Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 47: Tưởng như hai người



Viên đại thiếu cố gắng đi tới bên người Trần Thanh Đế, ánh mắt giống như hạt đậu xanh, nhìn Lý Nhược Phong nói:

- Tiểu tử, ngươi là ai mà dám kiêu ngạo như vậy? Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

- Tiểu đệ Lý Nhược Phong, Viên đại thiếu không biết tiểu đệ sao?

Lý Nhược Phong liếc mắt liền nhận ra Viên đại thiếu, trên mặt chất đầy dáng tươi cười nịnh nọt.

Cái hình thể này của Viên đại thiếu, người không biết thật đúng là không nhiều lắm. Hơn nữa, Viên đại thiếu cũng phi thường đam mê ngọc thạch đồ cổ, trong giới cổ vật vẫn là phi thường nổi danh.

Đáng sợ hơn chính là, không ai dám bán hàng giả cho Viên đại thiếu.

Nhớ rõ có một lần, Viên đại thiếu bị lừa dối, giá cao mua một kiện hàng giả trở về, sau khi Viên đại thiếu biết được, trực tiếp đi tới đốt cửa hàng bán đồ cổ kia luôn.

Từ đó về sau, không ai dám hắc Viên đại thiếu nữa, nói giỡn sao, chọc vào ôn thần này, vậy ngươi cuốn gói chạy càng xa càng tốt đi.

- Lão tử nhận thức ngươi sao?

Vẻ mặt Viên Cầu khinh thường, lạnh giọng nói:

- Tiểu tử ngươi rất ngưu bức, rất lợi hại a, thậm chí ngay cả Trần đại thiếu cũng dám đắc tội?

- Trần đại thiếu? Chẳng lẽ...

Trong lòng Lý Nhược Phong run lên, sắc mặt lập tức trở nên khó coi không thôi, dùng thanh âm run rẩy nói ra:

- Chẳng lẽ hắn là... hắn là Trần Thanh Đế, Trần đại thiếu?

- Làm sao vậy? Hiện tại biết sợ rồi sao? Trước kia hung hăng càn quấy, ngưu bức đi đâu rồi?

Viên đại thiếu hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt xem thường mắng:

- Móa, đúng là chán sống.

- Trần... Trần đại thiếu, ta... ta...

Toàn thân Lý Nhược Phong mềm nhũn tựa ở trên quầy, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, vẻ mặt nhìn Trần Thanh Đế tràn đầy sợ hãi. Nói giỡn sao, lấy gia thế của Trần Thanh Đế, đừng nói hắn, ngay cả gia tộc sau lưng hắn cũng có thể bị xóa sạch.

- Trần đại thiếu, đại ca ta trước kia có chỗ đắc tội, hi vọng Trần đại thiếu bỏ qua cho.

Nhìn thấy một màn này, Nhược Băng một mực không nói gì, âm thầm thở dài một hơi, tiến lên một bước nói:

- Ta ở chỗ này thay đại ca ta, hướng Trần đại thiếu xin lỗi.

- Đắc tội Trần đại thiếu, chỉ xin lỗi là được rồi sao? Bất quá... mỹ nữ xin lỗi, kết quả cùng đãi ngộ không giống lúc trước.

Viên mập mạp cười hắc hắc, nói ra:

- Trần đại thiếu, cô nàng này không tệ, hình như là học cùng trường chúng ta, hoa khôi của hệ văn nghệ, Lý Nhược Băng.

- Nếu là như vậy, thì quên đi.

Trần Thanh Đế khoát tay áo, không để ý Lý Nhược Phong chút nào, Càn Khôn Đỉnh mới là thứ hắn quan tâm nhất.

- Cảm ơn Trần đại thiếu không so đo cùng tiểu đệ, cám ơn Trần đại thiếu.

Nghe xong Trần đại thiếu nói bỏ qua, Lý Nhược Phong liên tục cười làm lành, nói lời cảm tạ.

- Ân.

Trần Thanh Đế nhẹ gật đầu, quay đầu đối với lão bản nói:

- Lão bản, đem cái Tiểu Đỉnh này bao lại cho ta.

Lần này, Lý Nhược Phong không dám nói một tiếng.

Thẳng đến lúc Trần Thanh Đế cùng Viên Cầu đi ra Kỳ Hoa cư, Lý Nhược Phong mới nhẹ nhàng thở ra.

- Khá tốt Trần đại thiếu đại nhân có đại lượng không có so đo, bằng không thì...

Vừa nghĩ tới hậu quả, Lý Nhược Phong cảm thấy da đầu run lên, toàn thân run rẩy.

Uy danh, không, phải nói hung danh của Trần đại thiếu, ở trong cả tỉnh có thể nói không ai không biết. Người có tên, cây có bóng, Lý Nhược Phong như thế nào không sợ hãi.

Chứng kiến bộ dáng của Lý Nhược Phong, Lý Nhược Băng âm thầm lắc đầu, lập tức nhíu đôi mi thanh tú, trong nội tâm cảm thấy phi thường khó hiểu, thầm nghĩ trong lòng:

- Hắn là Trần Thanh Đế sao? Tại sao cùng đồn đãi không giống? Quả thực tưởng như hai người a!

- Trần đại thiếu, hôm nay ngươi làm sao vậy?

Vừa ra khỏi Kỳ Hoa cư, Viên Cầu liền không nhịn được, vẻ mặt khó hiểu cùng tiếc nuối hỏi:

- Cô nàng Lý Nhược Băng xinh đẹp như vậy, ngươi dĩ nhiên buông tha? Thật sự là quá khác thường, thật là đáng tiếc!

Biểu hiện hôm nay của Trần Thanh Đế cùng tác phong làm việc dĩ vãng, thật sự là kém khá xa.

Nếu như là đặt ở dĩ vãng, đổi thành Trần đại thiếu trước kia, kết cục của Lý Nhược Phong tất nhiên sẽ phi thường thảm, vô cùng thê thảm. Đồng dạng, mỹ nữ Lý Nhược Băng kia, cũng sẽ không trốn khỏi độc thủ của Trần đại thiếu.

Nữ nhân Trần đại thiếu vừa ý, vận mệnh trên cơ bản coi như là đã chú định.

- Viên mập mạp, ngươi tìm ta chính là vì việc này sao?

Trần Thanh Đế cẩn thận cầm lấy Càn Khôn Đỉnh, nhịn không được liếc mắt, tức giận nói:

- Nếu không có đại sự gì, ta không rãnh nói nhãm với ngươi, ta còn có chuyện trọng yếu phải đi làm.

Mẹ nó, nếu tiếp xúc lâu với cục thịt này, hắn sẽ phát điên lên mất.

- Đương nhiên là có chuyện rồi.

Viên mập mạp chà xát hai tay, vẻ mặt chính sắc nói:

- Trần đại thiếu, ngươi cùng Lâm Tĩnh Nhu quả thực là tuyệt phối, có Lâm Tĩnh Nhu mang đến vận khí cho ngươi, đua xe còn không muốn thắng cũng khó khăn. Cho nên ta muốn...

- Nghĩ cũng đừng nghĩ, ta không có thời gian, lăn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.