Cục Cưng À, Gọi Ba Đi

Chương 7




Chập tối.

Lên đèn.

Một bàn.

Hai người.

Nói chính xác hơn… là một ngọn đèn ảm đạm, một chiếc bàn ngăn nắp, một ánh mắt hung ác của một người thanh niên, cùng vẻ dũng cảm không sợ cường quyền của một người thanh niên khác.

Có ai thấy cảnh này rất quen không, tôi cũng thấy thế đấy.

Đột nhiên người đối diện lên tiếng: “Nói đi!”

Tôi hỏi: “Nói cái gì?”

Kẻ ấy hung hăng nói tiếp: “Nói về câu chuyện quang vinh của anh!”

À~~~ Tôi nhớ ra rồi…

Buổi chiều lúc gần đến giờ tan ca, tôi có đi dạo một vòng, không, là đi thị sát mới đúng. Nhìn thấy Tiểu Đào dẫn một cô gái đi tham quan công ty, nhìn rất giống người mới.

Ha, cơ hội tốt!

Đó là ông trời nói với tôi như thế.

Cơ hội thường không dễ đến, chỉ tồn tại trong nháy mắt mà thôi.

Địa điểm: đại sảnh. Nhân vật: Tiểu Đào, một cô gái không biết tên, tôi, và hiện tại còn bổ sung thêm Lẫm Lẫm nữa.

Nó vừa tiễn khách hàng xong, là khách bự đây, nhìn thằng bé đưa đến tận cửa là hiểu rồi. Thế nhưng, sao lại ngay vào lúc ấy chứ?

Chúng tôi khi đó giống như một hình tam giác, đang tiến hành thử nghiệm định lý Pitago. Nhóm Tiểu Đào là A, tôi là B, như vậy Lẫm Lẫm là C.

Lúc đầu điểm B muốn đi đến gần điểm A. A thấy phó tổng, liền chạy theo C. Nhưng C lại thấy tôi, liền quay 45° tiến đến gần B. A thấy C đi đến chỗ B, cũng chạy theo. Chỉ có tôi, điểm B ngu ngốc cứ đứng đần ra đấy, chả nhúc nhích được gì.

“Tại sao lại ra đây?” Lẫm Lẫm cười cười kéo tôi lại, mặt mày trông rất cao hứng, chẳng hiểu vì sao cả.

Tôi giãy giụa giãy giụa: “Không có gì, ba đang thị sát!”

Lẫm Lẫm cười khẽ một tiếng. Tôi có cần cảm tạ nó vì không đứng tại chỗ này cười ầm lên không?

Tôi giãy ra, chạy ào về phía nhóm Tiểu Đào.

Tiểu Đào nhìn thấy tôi, liền nói “Chào tổng giám đốc” trước tiên, cô gái bên cạnh cũng nhanh chóng chào theo.

“Không biết nên xưng hô như thế nào?” Tôi mỉm cười, chắc chắn là rất anh tuấn lỗi lạc.

Cô gái kia đỏ mặt, nhìn về phía tôi: “Gọi là Tiểu Liễu được rồi ạ, thưa tổng giám đốc!”

Tiểu Đào đứng bên cạnh cô ấy thì thầm vài câu, mặt cô gái kia càng thêm ửng đỏ.

“Ra vậy, cái tên Tiểu Liễu nghe thật đáng yêu… Sau khi tan tầm có thể mời cô đi uống một ly trà được không?” Tôi chính là ngựa chết không sợ nước sôi.

Cô gái ấy gương mặt ửng đỏ như gần chín đến nơi, cuống quýt gật đầu.

YEAH!

Tôi hoan hô! Toàn bộ thế giới dường như sáng bừng cả lên!

Thì ra tôi hoàn toàn không phải là kẻ không ai cần đến.

Chợt… Không hiểu sao đại sảnh càng lúc càng lạnh lẽo. Tôi đoán hơi lạnh ấy toát ra từ phía sau mình.

“Thế nào? Muốn đi uống trà sao?” Chết tiệt, tôi vì quá cao hứng mà quên mất đại sự, ngón chân cái thỏ thẻ cho tôi biết đấy là tiếng của Lẫm Lẫm.

“Đúng vậy!” Tiểu Đào đáp. Tôi trừng mắt nhìn cô ta. Lúc này cô ta không nói, cũng không ai bảo là cô ta câm đâu.

