Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 205: Cao Thủ




- Con mẹ nó, tiện nữ nhân, ngươi có biết lão tử là ai hay không, lại dám đánh lão tử?

Thiếu niên bị Tạ Khinh Diệu đánh cho một cái tát bụm mặt, diện mục dữ tợn, khí diễm hung hăng càn quấy quát:

- Ba người các ngươi, bắt con kỹ nữ này lại cho tao.

Gã thiếu niên này, gầy như que củi, lại còn hết lần này tới lần khác mặc một bộ âu phục trang bức. Hiển nhiên giống như là một bộ xương khô mặc y phục. Cho người một cảm giác là một trận gió có thể quét hắn đi.

Cái khuôn mặt trắng bệch kia, bị Tạ Khinh Diệu tát cho một cái, ngược lại làm cho sắc mặt của hắn trở nên hồng nhuận một chút.

Xem xét đã biết rõ, thằng này là túng dục quá độ, thân thể bị tháo nước.

Khá tốt, Tạ Khinh Diệu đánh hắn một tát này, không dụng lực quá mạnh gì. Bằng không thì thằng này không bị một cái tát đập lật ra mới là việc lạ.

Tạ Khinh Diệu lưu cho Trần đại thiếu ấn tượng chính là một nữ hài rất ôn nhu, nhu nhược. Một nữ hài như vậy đánh ra một cái tát, lại có thể có khí lực gì sao?

Dù vậy, thằng này cũng bị Tạ Khinh Diệu tát lắc lư vài cái.

Có thể thấy được, thân thể thằng này yếu đã đến tình trạng gì.

- Con mẹ nó, thậm chí ngay cả Cao Thủ thiếu gia ngươi cũng dám đánh.

Trên cánh tay ba tên thiếu niên kia, nguyên một đám xăm hình kỳ dị, giống như sợ người ta không biết bọn hắn là lưu manh vậy.

Cao Thủ?

Cao Thủ?

Dựa vào, lấy thân thể mặt hàng kia, ngay cả con gái yếu ớt tát một cái cũng có thể sợ lắc lư vài cái, cũng có thể gọi là cao thủ sao? Danh tự lấy, cũng quá không thích hợp đi à nha?

- Cẩn thận một chút, đừng đánh trúng khuôn mặt cô nàng này, đêm nay lão tử muốn hảo hảo thoải mái một phen.

Trong đôi mắt Cao Thủ tràn đầy quang mang âm tà, liếm liếm bờ môi tái nhợt, nhìn Tạ Khinh Diệu từ trên xuống dưới, cười hắc hắc.

- Cặn bã!

Thấy một màn như vậy, sắc mặt Trần Thanh Đế lập tức chìm xuống. Hắn ghét nhất đúng là loại chuyện này, mặc dù nói, cỗ thân thể này của hắn đã không ít làm.

- Các ngươi muốn làm gì?

Nhìn thấy ba tên thiếu niên muốn động thủ, Tạ Khinh Diệu nhíu mày, thanh âm y nguyên rất ôn nhu, giống như là không có tức giận gì vậy.

- Làm gì? Con mẹ nó, lão tử đương nhiên muốn thoải mái rồi. Ngươi ngay cả lão tử cũng dám đánh, phải có giác ngộ bị lão tử làm thịt.

Cao Thủ hung hăng càn quấy, một bộ lão tử vô địch thiên hạ, bộ dáng làm định Tạ Khinh Diệu.

- Cô nàng, Cao Thủ thiếu gia chúng ta có thể vừa ý ngươi, đây tuyệt đối là vinh hạnh của ngươi.

Trong đó một gã thiếu niên trên cánh tay có hình xăm, cười hắc hắc, nói ra:

- Ngươi có biết hay không, Cao Thủ thiếu gia chúng ta là người nào? Ở phiến khu vực này, có người nào không biết Cao Thủ thiếu gia chúng ta?

