Cục Cưng Có Chiêu

Chương 3: Thật sự là trùng hợp sao




Thẩm Hạ Lan!

Tên tiếng Việt của Lisa lại có thể là Thẩm Hạ Lan?

Diệp Ân Tuấn hơi trợn mắt.

“Không có ảnh chụp của Lisa sao?”

“Không có, tập đoàn HJ bảo vệ Lisa rất kỹ, tôi sử dụng tất cả quan hệ vẫn không tìm được ảnh chụp của Lisa, Nghe nói là một cô gái cực kỳ xinh đẹp.”

Tống Đình thật sự rất khó tin, một nhà thiết kế ô tô làm chấn động cả thế giới lại có thể là một người phụ nữ! Còn là một người phụ nữ rất xinh đẹp!

Điều này rất không hợp nha!

Có người phụ nữ nào sẽ thấy hứng thú với ô tô chứ?

Diệp Ân Tuấn không hề có nghi ngờ như Tống Đình, anh nhìn chằm chằm ba chữ Thẩm Hạ Lan trên tài liệu rất lâu rất lâu, đôi mắt loé lên khiến người ta không thấy rõ cảm xúc của anh, nhưng ngón tay anh lại theo bản năng gõ lên bàn, từng cái từng cái, rất có tiết tấu, khiến bầu không khí trong phòng làm việc hơi nặng nề.

“Tổng Giám đốc Diệp…”

“Sắp xếp đi, tôi tự mình đi đón máy bay.”

Cuối cùng Diệp Ân Tuấn cũng lên tiếng, trong đôi mắt loé lên ánh sáng khác thường.

Thẩm Hạ Lan!

Ba chữ này không sai chút nào, thật sự chỉ là trùng hợp ư?

Sau trận lửa lớn năm năm trước kia không ai tìm thấy thi thể của Thẩm Hạ Lan, cảnh sát nói lửa cháy quá lớn, có lẽ thi thể đã bị đốt thành tro rồi, nhưng Diệp Ân Tuấn vẫn không tin rằng cô đã chết.

Bây giờ Lisa này lại có thể tên là Thẩm Hạ Lan?

Anh rất muốn nhìn thấy nhà thiết kế này.

Tống Đình hơi ngơ ngác, dù sao năm năm nay, người có thể khiến Diệp Ân Tuấn tự mình đón máy bay không nhiều lắm, nhưng anh ta cũng chỉ ngơ ngác một giây rồi vội vàng lấy lại tinh thần, xoay người muốn đi sắp xếp.

Lúc xe đến sân bay, chuyến bay của Thẩm Hạ Lan cũng vừa đáp xuống.

Cô kéo hành lý đi ra khỏi cửa kiểm tra an ninh. Cô có mái tóc dài gợn sóng màu nâu, dáng người tỉ lệ hoàn mỹ, ngũ quan cực kỳ xinh đẹp, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Bé trai bên cạnh cô mặc quần áo thoải mái màu trắng, làn da mỏng, lông mi thật dài chớp chớp, khiến người ta không nhịn được muốn tiến lên véo một cái, cậu bé đội ngược mũ lưỡi trai, miệng ngậm kẹo que, không nhanh không chậm đi theo bên cạnh Thẩm Hạ Lan, nhìn rất lười nhác, nhưng đôi mắt phượng xinh đẹp lại khiến người ta vô thức không dám tiến lên.

“Thẩm Minh Triết, đây là Hải Thành chứ không phải Mỹ, dẹp cái dáng vẻ kiêu căng của con đi, theo sát mẹ.”

Thẩm Hạ Lan rất hết cách với vẻ mặt này của con trai, cũng hơi đau lòng.

Thẩm Minh Triết giơ tay nhấc chân ngày càng có bóng dáng của Diệp Ân Tuấn. Có đôi khi cô không thể không thừa nhận sự mạnh mẽ của gen, chỉ là cô thà rằng con trai Thẩm Minh Triết giống mình hơn.

“Mami, con làm sao chứ?”

