Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 213: Toàn diện chèn ép



Vẻ mặt Lý Vưu không phục nói:

- Đợi ngày nào đó lão tử vượt qua ngươi, xem lão tử giáo huấn ngươi như thế nào, hừ hừ!

- Ai, thật sự là hoài niệm tư vị bị giáo huấn, Lý Vưu a, ta rất là chờ mong đấy.

Trên mặt Liễu Nhất Thôn, lộ ra một bộ rất hung hăng càn quấy, rất cần ăn đòn.

- Trần đại thiếu, tiểu đệ ta có thể báo thù rửa hận, đánh nát mặt Liễu Nhất Thôn này hay không, toàn bộ trông cậy vào Trần đại thiếu ngươi rồi.

Lý Vưu bắt đầu chăm chú, nói ra:

- Trần đại thiếu, đến lúc đó đừng lưu tình, càng đừng cho ta mặt mũi gì, cứ huấn luyện chết ta cũng được.

- Ngươi cũng có mặt mũi? Luyện chết ngươi?

Liễu Nhất Thôn liếc mắt, cười hắc hắc, nói ra:

- Trần đại thiếu, ta không sợ chết, tùy ngươi luyện như thế nào đều được, kêu khổ chính là bọn hèn nhát.

...

Lữ gia, trong thư phòng Lữ Văn, mặt sắc Lữ Văn vô cùng âm trầm, nhìn Lữ Duẫn Cứu ở đối diện nói ra:

- Hiện tại Phàm nhi thế nào?

- Ba không cần lo lắng, thương thế của Phàm nhi đã triệt để ổn định, tu dưỡng một thời gian ngắn sẽ không có sự tình gì rồi.

Lữ Duẫn Cứu liên tục hồi đáp, sợ Lữ Văn phát hỏa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

Phải biết rằng, Lữ Văn là coi Lữ Bất Phàm trở thành hi vọng cho Lữ gia lớn mạnh. Mà bây giờ, Lữ Bất Phàm lại có vết bẩn không thể xóa nhòa.

Điều này cũng đã chú định, thành tựu tương lai của Lữ Bất Phàm tuyệt đối sẽ không quá cao.

Trừ khi... Có thể phá tan Trần gia, hoặc là Trần gia không hề so đo, tùy ý để Lữ gia xóa chỗ bẩn của Lữ Bất Phàm đi, mà không ra mặt ngăn cản.

Bất quá, có khả năng sao?

Muốn cho Trần gia không ra mặt ngăn cản, so với trực tiếp đánh Trần gia còn muốn khó hơn.

- Ân, con đi ra ngoài đi.

Lữ Văn phất phất tay, nhìn thấy Lữ Duẫn Cứu ly khai, nhìn bình phong trước mặt nói:

- Sự tình xử lý thế nào?

- Tiến triển độ coi như không tệ.

Lúc này, một gã trung niên nam tử tuổi hơn bốn mươi, từ sau tấm bình phong đi ra:

- Dùng năng lượng chính trị cùng tài lực khổng lồ của Lữ gia, toàn lực chèn ép con đường làm quan của người Trần gia, công ty phía dưới, đã làm ra một hiệu quả rất tốt.

- Trần gia, ở phương diện chính đàn căn bản là xa xa không bằng chúng ta, tài lực cũng không được.

Trung niên nam tử nhàn nhạt nói ra:

- Cục diện bây giờ, đủ để Trần Chấn Hoa đau đầu.

- Ân, nhớ kỹ, tập đoàn của Cổ Thiên Cầm là đối tượng trọng điểm chèn ép.

Lữ Văn nhẹ gật đầu, nói ra:

- Thu nhập kinh tế của Trần gia, chủ yếu là tập đoàn Cổ Thiên Cầm.

Trần gia, phương diện tài chính thật sự là không bằng Lữ gia. Dù sao, Trần lão gia tử là xuất thân quân nhân, Trần Chấn Hoa thì trở thành Quân Thần.

Nếu như không phải Trần Chấn Hoa cưới Cổ Thiên Cầm là nữ cường nhân kinh tế, kinh tế Trần gia đã có thể nguy cơ rồi.

