Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 405: Si tình




Viên Cầu nhịn không được rùng mình một cái, hít sâu một hơi nói:

- Có một lần chém ngươi trọng thương, ngươi suýt nữa đã bị nàng giết.

- Ám sát ta?

Trong hai tròng mắt của Trần Thanh Đế, hiện lên một đạo hàn mang:

- Con mẹ nó, không nghĩ tới Bùi Ngữ Yên này vậy mà cực đoan như vậy, quá hung ác rồi.

- Tuy ngươi bị Bùi Ngữ Yên ám sát mấy lần, nhưng lại không một lần trách tội Bùi Ngữ Yên. Trái lại...

Viên Cầu lắc đầu, nói ra:

- Ngươi ngoại trừ đau lòng ra, thì càng thêm ưa thích nàng.

- Bùi Ngữ Yên tổn thương ngươi sâu như vậy, ngươi lại vẫn y nguyên che chở nàng, biện hộ cho nàng.

Viên Cầu dùng đến ánh mắt quái dị, nhìn Trần Thanh Đế, nói ra:

- Ta một mực đều nghĩ, lúc trước ngươi là quá si tình, hay là bị coi thường.

- Si tình cùng bị coi thường, đều có a.

Trần Thanh Đế thở dài một hơi, không nghĩ tới, Trần đại thiếu kia lại có thời điểm si tình như vậy.

Đối với Bùi Ngữ Yên ám sát, thương không phải thân thể Trần đại thiếu, mà là tâm của Trần đại thiếu.

Nhưng mà, Trần đại thiếu trước sau như một yêu Bùi Ngữ Yên, không chỉ có không trách tội Bùi Ngữ Yên, càng là biện hộ cho Bùi Ngữ Yên, che chở Bùi Ngữ Yên.

Cái này ở trong mắt người khác, có lẽ là bị coi thường.

Nhưng, đối với người chính thức yêu một người mà nói, đây không phải bị coi thường, mà là si tình.

Si tình!

Có rất nhiều người đều rất si tình, nhưng, cái kia đều là giả si tình. Có thể chính thức làm được như Trần đại thiếu, tuyệt đối là rải rác không có mấy, cực kỳ hiếm thấy.

- Đương nhiên, ta chỉ là thấy được mặt ngoài, cũng không biết nội tình. Hơn nữa, Trần đại thiếu ngươi là huynh đệ của ta. Ta không phủ nhận hiềm nghi có nói xấu Bùi Ngữ Yên.

Viên Cầu hít sâu một hơi, nói ra:

- Mặc dù lúc trước ngươi làm như thế, nhưng Bùi Ngữ Yên giống như là đã quyết tâm, không chỉ không có lĩnh tình, trái lại, càng thêm chán ghét ngươi.

- Cái gì phế vật, vô dụng,… nói quá nhiều, quá nhiều. Đồng dạng, cũng tổn thương ngươi quá sâu, quá sâu.

Viên Cầu thở dài một tiếng, nói ra:

- Thẳng đến có một ngày, không biết là xảy ra chuyện gì, Bùi Ngữ Yên xuất ngoại, mà tính tình của ngươi cũng triệt để đại biến.

- Ngươi bắt đầu làm trầm trọng thêm, vô cùng hoàn khố, hung hăng càn quấy, ngoại trừ chuyện tốt, sự tình gì cũng có thể làm ra.

Viên Cầu trầm giọng nói:

- Cũng chính là từ ngày đó, mới sáng tạo ra ngươi hôm nay. Đương nhiên, trước khi ngươi cải biến vì Bùi Ngữ Yên, cũng không phải loại gì tốt, chỉ là không có điên cuồng như lúc sau mà thôi.

- Ngươi không biết xảy ra chuyện gì?

Trần Thanh Đế truy vấn, con mẹ nó, đây mới là trọng điểm?

- Ta ngược lại là rất muốn biết, bất quá, ta hỏi ngươi rất nhiều lần, ngươi cái gì cũng không nói cho ta.

Viên Cầu nhịn không được liếc mắt, nói ra:

- Đừng nói là ta, coi như là lão gia tử nhà ta cũng không biết xảy ra chuyện gì.

