Cực Phẩm Sư Huynh Triền Không Ngớt

Chương 31: Suối nước độc tâm




Xung quanh Thần Y cốc vô cùng hẻo lánh, thành trì gần nhất là Bạch Longthành, nếu như đi bộ, phải đi hơn một cái canh giờ . ( 1 canh = 2 tiếng )

Hoa Lạc Ly vốn định ôm Tiêu Dao khinh công đến, nhưng Tiêu Dao lại nói lầnnày mới chân chính là lần đầu tiên xuất cốc, muốn hảo hảo tự đi, Hoa Lạc Ly cũng không có cự tuyệt, hai người đi gần một cái canh giờ mới lướtqua núi Bạch Long.

Dưới núi Bạch Long là một cái suối nước trongsuốt róc rách lưu động, trên mặt nước trôi nổi rất nhiều đóa hoa, trongsuối nước trong suốt lóe ra một chút xanh thản nhiên, khi chảy qua mỏmđá liền phát ra tiếng boong boong róc rách, tiếng nước chảy tựa nhưtiếng đàn tuyệt đẹp.

Đi được một cái canh giờ, Tiêu Dao sớm đãkhát nước, mắt thấy trong suốt suối nước, nàng vui sướng chạy vội mà đi, múc nước suối đưa hướng miệng.

Đứng ở bên người nàng là Hoa Lạc Ly hơi hơi nheo lại ánh mắt, mâu trung hiện lên một tia chờ mong hòa nghiền ngẫm.

Nước mới vừa vào miệng , hương vị chua sót nháy mắt tràn ra, Tiêu Dao phun ra một miệng nước, Hoa Lạc Ly bừa bãi nở nụ cười.

Nghe thấy tiếng cười, Tiêu Dao tức giận trừng hướng Hoa Lạc Ly, nhớ tới lúctrước đi được nửa canh giờ , Hoa Lạc Ly liền kêu khát hiện tại gặp đượcnước, Hoa Lạc Ly cũng không uống, thấy chính mình uống nước xong liềnnhổ ra, hắn cũng không nghi hoặc, ngược lại giễu cợt, hiển nhiên hắn làsớm đã biết nước này có vấn đề!

Tiêu Dao âm thanh cả giận nói: “Ngươi sớm biết rằng suối nước nơi này khó uống, vì sao không ngăn cản ta?”

Hoa Lạc Ly gợi lên một chút tà mị cười xấu xa, tay vì Tiêu Dao lau đi khóemiệng lưu lại nước, nhíu mày cười nói: “Chính ngươi chạy so với con thỏcòn nhanh hơn, ta làm sao ngăn được?”

“Ta chạy mau hay so vớingươi khinh công mau hơn sao? Ngươi chính là cố ý!” Tiêu Dao chuyển mâu, có chút tiếc hận nhìn suối nước trong suốt, than nhỏ nói: ” Suối nướctrong suốt như thế, mà không thể uống, thật sự là đáng tiếc!”

Hoa Lạc Ly ngồi bên dòng suối, ngón tay mảnh khảnh ở trên mặt nước vẽ xuấtthản nhiên nước gợn, cười khổ nói: “Cũng không phải tất cả mọi người đều cảm thấy suối nước này khó uống, trong thành Bạch Long có một truyềnthuyết, nói suối nước này là nước mắt Bạch Long nữ hóa thành, mỗi ngườiuống đều là bất đồng hương vị, có toan điềm khổ lạt hàm chát…” ( toan là vị đau ê ẩm , khổ có lẽ là đắng… )

Tiêu Dao nửa tin nửa ngờ nhìn Hoa Lạc Ly, hồ nghi nói: “Ngươi làm sao mà biết? Ta xem ngươi là tạo chuyện xưa gạt ta đi!”

Hoa Lạc Ly nhìn Tiêu Dao vẻ mặt không tin, cười khổ lắc đầu nói: ” Khi talần đầu tiên đến Thần Y cốc, từng đi ngang qua suối nước này, nghĩ đếnsuối nước nơi này có thể giải khát, liền xuống xe ngựa múc nước, vừa vặn gặp gỡ dân bản xứ, bọn họ nói cho ta truyền thuyết này, lúc ấy ta cũngnghĩ bọn họ gạt ta, nhưng mà mã phu uống suối nước hòa ta uống suốinước, lại là hai loại hương vị.”