“Vậy… thêm tôi nữa có phiền không?” Lẫm Lẫm phong độ cất lời, giọng điệu rất quả quyết.

Tôi nhìn nó. Quay sang nhìn nhìn Tiểu Đào. Rồi cuối cùng nhìn đến gương mặt đỏ ửng chẳng khác nào hạt đào của Tiểu Liễu.

Cụp mắt xuống, tôi đành nhìn chăm chăm xuống sàn nhà.

Tôi buồn… Chả còn chuyện gì cho tôi làm nữa rồi, chỉ biết nỗ lực nhìn ngắm nền gạch thôi.

Mà công nhận cô nhân viên vệ sinh của công ty tôi thật sự rất siêng năng nha! Sàn nhà chẳng hề có chút tì vết nào, cực kì sáng bóng luôn!



Sau khi tan tầm, chúng tôi đi uống trà.

Không có bất luận cảnh chém giết máu me nào diễn ra cả, chỉ ung dung vui vẻ thưởng thức trà mà thôi.

Tất cả mọi người đều rất cao hứng. Chỉ có mình tôi rầu rĩ ngồi một góc.

Tôi biết. Tôi không còn cách đoạn đầu đài bao xa nữa.

Lẫm Lẫm bây giờ tuy rằng tỏ ra rất vui vẻ. Nhưng tôi vẫn có thể cảm thấy sát khí toát ra từ người nó.

Cũng như người muốn chạy ngay vào nhà xí mà vẫn tao nhã nói: “Tôi muốn vào toilet rửa tay một lát!”.

Tôi lắc đầu. Thứ ví dụ rách nát gì thế này?

Nhưng dù thế nào, nó cũng đang rất tức giận, vô cùng tức giận, tức giận hơn hẳn mọi khi…

Hiện tại.

Tôi đột nhiên phát hiện ra…cảnh tượng quen thuộc này là những cảnh mà tôi thường thấy trên truyền hình, chính là mấy màn trong sở cảnh sát ấy.

Ví dụ như…

Một ánh đèn chiếu thẳng vào mặt của tên tội phạm, ngài cảnh sát nghiêm nghị nói: “Nói! Anh để thuốc phiện ở đâu?”

Sau đó một người cảnh sát khác chêm vào: “Anh có thể giữ im lặng. Nhưng những gì anh nói có thể bằng chứng chống lại anh trước tòa!”

Tên tội phạm, phải nói là nghi phạm mới đúng, mạnh miệng nói: “A SIR, tôi thật không có làm gì cả. Tôi chỉ đang… ( lược bớt N câu biện cớ ) … Sau đó thì các ông xông vào”.

Vị cảnh sát mất hết kiên nhẫn, giận dữ nắm lấy áo nghi phạm.

“Anh cho rằng tôi không dám đánh anh phải không?”

Sau đó lót một quyển sách dày lên trên bụng của nghi phạm…

Tiếp đến, N cảnh lại được lược bỏ.

Tôi nhìn nhìn tứ phía. Đạo cụ, nhân vật đều đã đủ cả. Nhìn nhìn Lẫm Lẫm, ngay cả thái độ cũng rất giống, ánh mắt đầy sát khí.

Tôi hơi rụt người lại, mở miệng: “Ba chỉ muốn tìm cho Lẫm Lẫm một người mẹ ân cần thôi mà…”

Lẫm Lẫm đứng yên ở đấy, ra vẻ kỳ lạ nói: “Giúp tôi tìm mẹ?”

Nhìn thấy con mình như vậy, đêm nay kiểu gì cũng không được yên thân rồi.

“Dựa vào cái gì?” Giọng điệu không được rõ ràng cho lắm.

“Con không muốn sao?” Tôi hỏi.

“Lâm Khi, tôi nói cho anh nghe một lần nữa. Anh không phải là ba của tôi. Anh cũng không cần phải nghĩ đến chuyện tìm mẹ cho tôi!”

Câu này nghe quen tai thật đấy!

“Nhưng…” Tôi còn chưa nói xong, nó đã cắt ngang.

“Trước đây không có, sau này cũng sẽ không có!” Hơi nghiến răng thốt lên.

Tôi ngẩng đầu, định nhìn rõ nét mặt của nó, nhưng ngọn đèn mờ nhạt kia lại khiến tôi không sao thấy được rõ ràng…

Nó quay người đi, ngồi xuống góc ghế sofa.

