Cực Phẩm Sư Huynh Triền Không Ngớt

Chương 30: Không hiểu căm tức




“Ngại quá , quấy rầy các ngươi rồi !”Hoa Lạc Ly lộ vẻ tà mị mỉm cười, nhẹ vỗvề tiểu phì miêu trong lòng chậm rãi đi tới, trong mắt phượng hẹp dàibắn ra một đạo hàn quang thẳng tắp hướng Giang Mạt Hàn.

Giang Mạt Hàn sắc mặt trầm xuống, ánh mắt lạnh như băng cố ý phản kích lại .

Tiêu Dao bĩu môi, có chút ai oán nói: “Ngươi như thế nào cũng ở đây ?”

” Ở đây? Xú sư đệ tựa hồ đánh giá rất cao chính mình đi! Sư huynh tachẳng qua là tiện đường tản bộ, bất quá nói cũng khéo, vậy mà vừa vặngặp ngươi! ( Miu : có xíu gió =)) ) Nếu như ta nhớ không lầm, xú sư đệhẳn là không thể ra cốc…” Hoa Lạc Ly lời nói như thế, mâu quang mangtheo vài tia uy hiếp .

Tiêu Dao hai tay để trước ngực, tà nghễnhìn Hoa Lạc Ly, hừ lạnh nói: “Ta không thích người khác uy hiếp ta, nếu như ngươi muốn mật báo thì đi mật báo đi , dù sao gia gia không ở trong cốc, ngươi không làm gì được ta!”

Gặp Tiêu Dao có chút bộ dángvô lại, Hoa Lạc Ly cười lên tiếng, hắn thu hồi uy hiếp ánh mắt, ngượclại trong mắt lộ vẻ sủng nịch, tay nhéo nhéo hai má Tiêu Dao , bất đắcdĩ cười nói: “Đúng vậy, ta xác thực không làm gì được ngươi! Cho dù sưphụ biết, hắn sủng ngươi nhiều như vậy, cũng sẽ không trừng phạt ngươi!”

Tiêu Dao không quen Hoa Lạc Ly trong mắt xếch giảo hoạt lộ ra mâu quang sủng nịch, nàng dùng sức chà lau hai má lúc nãy hắn sờ qua, ra vẻ ghét bỏnói: “”Đừng có dùng tay đã sờ mèo mà chạm vào mặt của ta”!”

HoaLạc Ly khóe môi nhếch lên tà mị mỉm cười, mâu quang lại lạnh lùng nhìnvề phía Giang Mạt Hàn, cười nói: “Xú sư đệ, ngươi nhận thức hắn làm caca, như vậy cũng phải nhận thức ta làm ca ca!” ( Miu : có mùi giấm chuối tỷ nhỉ :3. Chuối: Hình như là vậy)

Tiêu Dao bĩu môi, hừ lạnhnói: “Nhận thức ngươi làm sư huynh ta đã thực không tình nguyện, cònmuốn làm ca ca, ta mới không cần đâu!”

Hoa Lạc Ly trong mắt hiệnlên một tia ảm đạm, cũng rất mau thu hồi ảm đạm mâu quang, quỷ dị cườinói: “Ta cũng không muốn làm ca ca, có vị trí so với làm ca ca còn tốthơn!”

Hoa Lạc Ly cố gắng tiến một bước tiếp cận Tiêu Dao, tronglúc Tiêu Dao không đề phòng, liền nhang chóng đem Tiêu Dao ôm gắt gaotrong ngực, vận khí bay đi, con ngươi châm chọc cười lạnh nói: “GiangMạt Hàn, xú sư đệ ta liền mang đi ! Đa tạ ngươi đem nàng xuất cốc!”

