Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 397: Tiền tiêu vặt



Trần Thanh Đế xoa xoa chi phiếu trong đôi bàn tay, cười hắc hắc nói:

- Ngươi sẽ không thật sự định đi mướn phòng với ta chứ?

1,9 tỷ đôla của Ước Hàn Tư Cơ Lặc, cái này đối với Trần đại thiếu mà nói, cũng là một khoản tiền lớn. Vừa vặn, hắn có thể dùng đến, điên cuồng thu mua thảo dược.

Vậy cũng là vốn liếng.

- Ta phối hợp với ngươi lâu như vậy, ngươi không có ý định phân cho ta một chút sao?

Ánh mắt của Bùi Ngữ Yên, đã rơi vào trên mặt Trần Thanh Đế, thản nhiên nói:

- Nếu như không có phối hợp của ta, Ước Hàn sẽ không tức giận như thế, ngươi cũng lấy không được tiền này.

Trần Thanh Đế đương nhiên biết rõ, nếu như không phải vì Bùi Ngữ Yên, Ước Hàn không cần mặt mũi, làm sao có thể thật sự ngu ngốc bồi thường tiền a.

Mười chín cái ghế, 1,9 tỷ đôla, nói giỡn sao.

Bất quá, cái mặt mũi này cũng có chút quý a.

- Ân, không sai.

Trần Thanh Đế nhẹ gật đầu, mỉm cười nói ra:

- Cho nên nói, ta là càng ngày càng thích ngươi rồi. Ngươi bây giờ, có một chút bộ dạng như là vị hôn thê rồi, hết thảy đều vì ích lợi lão công mà suy nghĩ.

- Nếu như có một ngày, ngươi cởi mở, xử lý sự tình lăn giường lớn cuối cùng, cái kia chính là vị hôn thê hợp cách rồi.

Trần Thanh Đế chà xát chi phiếu trong tay, nói ra:

- Đây chính là phí tổn Ước Hàn tài trợ chúng ta mướn phòng, chờ thời điểm ngươi theo ta đi mướn phòng làm việc mới dùng tới. Hiện tại nha, ta tạm thời bảo quản.

- A, đúng rồi...

Trần Thanh Đế móc móc túi, lấy ra một xấp tiền, nhét vào trong tay Bùi Ngữ Yên, nói ra:

- Đây là lão công cho ngươi tiền tiêu vặt, thế nào, hào phóng không?

Nói xong, Trần đại thiếu cũng không có bất kỳ dừng lại, quay người rời đi.

- Trần Thanh Đế...

Nhìn bóng lưng Trần Thanh Đế ly khai, lại nhìn một vạn trong tay, Bùi Ngữ Yên thực hận không thể ném đi.

Một vạn?

Tiền tiêu vặt?

Trần Thanh Đế ngươi cũng dám nói ra miệng.

Hào phóng rối tinh rối mù.

- Hai nam một nữ, ba Dị Năng giả.

Trần Yên. Càng là như thế, đối với Trần đại thiếu mà nói, lại càng có lợi.

Kích thích, hung hăng kích thích, lại để cho Ước Hàn phẫn nộ.

Chỉ có như vậy, Ước Hàn mới có thể lại động thủ với Trần Thanh Đế hắn, kể từ đó, Trần đại thiếu có thể bão nổi, giết chết hắn.

Hôm nay Ước Hàn phẫn nộ rồi, bất quá, lại để cho Trần đại thiếu tiếc nuối chính là, Ước Hàn đến cuối cùng, vậy mà nhịn được, không có trực tiếp động thủ.

Nếu động thủ, chuyện kia đã có thể đơn giản.

Trần Thanh Đế có đầy đủ tự tin, trước khi ba gã Dị Năng giả kịp phản ứng, liền chém giết Ước Hàn.

Đáng tiếc a.

Đáng tiếc Ước Hàn không có động thủ.

Cái này không khỏi để cho Trần đại thiếu tiếc nuối một chút.

- 1,9 tỷ đôla, có thể thu mua không ít thảo dược.

Trần Thanh Đế nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng:

- Đưa cho mẹ, toàn bộ quăng vào hu mua thảo dược.

Ông ông...

Đúng lúc này, có hai chiếc MiniBus, từ giao lộ vọt ra, rất nhanh ngăn chặn đường đi của Trần Thanh Đế, Trần đại thiếu nhắm hai mắt lại, dừng xe.

Mở cửa xe, đi xuống.

Bá bá bá...

Hai chiếc xe MiniBus mở cửa ra, tám chín thanh niên mang theo ống tuýp, rất nhanh xuống xe lao đến, vây quanh Trần Thanh Đế ở trong đó.

- Tiểu tử, ngươi ở trong trường học rất hung hăng càn quấy a.

Một nam tử đầu trọc dẫn đầu, dùng ống tuýp vỗ tay trái của mình, hung dữ nói: Text được lấy tại http://truyenfull.vn

- Hôm nay lão tử tới, là giáo huấn ngươi một chút, cho ngươi về sau ở trong trường học thành thật một chút.

- A? Vậy sao?

Trần Thanh Đế nhíu mày, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh, nói ra:

- Nguyễn Trình Nghịch, cho các ngươi không ít chỗ tốt a?

Không cần nghĩ, Trần đại thiếu cũng biết, những người này nhất định là Nguyễn Trình Nghịch tìm đến. Bất quá, Nguyễn Trình Nghịch tìm mấy du côn lưu manh này đến giáo huấn Trần Thanh Đế, cái này cũng quá không để Trần đại thiếu vào mắt đi à nha.

- Cái gì Nguyễn Trình Nghịch, lão tử không biết.

Nam tử đầu trọc lạnh quát một tiếng, cầm lấy ống tuýp, chỉ vào Trần Thanh Đế, lạnh giọng quát:

- Các huynh đệ, động thủ, chỉ cần không giết chết là được.

- Hắc hắc... Là một tiểu tử như vậy, còn đáng chúng ta cùng một chỗ động thủ sao? Ta một người là đủ rồi.

Một người trong đó tay cầm ống tuýp, mặt mũi tràn đầy khinh thường nói:

- Tiểu tử, lão tử sẽ nhẹ nhàng một chút.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.