Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 582: Ta nguyện ý đổ máu




Loại vật Tị Âm Phù này, ở thời điểm đối phó Thi Tu giả, đó là vật thiết yếu, bằng không thì rất dễ dàng trúng Thi độc.

Tuy Trần Thanh Đế không sợ, nhưng mà không có nghĩa là Bùi Ngữ Yên không sợ.

Vạn nhất Bùi Ngữ Yên trúng Thi độc, cái kia rất đáng tiếc, thật lãng phí a.

Lãng phí là đáng xấu hổ.

Những lời này, Trần Thanh Đế ở bên trong tổ huấn kiếp trước, đây chính là trọng yếu nhất, điều thứ nhất là cái này.

Bất quá, Tị Âm Phù so với Diệt Âm Phù càng thêm khó luyện chế. Nhất là đối với Trần Thanh Đế hiện tại, tu vi yếu ớt, ngay cả Trúc Cơ kỳ cũng không có đạt tới mà nói, thì càng khó hơn.

Phải biết rằng, muốn thành công luyện chế Tị Âm Phù, ít nhất cần tu vi Trúc Cơ hậu kỳ.

Mặc dù nói đã thất bại nhiều lần, nhưng, có thể thành công chế tạo ra Tị Âm Phù, thật sự là rất may mắn, Trần Thanh Đế cảm thấy rất vừa lòng.

Bốn tấm Tị Âm Phù, đã đầy đủ dùng.

- Rốt cục giải quyết rồi.

Trần Thanh Đế hít sâu một hơi, cầm lấy hai tấm Tị Âm Phù, đưa về phía Bùi Ngữ Yên, nói ra:

- Ngươi cất kỹ, tùy thân mang theo...

Lời còn chưa nói hết, Trần đại thiếu nói không được nữa. T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.c.o.m

Bởi vì, thời điểm này Trần Thanh Đế rốt cục hậu tri hậu giác, thấy được bộ dáng hiện tại của Bùi Ngữ Yên.

Mặc dù nói ở bên trong một giờ này, áo ngủ bị ước kia của Bùi Ngữ Yên đã khô đi rất nhiều, nhưng thân thể mềm mại trong áo ngủ kia của Bùi Ngữ Yên, vẫn là như ẩn như hiện.

Trọng yếu hơn là, cúc áo ngủ của Bùi Ngữ Yên buông lỏng ra một cái.

Càng càng càng... quan trọng là ..., cúc áo buông ra kia, đúng lúc là chỗ giữa hai vú.

Một nữ nhân lột sạch quần áo, đối với một nam nhân mà nói, sức dẫn dụ rất lớn, nhưng quyết không bằng loại như ẩn như hiện kia.

Trần Thanh Đế là một nam nhân bình thường, nam nhân rất bình thường, không chỉ có như thế, bởi vì hắn là Tu Chân giả, hắn càng thêm nam nhân!

Hô!

Hô hấp của Trần đại thiếu trở nên dồn dập lên, gắt gao nhìn chằm chằm vào Bùi Ngữ Yên, tim đập không tự chủ được gia tốc, huyết dịch trong cơ thể sôi trào.

Còn có... huynh đệ dưới háng củaTrần Thanh Đế, đã giơ đầu cao ngạo lên, đũng quần nổi lều trại.

Giờ khắc này, Trần Thanh Đế có thể khẳng định, đây hết thảy đều là phản ứng của mình, là phản ứng thật.

- Ngươi đây là đang dụ dỗ ta, không thể phủ nhận, ta động tâm rồi.

Trần Thanh Đế hít sâu một hơi, ánh mắt y nguyên tập trung ở trên người Bùi Ngữ Yên, trầm giọng nói ra.

Bùi Ngữ Yên nhìn ánh mắt của Trần Thanh Đế, thân thể mềm mại nhịn không được run lên, đồng dạng, trong nội tâm mừng thầm, nàng biết rõ, không phải nàng đối với Trần Thanh Đế không có lực hấp dẫn.

Chỉ là, bởi vì Trần Thanh Đế chỉ lo vẽ bùa, không có chú ý tới nàng.

- Ta...