- Tại phiến khu vực này, người lợi hại nhất là ai? Cao Hổ lão Đại, mà Cao Hổ lão Đại là lão tử của Cao Thủ thiếu gia.

Một gã thanh niên khác, hung hăng càn quấy nói.

- Cao Hổ? Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Trần Thanh Đế nhíu mày, cái tên này hắn có nghe nói qua, tên tuổi rất vang dội. Là hắc bang rất lớn trong vùng này, các loại quan hệ rất cứng.

Cao Hổ này, thật không dễ gây.

Đương nhiên, đây là đối với người bình thường, đối với Trần Thanh Đế mà nói, còn có người nào không thể trêu vào, không dám chọc hay sao? Hắn Trần đại thiếu sợ ai sao?

Đối với hai tên thủ hạ nói khoác, vẻ mặt Cao Thủ đắc ý, cái thân phận này với hắn mà nói, giống như là một loại kiêu ngạo, không người nào dám chọc hắn.

Cho nên, sự tình trước kia bị tát một cái, cũng quên mất rồi.

Ngang ngược càn rỡ, cuồng vọng tự đại.

- Chưa nghe nói qua.

Tạ Khinh Diệu lắc đầu, biểu lộ rất là đáng yêu, đơn thuần giống như là, căn bản cũng không có ý thức được nguy cơ gì vậy.

Đương nhiên, Tạ Khinh Diệu hoàn toàn chính xác là chưa từng nghe nói qua cái tên Cao Hổ này. Đừng nói là Cao Hổ, coi như là nhân vật danh khí lợi hại như Trần đại thiếu, Tạ Khinh Diệu cũng chưa nghe nói qua.

- Cái gì?

Ba tên tiểu đệ lập tức trừng lớn hai mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn Tạ Khinh Diệu.

Nha, ngươi đến cùng có phải người địa cầu hay không? Thậm chí ngay cả Cao Hổ lão Đại của chúng ta ngươi cũng không có nghe nói qua?

- Chưa nghe nói qua? Cô nàng, xem ra ngươi thật đúng là đủ đơn thuần. Lão tử ưa thích nữ nhân đơn thuần, cạc cạc.

Cao Thủ cũng sửng sờ, bất quá, rất nhanh đã tìm được lý do, hai mắt tỏa ánh sang:

- Nhìn ngươi đơn thuần như thế, có lẽ vẫn là xử nữ? Lão tử ưa thích xử nữ.

Người chưa thấy qua Cao Hổ rất nhiều, nhưng mà ở thành thị này, chỉ cần người có chút kiến thức, trên cơ bản sẽ không có chưa nghe nói qua cái tên Cao Hổ này.

Thực chưa nghe nói qua?

Cái kia chỉ có thể nói rõ, người này phi thường đơn thuần, hoặc là một người bình thường không có bất kỳ bối cảnh.

Rất hiển nhiên, Cao Thủ xếp Tạ Khinh Diệu vào trong hàng ngũ rất đơn thuần, trong nhà không có bản lãnh gì, chỉ là người bình thường.

Càng là như thế, Cao Thủ lại càng không chỗ cố kỵ, không kiêng nể gì cả.

Nữ nhân ngay cả thanh danh vang dội như cha hắn, cũng không có nghe nói qua, cho dù là cưỡng bức thì có sao. Cao Thủ cũng tin tưởng, căn bản không có bất cứ chuyện gì.

- Mang nàng đi cho lão tử, chờ lão tử thoải mái mấy tháng, chơi chán rồi, sẽ là của các ngươi.

Cao Thủ nhìn Tạ Khinh Diệu, toàn thân đại chấn, hắc hắc nói ra.

- Vâng, Cao Thủ thiếu gia.

Ba tên tiểu đệ, lập tức phi thường hưng phấn.

Bọn hắn ra sức vì Cao Thủ làm việc như thế, là muốn húp chút nước canh. Phải biết rằng, cao thủ gây tai họa nhiều nữ nhân như vậy, bọn hắn cũng đều đi theo dính quang.