Hiện tại nơi phát ra tài chính của Trần gia, trong đó có chín thành chín, đều là tới từ tập đoàn của Cổ Thiên Cầm.

Mặc dù nói, ba đứa con gái của Trần lão gia tử, có hai cái theo thương nghiệp, nhưng mà các nàng đều đã kết hôn rồi, đều có gia đình cùng sự nghiệp của mình.

Con gái đã gả đi ra ngoài, cũng không thể chiếu cố quá nhiều trong nhà a?

Cho dù hai con gái của Trần lão gia tử không có ý kiến gì, ủng hộ tài chính cho Trần lão gia tử, thì Trần lão gia tử cũng sẽ không tiếp nhận.

Lại nói tiếp, công ty của hai đứa con gái Trần lão gia tử, căn bản là không cách nào so sánh với tập đoàn của Cổ Thiên Cầm, cũng không phải là cùng một cấp độ.

Mà Lữ gia chỉ cần đánh tập đoàn Cổ Thiên Cầm, cũng chính là đánh vào yết hầu kinh tế của Trần gia.

Có thể đánh bại tập đoàn Cổ Thiên Cầm, Lữ gia muốn để cho hai đứa con gái của Trần lão gia tử suy sụp, đây còn không phải là chuyện đùa sao?

Căn bản chính là chuyện phất tay mà thôi.

- Tập đoàn Cổ Thiên Cầm, rất nhanh sẽ xảy ra vấn đề, đã bắt đầu hành động.

Trung niên nam tử, tự tin nói:

- Yết hầu kinh tế của Trần gia, kể cả công ty của hai đứa con gái Trần lão gia tử, đều sẽ xảy ra vấn đề.

- Ba huynh đệ của Trần Chấn Hoa, cùng cháu trai hiện tại thế nào?

Lữ Văn nhàn nhạt hỏi.

- Lão Đại cùng lão Tứ đều ở vào giai đoạn lên chức mấu chốt, bất quá, tất cả đều bị đè xuống. Lão nhị cũng là minh tranh ám đấu, rất nhanh sẽ có kết quả.

Trung niên nam tử thản nhiên nói:

- Về phần những cháu trai kia của Trần Chấn Hoa, không có một cái nào sẽ sống khá giả.

Trong quân đội, Lữ gia không làm gì được Trần gia, nhưng ở phương diện chính trị, còn không bị Lữ gia nắm mũi dẫn đi sao?

Thế lực của Trần gia trong quân đội, tuy Trần gia cũng có người theo chính trị, nhưng lực ảnh hưởng, coi như là tư cách xách giày cho Lữ gia cũng không đủ.

Đồng dạng, địa vị của Lữ gia ở quân đội, cũng là như thế.

- Hiện tại Trần gia, chỉ sợ đã loạn thành một đoàn rồi.

Trung niên nam tử mỉm cười, nói ra:

- Trần Thanh Đế ngài định xử trí như thế nào?

- Tạm thời không động cái phế vật kia, về sau còn nhiều cơ hội.

Lữ Văn trầm ngâm một tiếng, nói ra:

- Phải toàn diện chèn ép Trần gia, nhưng mà, ngươi cũng phải nắm giữ tốt hỏa hầu.

- Tôi minh bạch!

Trung niên nam tử nhẹ gật đầu.

- Ân, ngươi đi ra ngoài tiếp tục làm việc đi.

Lữ Văn khoát tay áo, nhìn xem trung niên nam tử ly khai, đứng lên thầm nghĩ:

- Đi nhìn Phàm nhi một chút, đây là một cơ hội rèn luyện nó tuyệt hảo.

Tuy Lữ Bất Phàm để lại chỗ bẩn, nhưng vẫn là đối tượng trọng điểm bồi dưỡng của Lữ Văn. Ở Lữ gia, cho dù là Lữ Bất Phàm để lại chỗ bẩn, nhưng thành tựu tương lai cũng là không ai bằng.

Mà Lữ Văn, cũng bởi vì xóa đi vết bẩn trên người Lữ Bất Phàm, nên mới khai chiến với Trần gia.

Bằng không thì Lữ Văn há có thể đem sự tình làm lớn như vậy?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.