Bùi Ngữ Yên mặt ngọc đỏ bừng, cắn răng, không tránh không né, can đảm nói ra:

- Ta chính là dụ dỗ ngươi, lần trước ta và ngươi đua xe thua, hiện tại ta... nguyện ý... nguyện ý đổ máu...

Nói xong, Bùi Ngữ Yên cởi bỏ áo ngủ trên người mình!

Trần Thanh Đế cũng thật không ngờ, Bùi Ngữ Yên lại đột nhiên cỡi áo ngủ, thân hình ngạo nhân bày ở trước mặt của hắn.

Thân hình vô cùng hoàn mỹ, lúc này phát huy cực kỳ tinh tế, đôi vú ngạo nhân, vô cùng co dãn, làn da tuyết trắng, bóng loáng như là ngọc.

Hai điểm phấn hồng, thật lớn thật trắng.

Nhìn thấy một màn này, Trần Thanh Đế nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, huyết dịch trong cơ thể sôi trào, huynh đệ dưới khố cứng rối tinh rối mù, giống như là sắp chống đỡ không nổi.

Móa!

Giờ khắc này, toàn thân Trần Thanh Đế tràn đầy dục hỏa, hắn chỉ có một ý niệm trong đầu, đó chính là đẩy ngã Bùi Ngữ Yên, hung hăng làm, làm cho nàng đổ máu.

Hô hấp của Trần Thanh Đế, càng ngày càng ồ ồ, thật muốn một tay ôm lấy Bùi Ngữ Yên vào trong ngực, sau đó hung hăng xâm lược nàng.

Phốc!

Không đợi Trần Thanh Đế có hành động, Bùi Ngữ Yên toàn thân trần trụi chủ động bổ nhào vào trong ngực Trần Thanh Đế, ôm chặt lấy hắn.

Cảm thụ được thân hình mềm mại, khêu gợi của Bùi Ngữ Yên, Trần Thanh Đế cũng chịu không nổi nữa rồi, cúi đầu xuống điên cuồng hôn Bùi Ngữ Yên.

- Ân...

Bùi Ngữ Yên rên một tiếng, nàng không hề có kinh nghiệm hôn môi, bị Trần Thanh Đế hôn đến mặt ngọc đỏ lên không thôi, cả thân thể run rẩy lợi hại.

Nàng chỉ cảm giác toàn thân mình như nhũn ra, huyết dịch trong cơ thể cũng bắt đầu sôi trào, tim đập đang không ngừng gia tốc.

Bất quá, Bùi Ngữ Yên bởi vì là lần đầu tiên, có chút sợ hãi. Nhưng mà, nàng vẫn là đạo nghĩa không thể chùn bước hôn môi cùng Trần Thanh Đế, duỗi tay vươn vào trong quần áo Trần Thanh Đế, mò tới lồng ngực của hắn.

Lồng ngực thật rắn chắc.

Trần Thanh Đế có thể rõ ràng cảm giác được, độ ấm thân thể của Bùi Ngữ Yên đang không ngừng gia tăng, mà da thịt tuyết trắng kia của Bùi Ngữ Yên, cũng trở nên hồng nhuận phơn phớt.

Rống!

Trần Thanh Đế phát ra một tiếng gầm nhẹ, một tay bế Bùi Ngữ Yên lên, thân thể khẽ động, rất nhanh đi tới trên giường.

Toàn bộ quá trình, chỉ là một cái chớp mắt, tốc độ của Trần Thanh Đế cũng bị hắn phát huy đến cực hạn.

Xoẹt...

Một tiếng vang nhỏ, áo của Trần Thanh Đế bị Bùi Ngữ Yên xé rách, một loạt cúc áo đều không để lại, tất cả đều bị Bùi Ngữ Yên làm đứt hết.

- Ân...

Bùi Ngữ Yên không ngừng phát ra tiếng rên rỉ, Trần Thanh Đế xoa nhũ phong của nàng, hơn nữa rất nhanh cởi bỏ quần của mình,...

Trần Thanh Đế cũng trần trụi rồi, không mảnh vải che thân.

- Thanh Đế, em muốn... yêu em đi...

Bùi Ngữ Yên mặt ngọc đỏ lên không thôi, hơi thở gấp gáp, trong thanh âm tràn đầy khát vọng.

- Ân!