Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 303: Đoán sai



Mã Quan Thiên, lão hiệu trưởng Trung Y Học Viện, Thái Sơn Bắc Đẩu giới Trung y, đây chính là nhân vật nổi tiếng a.

Ai không biết?

Trong thiên hạ, không biết có bao nhiêu người, bao nhiêu Trung y nổi danh, nằm mộng cũng muốn trở thành đệ tử của Mã Quan Thiên.

Nhưng Mã Quan Thiên căn bản là không để vào mắt, nhìn cũng không thèm nhìn ngươi.

Nhưng mà, Chu Trướng cùng Trịnh Lục lại kinh hãi thấy được một màn. Thông qua đối thoại đơn giản, tất cả bọn hắn đều chấn kinh rồi!

Thái Sơn Bắc Đẩu giới Trung y, muốn thu Trần Thanh Đế làm đệ tử, Trần Thanh Đế lại không thèm nhìn Mã Quan Thiên.

Lập tức, nhân vật đã xảy ra chuyển biến 180°, đổi chỗ rồi.

Trước kia là Mã Quan Thiên không thèm nhìn đến những Trung y kia, không muốn thu người khác làm đệ tử. Hôm nay, lại trở thành Trần Thanh Đế không thèm nhìn Mã Quan Thiên.

Xem bộ dáng, còn không phải là lần đầu tiên rồi.

Cái này... cái này con mẹ nó nghe rợn cả người, thật là làm cho người ta kinh hãi gần chết.

Cái này nếu truyền đi, truyền đến trong lỗ tai những người muốn trở thành đệ tử của Mã Quan Thiên kia, bọn hắn còn không hận tự sát tại chỗ mới lạ?

Cho dù không tự sát, cũng sẽ là nước mắt như mưa a.

Quá con mẹ nó làm cho người hâm mộ ghen ghét a.

Đồng dạng, Trần Thanh Đế cũng sẽ bị những người kia mắng cho ngất trời.

Thái Sơn Bắc Đẩu giới Trung y, ngươi biết là cái khái niệm gì sao? Mã Quan Thiên muốn thu ngươi làm đệ tử, ngươi biết ý vị như thế nào sao?

Ngươi vậy mà không biết tốt xấu, không muốn, còn cự tuyệt.

Ngươi... ngươi có biết, bao nhiêu người nằm mộng cũng muốn trở thành đệ tử của Mã Quan Thiên không? Ngươi đến cùng có biết hay không?

Ngươi vậy mà cự tuyệt, móa... móa... móa...

Mã Quan Thiên muốn thu Trần Thanh Đế làm đệ tử. Trần Thanh Đế không muốn, cự tuyệt. Mà Mã Quan Thiên lại không bỏ tử, muốn đi tìm cha của Trần Thanh Đế.

Trần Thanh Đế, ngươi đến cùng ngưu bức ra sao?

Thiên phú nghịch thiên ở trên Trung y?

Chẳng lẽ... chẳng lẽ ngươi là nhân vật thiên tài trong truyền thuyết?

Chu Trướng cùng Trịnh Lục, không bình tĩnh rồi.

Về phần trên mặt Lý Vưu, lại không có bất kỳ biến hóa. Ở hắn xem ra, sức chiến đấu của Trần đại thiếu cường hãn như thế, cho dù hiểu Trung y cũng không có cái gì kỳ lạ quý hiếm.

Ai lại có thể nghĩ đến, Trần Thanh Đế kỳ thật chính là một siêu cấp cao thủ? Hơn mười tên Ninja, cũng không đủ bị hắn giết hay sao?

Biết chút trúng y, chỉ là cộng lông?

Mã Quan Thiên ngươi là ngưu bức hò hét, là Thái Sơn Bắc Đẩu Trung y giới, nhưng mà, ngươi cũng không có tư cách thu Trần đại thiếu làm đồ đệ.

Lý Vưu nghĩ như thế.

- Trịnh Lục, Mã lão muốn thu Trần Thanh Đế làm đệ tử. Chúng ta bị đánh thành như vậy, Mã lão đã trễ thế này còn tự mình đến bệnh viện. Ngươi nói...