Sự tình biến chuyển 180 độ.

Tôi bỗng dưng thấy có chút buồn bã.

Bắt ép một đứa bé đột ngột có mẹ là một chuyện kì quái. Tôi cũng biết, lúc nãy bản thân thiếu tế nhị, nghĩ gì nói nấy, chắc chắn là khiến thằng bé tổn thương rồi.

Tôi đi đến, vỗ vỗ bờ vai nó.

Nó không thèm để ý đến tôi.

Ánh trăng nhẹ nhàng rọi vào, thứ ánh sáng lấp lánh khiến tôi có cảm giác mắt thằng bé như đang ngấn nước.

Tim tôi đau buốt. Đây là lần thứ hai nó tỏ ra yếu đuối như vậy trước mặt tôi.

Tôi pha trò, nỗ lực lái sang chuyện khác “Trăng hôm nay to quá nhỉ?”

Nói xong tôi liền hối hận, hôm nay mặt trăng chỉ keo kiệt lộ ra có nửa phần, bản chất là chẳng to lớn gì cho cam…

Nó không để ý đến tôi.

Thở dài, ôm lấy vai nó, tôi cứ vậy dịu dàng ôm chầm lấy người thằng bé.

“Đừng khóc!” Tôi dỗ nó.

“Biến! Ai khóc!” Nó tức giận hất tôi ra.

“Được được… Con không khóc!” Tôi tiếp tục dỗ dành nó.

“…” Nó không nói lời nào, chỉ để mặc tôi ôm nó.

Chỉ có những lúc như thế này, nó mới giống một đứa trẻ. Chỉ có những lúc như thế này, tôi mới có cảm giác tự hào được làm ba.

Nhìn xem, đứa con của tôi sẽ không bao giờ rời khỏi tôi cả.

“Đừng nên tức giận nữa!” Tôi khuyên.

Không gian vẫn cứ im lặng.

“Ba sau này… không bao giờ… làm mấy chuyện như vậy nữa…”

Vẫn im lặng.

“Nếu ba còn tiếp tục làm chuyện này, tên ba sẽ bị viết ngược!” Thề độc như vậy, tôi thật nhẫn tâm với bản thân mà. Không những tên bị viết ngược, mà còn thề sẽ biến thành con quỷ bốn chân kì quái nào đó.

Nó quay lại ôm tôi.

Nó nói: “Anh còn nhớ trước đây đã hứa với tôi những gì không?”

Lúc này trí nhớ đặc biệt tốt, tôi nói: “Nhớ chứ. Vĩnh viễn không rời khỏi con, vĩnh viễn ở bên cạnh con!”

“Anh chưa quên!” Giọng nói của nó tràn ngập sự vui mừng. Tuy rằng âm thanh non nớt trước đây đã trở nên trầm thấp hơn nhiều, nhưng giọng điệu vẫn không hề thay đổi.

“Ba làm sao quên được! Bây giờ còn phải thêm một lời hứa nữa! Sau này không bao giờ… giúp con tìm mẹ nữa” Tôi cười, nhớ đến cái ngày khôi hài hồi ấy.

“Ừm” Hắn dựa đầu vào người tôi.

Mọi chuyện con như được giải quyết êm đẹp.

“Vậy… chuyện kêu ‘ba ba’?” Tôi ra vẻ dụ dỗ. Không khí tốt như vậy. Ông trời nói cho tôi biết cơ hội đã đến. Nói không chừng, Lẫm Lẫm sẽ vui vẻ đồng ý cũng nên.

Không hiểu sao, không khí lạnh lẽo lập tức kéo về. Lẫm Lẫm thoáng cái đã đẩy tôi ra, đứng dậy, khô khốc nói: “Ăn cơm”… rồi xoay người đi mất.

Tôi sờ sờ bao tử mình. Đúng là có hơi đói thật, nãy giờ cũng chưa được ăn gì.

Nhìn ra phía cửa nơi Lẫm Lẫm vừa đi khỏi, không hiểu lại có cảm giác bị lợi dụng. Cái này gọi là “qua cầu rút ván” phải không nhỉ?

Là ảo giác sao? Tuy nhiên, cũng may, Lẫm Lẫm không còn giận tôi nữa.

Cũng do tôi thông minh, ha ha ha~~~

Ăn thôi!