Tiêu Dao nổi lên hứng thú, tò mò hỏi: ” Suối nước hương vị bất đồng, không có cùng hàm nghĩa đi?”

Hoa Lạc Ly mỉm cười gật đầu, tay vẫn như cũ trêu đùa trong nước .

Tiêu Dao tiến lên, ngồi ở bên người hắn, Tiêu Dao hạ thân ngồi xuống, tiểuphì miêu trong lòng Hoa Lạc Ly một cái nhảy lên liền nhảy tới trong lòng Tiêu Dao, hiển nhiên so với chủ nhân, nó tựa hồ càng thích Tiêu Dao .

Tiêu Dao tới gần mang theo một cỗ thản nhiên hương khí, hương hoa sắc vicùng dược hương, Hoa Lạc Ly hít sâu một hơi, thu hồi tay ở trong nước,hắn ngẩng đầu, giơ lên tay, đợi giọt nước chảy xuống đầu ngón tay.

Giọt nước còn chưa chảy xuống, hắn cũng đã nhíu mày, trong mắt có vài tia do dự, hắn vẫn như cũ nhớ rõ năm ấy năm tuổi trong miệng hương vị tràn rachua sót, có chút sợ hãi lần này vẫn như cũ hương vị là như vậy.

Giọt nước theo đầu ngón tay dừng ở trên cánh môi Hoa Lạc Ly, hắn hơi hơi mím môi, đầu lưỡi tràn ra vị ngọt, làm cho hắn có chút kinh ngạc.

Gặp chủ nhân uống nước suối, tiểu phì miêu sớm khát nước cũng tiến đến bêndòng suối, mở ra đầu lưỡi để uống nước, nó sắc mặt cũng không thống khổ, ngược lại uống thực vui vẻ, hiển nhiên nó uống đến cũng là nước suốingọt ngào.

Gặp tiểu phì miêu uống bất diệc nhạc hồ* , Tiêu Dao có chút tin tưởng HoaLạc Ly nói , mỗi người uống đều là bất đồng hương vị, thậm chí động vậtcũng là như thế.

*Bất diệc nhạc hồ: Vui đến quên trời đất

“Hương vị gì vậy? Ngươi uống là hương vị gì vậy?” Tiêu Dao vẻ mặt tò mò, bởivì Hoa Lạc Ly sắc mặt trừ bỏ kinh ngạc, nhìn không ra thống khổ hay làvui sướng, nàng đoán không ra Hoa Lạc Ly uống sẽ là hương vị gì .

Hoa Lạc Ly ngồi ở bên trái Tiêu Dao, chuyển mâu nhìn lại, là Tiêu Dao khuôn mặt không có bớt, nhìn Tiêu Dao cặp con ngươi tò mò, Hoa Lạc Ly hơi hơi nheo lại ánh mắt, cảm thấy , là vì nàng sao? Bởi vì nàng, suối nước mới trở nên ngọt sao?

“Ngọt …” Hoa Lạc Ly cười nói .

“Ngọt? Vì sao ngươi uống lại là ngọt !” Tiêu Dao vẻ mặt ngạc nhiên.

Hoa Lạc Ly ôm lấy tiểu phì miêu, tiểu phì miêu hiển nhiên còn không có uống đủ, có chút không tình nguyện ghé vào trong lòng hắn, Hoa Lạc Ly nhẹ vỗ về đầu tiểu phì miêu, cười nói: “Thành Bạch Long người ta nói, suốinước này là từ tâm mà sinh. Nước mắt Bạch Long nữ là vui hay buồn đều là người uống mà biến vị ! Nếu là hạnh phúc, lệ là ngọt . Nếu là thươngtâm, lệ là khổ . Nếu là cô độc, lệ là chát . Nếu là mỏi mệt, lệ là hàm . Nếu là lòng chua xót, lệ là toan. Nếu là có khí, lệ là lạt!”

Hoa Lạc Ly nghi hoặc hỏi: “Xú sư đệ, vừa nãy ngươi nói suối nước rất khóuống, vậy ngươi uống lên hẳn là không phải vị ngọt , là hương vị gì vậy?”

