lại đến từ chức, giám đốc có chút không vui, “Cô không muốn đi làm thì vậy tại sao lúc đó lại đến ứng tuyển? Thế này không phải làm lỡ việc của chúng tôi sao?”

Lâm Tân Ngôn cũng cảm thấy vô cùng có lỗi, “Xin lỗi, quả thực là ngại quá.”

Sắc mặt của giám đốc u ám, ông vừa muốn mở miệng, thì trưởng ca làm bước đến, nói bây giờ đang thiếu người.

Giám đốc nhìn Lâm Tân Ngôn, “Cô giúp đỡ một chút trước đã, đợi đến khi văng khách, cô có thể đi”

Lâm Tân Ngôn, “Được.” Xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp, Lâm Tân Ngôn liền nhận lời.

Lâm Tân Ngôn đi thay đồng phục, hôm nay hình như khá bận.

“Những món này đưa đến phòng bao số 88”

Khi Lâm Tân Ngôn bưng món ăn, đầu bếp căn rặn.

Lâm Tân Ngôn lên tiếng nhận lời, đem món ăn tinh tế đặt vào trong khay, đưa đến phòng bao.

Một tay cô đỡ khay đựng đồ ăn, một tay khác đẩy cửa phòng bao, rộng rãi, sáng sủa, lại vô cùng riêng tư, bàn tròn bằng gỗ, trước mặt cô chỉ có hai người ngồi, mà cô quen biết một người trong đó, Tông Cảnh Hạo.

Hai người nhìn thấy đối phương đều ngớ người ra.

Đường Triệt-Giám đốc ngân hàng Hội Phong, hình như đang nói điều gì với Tông Cảnh Hạo, có người bước vào liền dừng nói chuyện.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu, bước vào bưng thức ăn trên khay đặt lên bàn.

“Nhân viên phục vụ nữ của Lan Quế Uyển càng ngày càng trẻ” Trên mặt Đường Triệt thể hiện ý cười, ánh mắt đánh giá Lâm Tân Ngôn từ trên xuống dưới.

Trong lòng Lâm Tân Ngôn thấy vô cùng phản cảm, khi cầm lấy khay đựng muốn ra ngoài, thì bị Đường Triệt kéo lấy cổ tay, nhìn Tông Cảnh hạo cười híp mắt nói, “Để cô ta ở lại rót rượu cho chúng ta”

Nụ cười trên mặt Tông Cảnh Hạo dần dân đông cứng lại, giấu dưới cơ thể u ám nghiêm túc, “Giám đốc Đường biết chúng ta đang nói chuyện về cái gì không?”

Anh đưa mắt lên, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua mặt Lân Tân Ngôn, “Chỗ này không cần cô.”

Lâm Tân Ngôn cầm lấy khay mau chóng rời đi.

Quan Kình đứng ở sau lưng Tông Cảnh Hạo chau mày, cậu ta rất không vui đối với sự xuất hiện của Lâm Tân Ngôn, sao cô ta lại xuất hiện ở đây?

Nếu như để người khác biết, quan hệ của cô †a và Tông Cảnh Hạo, người ta sẽ xuyên tạc nói linh tinh sau lưng như thế nào?

Thể diện của Tông Cảnh Hạo có còn nữa hay không?

Cậu ta lại ghét Lâm Tân Ngôn thêm một chút.

“Nhà hàng Lan Quế Uyển này càng ngày càng biết cách kinh doanh, mùi vị món ăn ngon, đến cả nhân viên phục vụ cũng chọn mấy em đặc biệt, nhân viên phục vụ vừa nãy, da trắng như hòn ngọc trắng, tôi đoán cái eo nhỏ đó chỉ cần một bàn tay cũng có thể nắm lấy được—- “

“Giám đỗ Đường tôi rót rượu cho ông.” Quan Kình tiến lên kịp thời ngắt lời ông ta.

Đường Triệt mới phát hiện sắc mặt Tông Cảnh Hạo trở nên u ám, liền cười trừ, “Vừa nấy lạc đề rồi”

Lâm Tân Ngôn bước ra khỏi phòng bao liền thở dài một hơi, cô thế nào cũng không nghĩ đến, buổi sáng mới vừa chia tay chưa lâu, bây giờ lại gặp mặt rồi.

Đợt khách bận rộn nhất đã về hết, giám đốc cho phép cô ra về, cô thay quần áo, vừa mới bước ra khỏi nhà hàng, liền nhìn thấy Quan Kình đứng ở cổng.

Hơn nữa sắc mặt cậu ta không tốt cho lắm.

Cậu ta lạnh lùng nhìn cô một cái, “Tổng giám đốc Tông đang đợi cô, đi thôi.”

Lâm Tân Ngôn đi theo cậu ta ra ngoài.

Lâm Vũ Hàm, “Mẹ, con thích một chiếc váy của Chanel, đợi đến khi ăn cơm xong, mẹ đưa con đi được không?” Lâm Vũ Hàm kéo Thẩm Tú Tình đi về phía bên này.

Nhìn dáng vẻ là cũng đến Lan Quế Uyển ăn cơm.

Khi Lâm Tân Ngôn nhìn thấy hai mẹ con cô ta, bước chân cô dừng lại…