Giang Mạt Hàn vận khí đuổi theo, nhưng là Hoa Lạc Ly đã muốn đi rất xa, khinh công Giang Mạt Hàn không bằng Hoa Lạc Ly, hơn nữa bệnh nặng mới khỏi,căn bản đuổi không kịp, hắn lại vẫn như cũ đuổi theo thật lâu, cho đếnlúc bóng dáng Hoa Lạc Ly hoàn toàn biến mất… ( Miu : Tiêu Dao quả thựchoa đào quá nhiều :3 )

Xác định Giang Mạt Hàn rốt cuộc đuổi không kịp, Hoa Lạc Ly đứng ở trên cỏ cạnh bờ sông, vừa muốn buông tay buôngTiêu Dao, lại nghe thấy Tiêu Dao thanh âm gần như rít gào, “Này, Hoa Lạc Ly, thả ta xuống dưới!”

Nghe tiếng, Hoa Lạc Ly chẳng những không có buông tay, lại càng ôm chặt hơn.

“Thật sự muốn ta thả ngươi xuống dưới? Không nghĩ muốn ta ôm nhiều hơn sao ?” Hoa Lạc Ly hơi hơi nheo lại ánh mắt, cười cực kì yêu nghiệt.

Mâu quang Tiêu Dao liền hoảng hốt, dùng sức lắc lắc đầu, cảm thấy ai oán,vì sao chính mình nhìn hắn tươi cười mà thất thần. Tiêu Dao cả giận nói: ” Thả ta xuống dưới!”

Ánh mắt Hoa Lạc Ly dời về phía thảm cỏ,xác định ở dưới là thảm cỏ mềm mại, hắn hơi hơi gợi lên khóe miệng, tàmị cười nói: “Hảo, ta thả ngươi xuống dưới!” Vừa dứt lời, đột nhiênbuông lỏng tay.

“Ai u!” Tiêu Dao xoa mông, thật vất vả đứng dậy, ánh mắt hung tợn trừng mắt Hoa Lạc Ly.

Còn chưa đợi Tiêu Diêu mở miệng trách tội, Hoa Lạc Ly đã ra vẻ ủy khuất,giành trước mở miệng nói: “Chính ngươi muốn ta buông tay, không thểtrách ta!”

“Ngươi…” Tiêu Dao đột nhiên dừng lại, ánh mắt gắt gao nhìn mắt cá chân chỗ Hoa Lạc Ly, ngưng trọng nói: “Không nên cử động!”

Hoa Lạc Ly mâu quang mờ mịt, bên tai truyền đến thanh âm của xà , hắn toànthân ngẩn ra, bỗng nhiên gợi lên một chút tà mị mê hoặc xấu xa cười, vỗnhẹ nhẹ mông tiểu phì miêu.

“Ngại quá , quấy rầy các ngươi rồi !”Hoa Lạc Ly lộ vẻ tà mị mỉm cười, nhẹ vỗvề tiểu phì miêu trong lòng chậm rãi đi tới, trong mắt phượng hẹp dàibắn ra một đạo hàn quang thẳng tắp hướng Giang Mạt Hàn.

Giang Mạt Hàn sắc mặt trầm xuống, ánh mắt lạnh như băng cố ý phản kích lại .

Tiêu Dao bĩu môi, có chút ai oán nói: “Ngươi như thế nào cũng ở đây ?”

” Ở đây? Xú sư đệ tựa hồ đánh giá rất cao chính mình đi! Sư huynh tachẳng qua là tiện đường tản bộ, bất quá nói cũng khéo, vậy mà vừa vặngặp ngươi! ( Miu : có xíu gió =)) ) Nếu như ta nhớ không lầm, xú sư đệhẳn là không thể ra cốc…” Hoa Lạc Ly lời nói như thế, mâu quang mangtheo vài tia uy hiếp .

Tiêu Dao hai tay để trước ngực, tà nghễnhìn Hoa Lạc Ly, hừ lạnh nói: “Ta không thích người khác uy hiếp ta, nếu như ngươi muốn mật báo thì đi mật báo đi , dù sao gia gia không ở trong cốc, ngươi không làm gì được ta!”