Tiêu Dao mâu trung hiện lên một tia ảm đạm, hiển nhiên suốinước này là pháp bảo có thể nhìn thấu lòng người. Mặc kệ người mặt ngoài như thế nào sáng sủa, suối nước vẫn sẽ không bị lừa, hương vị ở trongmiệng, tất nhiên giống hương vị trong lòng người uống nước suối.

Kia hương vị chua sót, tựa hồ vẫn như cũ còn tại trong miệng Tiêu Dao mãi không mất .

Nếu là thương tâm, lệ là khổ, nếu là cô độc, lệ là chát. Hiện tại trongmiệng chính mình là chua sót, vậy nàng là thương tâm cùng cô độc?

Chính mình thương tâm, có lẽ là bởi vì chưa thấy qua cha mẹ chăng? Nếu nhưcha mẹ còn trên đời, nàng bị vứt bỏ, đúng là thương tâm. Nếu như cha mẹkhông còn, kia cũng có thể vì cha mẹ thương tâm.

Nhưng là cô độc? Chính mình cô độc sao? Trong Thần Y cốc có gia gia, có nhóm sư huynh sư điệt, vì sao lại cô độc? Là vì biết nếu giải được độc , sớm muộn gìcũng phải tách ra, khôi phục thân nữ nhi, những người đó sớm muộn gì đều phải làm bộ như không biết?

Tiêu Dao khẽ thở dài một cái, cười khổ nói: “Ta uống là hương vị chua sót, nhưng ta cảm thấy không hoàn toàn đúng.”

“Chua sót ?” Hoa Lạc Ly nỉ non lặp lại nói, hắn ánh mắt liền ngưng trọng, hai tay nâng lên nước suối, đưa tới Tiêu Dao bên miệng nói: “Thử uống lạixem, có lẽ sẽ không giống nữa ,có thể lúc trước đi quá mệt mỏi, cho nênmiệng đắng, miệng khô lưỡi khô mới có thể cảm thấy chát, hẳn là khôngliên quan đến vị trong nước suối.”

Tiêu Dao thật mạnh gật đầu,chuyển mâu nhìn về phía tay hắn, nước trong tay hắn sớm đã không còn lại bao nhiêu, Tiêu Dao muốn cúi đầu uống, lại cảm thấy giống như khôngđúng, nước trong tay hắn đã không còn nhiều lắm , nếu như uống thì chẳng có bao nhiêu nước, tất nhiên môi sẽ đụng vào tay hắn, nghĩ đến đây Tiêu Dao hơi hơi mặt đỏ, tuy rằng từ nhỏ lớn lên dưới tay nam nhân, nhưngnàng đọc sách cũng đã hiểu một ít lễ nghi nữ tử.

” Thất thần gìchứ, sắp chảy hết rồi, uống nhanh!” Hoa Lạc Ly thúc giục nói, hắn gắtgao khép lại ngón tay, nhưng là nước lại vẫn như cũ chảy qua khe hở nhỏ.

Tiêu Dao mất tự nhiên nói: “Ta tự mình uống … Ngô!”

Tiêu Diêu còn chưa nói hết, Hoa Lạc Ly đã đem nước ở trong tay quán nhậptrong miệng Tiêu Dao, vẻ mặt chờ mong nói: “Hương vị gì vậy ?”

Tiêu Dao bị Hoa Lạc Ly này đột nhiên mạnh mẽ ép uống mà sặc , nàng khôngngừng ho khan, cảm thấy hận thấu Hoa Lạc Ly, nước trong miệng không cònchua sót, toát ra hương vị hỏa lạt lạt ( hình như là nhạt ), Tiêu Daobuồn bực trừng mắt Hoa Lạc Ly, rít gào nói: “Chết tiệt Hoa Lạc Ly! Ngươi nghĩ làm lạt chết ta sao !”

Nhìn Tiêu Dao khuôn mặt hồng nhỏnhắn, Hoa Lạc Ly bừa bãi phá lên cười, vui sướng khi người gặp họa nói:“Lạt hảo ! Có lẽ so với chua sót tốt hơn !”