Thẩm Minh Triết nhún vai vô tội, dáng vẻ nghịch ngợm.

Thẩm Hạ Lan cười khẽ lắc đầu, vươn tay đâm lên gáy cậu bé một cái nói: “Đừng lấy khuôn mặt lừa gạt người đời kia của con làm nũng với mẹ, con là con mẹ, mẹ còn không hiểu con sao? Mẹ cảnh cáo con, lần này trở về Hải Thành con phải ngoan ngoãn, không được gây chuyện, có nghe thấy không?”

“Yên tâm, mẹ trở về làm việc, con trở về xem nơi mẹ từng sống, con sẽ không làm gì đâu. Mami, con là con trai của mẹ mà, sao mẹ lại đề phòng con như kẻ thù vậy.”

Thẩm Minh Triết chu cái miệng nhỏ tỏ vẻ bất mãn.

Thẩm Hạ Lan cưng chiều sờ đầu cậu bé nói: “Con bụng dạ không đáng tin, đương nhiên mẹ phải nhắc nhở con mấy câu rồi. Đi thôi, chúng ta ra khỏi sân bay trước, lát nữa mẹ gọi điện thoại cho dì Lam của con đến nhà dì ấy ở mấy ngày.”

“Vâng ạ.”

Thẩm Minh Triết cười như một thiên sứ, nắm tay Thẩm Hạ Lan đi ra ngoài.

Đột nhiên, Thẩm Minh Triết phát hiện một bóng dáng quen thuộc.

Dáng vẻ của người kia giống cậu bé đến bảy tám phần, mặc dù đứng cách anh rất xa, nhưng cậu bé vẫn có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lùng đó.

Chắc người này là Diệp Ân Tuấn nhỉ?

Daddy trong truyền thuyết của cậu bé?

Thẩm Minh Triết lén ngẩng đầu nhìn Thẩm Hạ Lan một cái, thấy cô đang tìm số điện thoại thì đột nhiên ôm bụng.

“Ui da, mami, con đau bụng, con muốn đi vệ sinh!”

Thẩm Hạ Lan nghe thấy con trai kêu to thì nhìn sang, Thẩm Minh Triết ôm bụng mặt đỏ bừng, cái chân nhỏ không ngừng cọ qua cọ lại, giống như không nhịn được thật vậy.

“Mami đi cùng với con.”

Nói xong, Thẩm Hạ Lan muốn ôm Thẩm Minh Triết lên, cậu bé nhấc chân bỏ chạy.

“Không cần đâu mami, con không nhịn được, mẹ đợi con ở bên ngoài đi, lát nữa con sẽ trở lại.”

Thẩm Minh Triết chạy ra ngoài với tốc độ chạy nước rút một trăm mét.

Thẩm Hạ Lan thấy cậu bé như thế thì lắc đầu cưng chiều, bắt đầu gọi điện thoại.

“Tử Thất, tớ là Hạ Lan, tớ về rồi đây.”

Thẩm Hạ Lan gọi điện thoại cho Lam Tử Thất, là bạn thân trước kia của cô, năm năm nay bọn họ cũng không cắt liên lạc. Bây giờ Lam Tử Thất là giáo viên nhà trẻ, nghe thấy tin cô về thì rất vui vẻ.

“Về lúc nào đây? Tớ xin nghỉ đi đón cậu, cậu ở sân bay à?”

Lam Tử Thất cực kỳ vui vẻ.

“Không cần tới đón tớ, tớ đưa theo Minh Triết trở về, lát nữa bắt xe đi thẳng tới nhà cậu là được rồi.”

Thẩm Hạ Lan vừa đi vừa nói, không nhìn thấy phía trước có người đụng vào lòng đối phương.

“Xin lỗi, tôi không nhìn thấy.”

Cô vội vàng ngẩng đầu xin lỗi, nhưng lại lập tức ngơ ngác.

Là anh!

Diệp Ân Tuấn!

Đây thật sự là ở đâu cũng gặp mặt mà!