Gặp Tiêu Dao có chút bộ dángvô lại, Hoa Lạc Ly cười lên tiếng, hắn thu hồi uy hiếp ánh mắt, ngượclại trong mắt lộ vẻ sủng nịch, tay nhéo nhéo hai má Tiêu Dao , bất đắcdĩ cười nói: “Đúng vậy, ta xác thực không làm gì được ngươi! Cho dù sưphụ biết, hắn sủng ngươi nhiều như vậy, cũng sẽ không trừng phạt ngươi!”

Tiêu Dao không quen Hoa Lạc Ly trong mắt xếch giảo hoạt lộ ra mâu quang sủng nịch, nàng dùng sức chà lau hai má lúc nãy hắn sờ qua, ra vẻ ghét bỏnói: “”Đừng có dùng tay đã sờ mèo mà chạm vào mặt của ta”!”

HoaLạc Ly khóe môi nhếch lên tà mị mỉm cười, mâu quang lại lạnh lùng nhìnvề phía Giang Mạt Hàn, cười nói: “Xú sư đệ, ngươi nhận thức hắn làm caca, như vậy cũng phải nhận thức ta làm ca ca!” ( Miu : có mùi giấm chuối tỷ nhỉ :3. Chuối: Hình như là vậy)

Tiêu Dao bĩu môi, hừ lạnhnói: “Nhận thức ngươi làm sư huynh ta đã thực không tình nguyện, cònmuốn làm ca ca, ta mới không cần đâu!”

Hoa Lạc Ly trong mắt hiệnlên một tia ảm đạm, cũng rất mau thu hồi ảm đạm mâu quang, quỷ dị cườinói: “Ta cũng không muốn làm ca ca, có vị trí so với làm ca ca còn tốthơn!”

Hoa Lạc Ly cố gắng tiến một bước tiếp cận Tiêu Dao, tronglúc Tiêu Dao không đề phòng, liền nhang chóng đem Tiêu Dao ôm gắt gaotrong ngực, vận khí bay đi, con ngươi châm chọc cười lạnh nói: “GiangMạt Hàn, xú sư đệ ta liền mang đi ! Đa tạ ngươi đem nàng xuất cốc!”

Giang Mạt Hàn vận khí đuổi theo, nhưng là Hoa Lạc Ly đã muốn đi rất xa, khinh công Giang Mạt Hàn không bằng Hoa Lạc Ly, hơn nữa bệnh nặng mới khỏi,căn bản đuổi không kịp, hắn lại vẫn như cũ đuổi theo thật lâu, cho đếnlúc bóng dáng Hoa Lạc Ly hoàn toàn biến mất… ( Miu : Tiêu Dao quả thựchoa đào quá nhiều :3 )

Xác định Giang Mạt Hàn rốt cuộc đuổi không kịp, Hoa Lạc Ly đứng ở trên cỏ cạnh bờ sông, vừa muốn buông tay buôngTiêu Dao, lại nghe thấy Tiêu Dao thanh âm gần như rít gào, “Này, Hoa Lạc Ly, thả ta xuống dưới!”

Nghe tiếng, Hoa Lạc Ly chẳng những không có buông tay, lại càng ôm chặt hơn.

“Thật sự muốn ta thả ngươi xuống dưới? Không nghĩ muốn ta ôm nhiều hơn sao ?” Hoa Lạc Ly hơi hơi nheo lại ánh mắt, cười cực kì yêu nghiệt.

Mâu quang Tiêu Dao liền hoảng hốt, dùng sức lắc lắc đầu, cảm thấy ai oán,vì sao chính mình nhìn hắn tươi cười mà thất thần. Tiêu Dao cả giận nói: ” Thả ta xuống dưới!”

Ánh mắt Hoa Lạc Ly dời về phía thảm cỏ,xác định ở dưới là thảm cỏ mềm mại, hắn hơi hơi gợi lên khóe miệng, tàmị cười nói: “Hảo, ta thả ngươi xuống dưới!” Vừa dứt lời, đột nhiênbuông lỏng tay.

