Cùng Cậu Chủ Đi Học

Chương 27




-Ưm.....

Đào Anh ngồi dậy.

-Đây là....

-Dậy rồi à?

Đào Anh nhìn qua.

-Gia Huy?

-Gì?

-Sao...

-Cô ở đây là do tôi mang về.Rồi sao?

-Tại sao...

-Thấy cô nằm ở ngoài đường nên mang cô về.Rồi sao?

-Nhưng...

-Không nhưng nhị gì hết.

-Tôi....6 giờ rồi!Chết mất!

-Gì?

-Mẹ tôi đang đợi ở nhà!

Đào Anh ra khỏi giường.Chạy ra ngoài.Rồi chạy vào phòng.

-C...Cái cửa...ở...ở đâu?

-Phụt!Ha ha ha!

-Cười giề!Lẹ lên.

-Rồi rồi cô nương!

Gia Huy đứng dậy đi ra ngoài mở cửa cho Đào Anh.

-Rồi.

-Cảm ơn.

Đào Anh chạy ra ngoài.

Sáng hôm sau tại trường.

-Đào Anh!

-Linh?Sao mặt vui vậy?

-H..Hôm qua...tớ không gọi cậu được.

-À...Điện thoại tớ hết pin.Sao?

-Anh...Anh Quốc Bảo...

-Quốc Bảo?...Quốc Bảo làm sao?

-D..dậy rồi!

-H...Hả?

-Ừ!Dậy rồi!Ơ?Đào Anh cậu chạy đi đâu vậy?

Bệnh viện...bệnh viện.

-A!

-Này!Đi đường phải cẩn thận chứ!

-Cháu xin lỗi ạ!

-Con nhỏ này!

Nhanh đi mà.....nhanh đi mà....

Đào Anh chạy vào bệnh viện lên cầu thang không may bị vấp.

-A....chân mình....

Đào Anh vẫn cố lên lầu.

-Hộc hộc hộc......312.....đây rồi...

Đào Anh tính mở cửa thì...

-Aaaa.Mở miệng ra nào...

-Tôi tự ăn được.

-Thôi mà.....Anh đang nằm vậy.Với lại mới thức.Sao mà ăn được?Đi mà...

Đào Anh không cần nhìn cũng biết giọng nói đó là của Chi.

-Không đi học à?

-Hì...Anh phải vui lên đi.Em xin cô cho đi trễ đó.Mới được ở đây.

-Thôi.Đi học đi.

-Sao đuổi em?

-Đi đi.Tôi mệt rồi.

-Ơ?....vậy cũng được.Bye bye.

Đào Anh liền chạy đi để Chi ra ngoài.

Cạch.

-Mau khoẻ anh nhé!

Chi nói xong bước đến cầu thang đi xuống.

Đào Anh đi lại căn phòng lúc nãy.Để tay lên cửa.

-Thức rồi hả?....mau đi học nhé....

Đào Anh nói xong đi bộ về nhà.

-Không muốn đi học nữa...Về nhà...

Két.

-Mẹ ơi...

-Ủa?Con không đi học à?

-Dạ không...

-Sao mặt con tái thế này?

-Con không biết...

Mẹ Đào Anh lấy tay để lên trán.

-Con sốt nữa rồi này!Vào phòng đi.Mẹ gọi điện cho cô giáo.

-Dạ...

Trường.

-Sao không thấy Đào Anh nữa?.....

Linh ngồi trong lớp lo lắng.

Ra chơi,Linh chạy ra hỏi cô.

-Cô ơi.Đào Anh không đi học hả cô?

-À...Lúc nãy mẹ Đào Anh có nói Đào Anh sốt nên ở nhà rồi.

-....Cảm ơn cô....

Linh vào lớp,lấy điện thoại ra nhắn cho Đào Anh.

Nhà...

-Nóng quá....

Đào Anh nằm trên giường.

Bzzz

-Linh?

Đào Anh nhắn lại nói xin lỗi Linh rồi làm rơi điện thoại xuống.

-A.....

Đào Anh quay sang lượm điện thoại và đụng vào một cái hộp dưới giường.

-Gì đây?

Đào Anh mở ra,tất cả ở đây là hình của Đào Anh hồi nhỏ.

-Hì...mình....xấu thật...nhưng...sao có cảm giác là mình thấy hình này ở đâu rồi?....

Đào Anh lật lật mấy tấm hình phía sau.

-Sao.....không có?...

Cạch.

-Đào Anh ơi....

Mẹ Đào Anh đi vào.

-Mẹ...

-Sao....con cầm gì vậy?

-Mấy tấm hình này...

-À à....mấy tấm lúc con còn nhỏ.

-Không....Tại sao không có hình con là em bé?

Mẹ sững một hồi...

-Con..mệt rồi....Ăn đi rồi ngủ.

Mẹ bỏ tô cháo kế bên với một viên thuốc.

-Mẹ trả lời con đi.

-Ăn đi con.

-Mẹ trả lời con đi.

-Ăn đi.

-Mẹ.

-Được rồi!

Mẹ quát lên.Đào Anh không giật mình nhưng có lẽ đã biết sự thật.

-Mẹ...sẽ nói.

Mẹ đi lại Đào Anh.

-Lần đầu tiên mẹ gặp con...là lúc con....6 tuổi....

-Ha....

-Mẹ đã thấy con ở cô nhi viện...Đáng lẽ con phải nhớ mẹ đã mang con về nhưng....vì cú sốc nào đó...

-Vụ hoả hoạn...

-Hả?

Mẹ quay sang Đào Anh.

-Vụ hoả hoạn....không thấy thi thể cô bé đó....vì đó là con mà...vậy...

Đào Anh nhìn mẹ khóc.

-Tên thật của con là....Hà Minh Tuyết Mai....