Chu Trướng hít sâu một hơi, vẻ mặt nghi hoặc nói:

- Trần Thanh Đế nói sự tình đã giải quyết, có phải là Mã lão ra mặt giải quyết hay không?

- Ân.

Trịnh Lục miễn cưỡng nhẹ gật đầu. Hết cách rồi, nếu động tác hơi lớn một chút, hắn sẽ ngao ngao gọi bậy.

- Bối cảnh của Trần Thanh Đế, cùng chúng ta có lẽ không kém nhiều. Coi như là mạnh cũng không mạnh đi nơi nào. Bằng không thì như thế nào sẽ cùng chúng ta lăn lộn chung một chỗ?

Trong thanh âm Trịnh Lục, tràn ngập khinh bỉ cùng khinh thường nói:

- Tựa như cẩu tạp chủng Hà Gia Tước kia, cha chỉ là có cấp Phó bộ, đã hung hăng càn quấy thành không biết mình họ gì rồi.

- Chuyện bây giờ giải quyết, khẳng định không phải là vì bối cảnh của Trần Thanh Đế.

Trịnh Lục Trầm ngâm một tiếng, nói ra: Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

- Mã lão khát vọng thu Trần Thanh Đế làm đệ tử như thế, biết rõ Trần Thanh Đế gặp chuyện không may, nhất định sẽ trước tiên ra mặt hỗ trợ.

- Có người muốn trở thành đệ tử Mã lão, Mã lão cũng không để vào mắt. Mã lão muốn thu Trần Thanh Đế làm đệ tử, Trần Thanh Đế lại không thèm nhìn đến hắn. Hắc hắc...

Trịnh Lục cười hắc hắc, nói ra:

- Ở thời điểm điều kiện cho phép, sự tình sư phụ muốn thu hảo đồ đệ, đó cũng là sẽ phát sinh.

- Trần Thanh Đế là đồ đệ mà Mã lão nhìn trúng, Trần Thanh Đế gặp nạn, Mã lão há có thể khoanh tay đứng nhìn?

Trong thanh âm của Trịnh Lục tràn đầy vẻ khinh thường, nói ra:

- Cha của Hà Gia Tước, là cục trưởng Cục y tế, cấp Phó bộ không sai. Nhưng mà, hắn ở trước mặt Mã lão, tính là cái gì chứ?

- Mã lão ra mặt, cha của Hà Gia Tước còn không trực tiếp bị sợ đái mới lạ.

Trịnh Lục khoa trương nói:

- Đệ tử của Mã lão, cái thân phận kia là phi thường trâu bò. Nhất là Trần Thanh Đế lại không chỉ một lần cự tuyệt trở thành đệ tử của Mã lão, đây chính là càng ngưu bức.

Vi sao ngưu bức?

Cũng là bởi vì Mã Quan Thiên.

Mã Quan Thiên ngưu bức, như vậy, con của hắn ngưu bức không?

Đây không phải nói nhảm sao?

Nếu như lão tử ngưu bức, con chiếm không đến quang, không ngưu bức, Hà Gia Tước có thể ngang ngược càn rỡ như thế sao?

Mà một gã đồ đệ đắc ý, đối với Mã Quan Thiên mà nói, địa vị so với con của mình quyết sẽ cao hơn.

Điều này cũng ý nghĩa, thân phận đồ đệ, so với nhi tử còn ngưu bức hơn.

Nhất là y bát truyền nhân.

Không thể phủ nhận, Trịnh Lục phân tích hoàn toàn là sai lầm. Trần Thanh Đế giải quyết hết thảy vấn đề, cùng Mã Quan Thiên không có nửa xu quan hệ.

Nhưng mà, điều này cũng không có thể nói, Trịnh Lục phân tích đều sai, không thể nói Trịnh Lục là một ngu ngốc.

Điều này có thể trách Trịnh Lục sao?

Nếu như Trịnh Lục biết rõ, Trần Thanh Đế là Trần đại thiếu ngưu bức hò hét, há sẽ phân tích như thế? Không cần nghĩ cũng biết hết thảy rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.