“Ai u!” Tiêu Dao xoa mông, thật vất vả đứng dậy, ánh mắt hung tợn trừng mắt Hoa Lạc Ly.

Còn chưa đợi Tiêu Diêu mở miệng trách tội, Hoa Lạc Ly đã ra vẻ ủy khuất,giành trước mở miệng nói: “Chính ngươi muốn ta buông tay, không thểtrách ta!”

“Ngươi…” Tiêu Dao đột nhiên dừng lại, ánh mắt gắt gao nhìn mắt cá chân chỗ Hoa Lạc Ly, ngưng trọng nói: “Không nên cử động!”

Hoa Lạc Ly mâu quang mờ mịt, bên tai truyền đến thanh âm của xà , hắn toànthân ngẩn ra, bỗng nhiên gợi lên một chút tà mị mê hoặc xấu xa cười, vỗnhẹ nhẹ mông tiểu phì miêu. Gửi thanks

Tề Ngự Phong↓ Re: [Dị Giới, NP] Cực phẩm sư huynh triền không ngớt - Nhuận Nguyệt Thần 22.11.2014, 12:21

Tiếp theo chương 30

Nháy mắt tiểu miêu toàn thân trắng mập nhảy dựng lên, mâu lam sáng ngời, phi thân xuống, trong nháy mắt, chính là móng vuốt công phu đã gắt gao cào ở 7 tấc trên thân xà (7 tấc xà tức là vị trí gần tim của rắn)

Tiêu Dao còn chưa phát ra ngân châm ở trong tay , nàng vẻ mặt kinh ngạc,nàng không nghĩ tới tiểu phì miêu này béo béo nộn nộn thân mình, cưnhiên thân thủ so với chính mình còn nhanh hơn .

Hoa Lạc Ly đoạtlấy rắn cạp nong mà móng vuốt tiểu phì miêu đang đùa giỡn , nhìn nó đãbị tiểu phì miêu đùa nửa chết nửa sống, Hoa Lạc Ly cười hỏi:” Lam, ngươi khi nào trở nên hư như vậy rồi? Còn biết tra tấn địch nhân, là ai dạyngươi?”

Tiêu Dao một bên lấy lại tinh thần, thấp giọng than thở nói:” Còn không phải ngươi!”

Hoa Lạc Ly gợi lên khóe miệng, đem rắn cạp nong nửa chết nửa sống đưa tới trong tay Tiêu Dao.

Tiêu Dao tay né tránh , âm thanh lạnh lùng nói: “Cho ta làm cái gì!”

Hoa Lạc Ly cười khổ lắc lắc đầu nói: “Xú sư đệ, ngươi lần này xuất cốc, là vì nghiên cứu chế tạo giải dược?”

Tiêu Dao bĩu môi, con ngươi cụp xuống, có chút lo lắng không đáng nói đến: “ Chính là có nghiên cứu trên người Hoa Cổ trùng, cũng không thể hoàntoàn khẳng định nghiên cứu chế tạo giải dược sẽ có hiệu quả trên cơ thểngười. “

Hoa Lạc Ly mâu trung hiện lên mỉm cười, tay sờ sờ đầuTiêu Dao, hắn khó được ôn nhu an ủi nói: “Ta hôm nay đi qua phòng ngươi, thấy Hoa Cổ trùng trên bàn, ta phát hiện ngươi đem độc Hoa Cổ trùnggiải dược là thật, nhưng là ngươi đã quên rằng dưới mọi tình huống nguyhiểm Hoa Cổ trùng sẽ xuất ra một loại nọc độc, ngươi giải dược chẳngnhững thế còn bắt nó vốn có độc tự chính nó giải độc! Nàng kia vẫn chưatrung hòa độc cổ trùng, cho nên giải dược này cần phải thêm độc rắn cạpnong, mới có thể giải trên người nàng hiệu quả”

Tiêu Dao ngẩn người, mím môi cười, không được tự nhiên nói: “Hoàn hảo ngươi đi theo, bằng không ta liền trở thành lang băm!”