- Chính thức biết rõ, đến cùng là xảy ra chuyện gì, cũng chỉ có mấy người.

Viên Cầu sờ lên bụng, nói ra:

- Trần lão gia tử, Quân Thần đại gia, Cổ a di, còn ngươi nữa. Ngươi bây giờ đã quên, nên không tính.

- Đương nhiên, Bùi Ngữ Yên khẳng định biết rõ, về phần Bùi gia còn có những người khác biết rõ hay không, ta cũng không rõ ràng lắm.

Viên Cầu dương dương mi, nói ra:

- Hơn nữa, sau khi sự tình kết thúc một đoạn đường, cũng không có người nhắc lại Bùi Ngữ Yên.

- A, đúng rồi.

Viên Cầu hình như là nghĩ tới điều gì, hoảng sợ nói:

- Cũng không lâu lắm, ngươi tựa như hiện tại, hình như triệt để quên mất Bùi Ngữ Yên.

- Qua một thời gian ngắn, thật giống như triệt để quên Bùi Ngữ Yên?

Trần Thanh Đế nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ:

- Chuyện gì xảy ra, ở thời điểm phát sinh những chuyện kia, cũng không có quên Bùi Ngữ Yên. Qua một khoảng thời gian sau, mới thành công cưỡng ép xóa bỏ hết thảy trí nhớ có quan hệ tới Bùi Ngữ Yên. Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.

- Ta biết rõ, tất cả đều nói cho ngươi biết rồi.

Viên Cầu nhìn Trần Thanh Đế, bộ dáng tiền mê nói ra:

- Ngươi không thể nói không giữ lời, không thể không để cho ta phát tài a.

- Kỳ thật...

Trần Thanh Đế nhíu mày, nói ra:

- Cho dù ngươi không nói cho ta những chuyện này, ta cũng sẽ không cắt đường tài lộ của ngươi, chúng ta là huynh đệ.

- Oa kháo, ngươi như thế nào không nói sớm?

Viên Cầu suýt nữa từ trên mặt đất nhảy dựng, chửi ầm lên nói:

- Ngươi chẳng lẽ không biết, ta rất béo, nói nhiều lời như vậy sẽ mệt mỏi hay sao? Ngươi là muốn mưu sát ta a.

- Ha ha, như vậy đi, đêm nay ta tăng ca, hoàn thành những Áo điều hòa chống đạn kia cho ngươi.

Trần Thanh Đế vỗ vỗ bả vai Viên Cầu, nói ra.

- Ngày mai? Con mẹ nó, thật sự là quá sung sướng, rốt cục có thể phát tài, có thể vẽ mặt rồi. Ồ, không đúng...

Hai mắt Viên Cầu nhíu lại nhìn Trần Thanh Đế, nói ra:

- Trần đại thiếu, xem ra mấy ngày nay, ngươi một mực lười biếng a.

- Móa, ngươi thật muốn coi ta thành nô lệ sai sử sao? Ngươi không nghe thấy là buổi tối tăng ca sao? Có thể có chút nhân quyền hay không?

Trần Thanh Đế liếc mắt, nói ra:

- Ngày mai đến là được, ta về trước đi làm việc. Đúng rồi, sự tình Mạnh Ngưng Tuyết, ngươi không cần nhúng tay vào.

Nói xong, Trần Thanh Đế quay người ly khai.

Viên Cầu liếc qua hai cổ thi thể kia, nhịn không được rùng mình một cái, tốc độ đã phát huy đến cực hạn, liền xông ra ngoài.

Con mẹ nó, tử trạng của hai gã Viên gia cao thủ kia, thật sự là quá dọa người.

Lái xe đi ra Viên gia, Trần Thanh Đế nhăn mày:

- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, vậy mà để cho ta cưỡng ép xóa bỏ trí nhớ?

- Mặc dù không có từ hôn, nhưng mà cùng từ hôn cũng không sai biệt lắm, Trần gia lại giữ vững trầm mặc. Từ nay về sau, cũng không có ai nói tới.