Hoa Lạc Ly cầm trong tay rắn cạp nong đưa cho Tiêu Dao, trầm giọng nói: “Ta không phải đi theo ! Ta chỉ là nghe nói bờ sông này thường xuyên có rắn cạp nong lui tới, mới đi ra ngoài tìm tìm!”

Tiêu Dao khẽ gật đầu, nhoẻn miệng cười nói: “Cũng may nửa đường gặp gỡ ngươi!”

Nhìn Tiêu Dao tươi cười sáng lạn, Hoa Lạc Ly trong óc đột nhiên hiện lên lúc trước Tiêu Dao đối Giang Mạt Hàn cười bộ dáng, hắn sắc mặt trầm xuống,giận dữ hỏi nói: “Ngươi vì sao tìm Giang Mạt Hàn giúp ngươi xuất cốc?Lại không tới tìm ta?” ( Miu : giấm giấm giấm == )

Nghe tiếng,Tiêu Dao khẽ run lên, hắn tức giận sao? Bởi vì chính mình không có tìmhắn mà tức giận ? Ai bảo hắn luôn thích trêu chọc người, chính mình cũng là sợ hãi hắn không chịu hỗ trợ, ngược lại lại trêu chọc chính mình,mới không có tìm hắn…

Kỳ thật khi nghiên cứu chế tạo giải dược ,thứ nhất là nghĩ đến hắn, dù sao chuyện tình Thủy Vô Khuyết chỉ có hắnbiết, tìm hắn hỗ trợ là thực tế nhất !

Tiêu Dao có chút khôngđược tự nhiên tiêu sái tiến lên vài bước, Tiêu Dao không biết vì saochính mình tìm Giang Mạt Hàn mà lại không tìm hắn, hắn lại tức giận nhưthế, nhưng Tiêu Dao biết nàng không thích nhìn Hoa Lạc Ly phụng phịu.

“Ta là sợ ngươi không chịu hỗ trợ, ngược lại cười ta, ai bảo ngươi luôn nói ta xú .” Tiêu Dao có chút khàn khàn nói xong, tay nhỏ bé kéo kéo HoaLạc Ly ống tay áo.

Ống tay áo bị kéo, Hoa Lạc Ly hơi hơi cứng đờ, hắn không biết vì sao chính mình lại tức giận, nhưng là nhớ tới lúctrước ở xa xa, nhìn vật nhỏ này với Giang Mạt Hàn kia hi hi ha ha bộdáng, trong lòng liền không hiểu trở nên tức giận .

Hắn nhìn vềphía Tiêu Dao khuôn mặt trẻ con nhỏ nhắn, tuy rằng trên mặt có một khốibớt xấu xí, nhưng chính mình lại cố tình cảm thấy Tiêu Dao nhìn tốt lắm, là xuyên thấu qua bên ngoài , vây ở bên trong, làm cho người không thểkháng cự sức quyến rũ này. ( Miu : hình như đoạn này nói về sức quyến rũ ở bên trong … có lẽ giống người xấu mà tâm hồn đẹp )

Nhìn Tiêu Dao con ngươi kia linh động lóng lánh, Hoa Lạc Ly nháy mắt hếtgiận, nhéo nhéo Tiêu Diêu hai má, sủng nịch cười nói: “Chỉ cần ngươimuốn ta giúp, ta đều sẽ giúp! Cho nên về sau muốn tìm ai giúp , phải tìm sư huynh ta, bằng không ta sẽ mỗi ngày nói ngươi xú !”

“Ngày nào ngươi cũng gọi ta là xú sư đệ!” Tiêu Dao bĩu môi, tuy rằng ngoài miệng là ai oán, nhưng trong lại cảm thấy lại ấm áp .