Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 29




Chương 29: Bỏ Bàn Tay Bẩn Thỉu Của Anh Ra Để Cô Ấy Đi

 

Tô Hi tới rồi, còn mang theo một nhóm vệ sĩ mặc đồ
đen, anh ta nhìn Hạ Tịch Quán: “Quán Quán, em

muốn đưa thím Lâm đi đâu?”

Hạ Tịch Quán dừng chân: “Tô Hi, anh biết là tôi sẽ

đến phải không?”

“Quán Quán, anh thực sự không biết làm thế nào mà
em tìm thấy thím Lâm ở đây, nhưng chúng ta đã lớn
lên cùng nhau, ít nhiều gì anh cũng hiểu em. Em quá
thông minh khiến người ta phải đề phòng. Vì vậy buổi
tối anh đưa người đến đây đợi em, em thật sự không

làm anh thất vọng. ”

Hạ Tịch Quán nhìn Tô Hi: “Vừa rồi thím Lâm nôn ra
máu. Dù tôi đã dùng châm nhưng vẫn cần đưa thím
Lâm đến bệnh viện. Có chuyện gì chúng ta có thể nói

chuyện sau được không?”

Tô Hi nhìn đôi mắt trong veo sáng ngời của Hạ Tịch

Quán tỏa sáng rực rỡ và đẹp đẽ chói mắt, anh ta lắc

đầu: “Quán Quán, anh không biết trong cái đầu cáo

giá của em đang dự tính gì. Đêm dài lắm mộng. Anh
có thể đưa thím Lâm đến bệnh viện, nhưng em phải ở
lại hoàn thành giao dịch mà chúng ta vẫn còn chưa

hoàn thành.”

Hạ Tịch Quán nhíu mày, hiển nhiên lúc này cô không

có quyền nói không.

Hai người đàn ông mặc đồ đen bước tới đưa thím
Lâm vào trong xe, Tô Hi tóm lấy cánh tay mảnh khảnh

của Hạ Tịch Quán kéo cô vào nhà.

Sau khi đóng cửa lại, Tô Hi đẩy thẳng Hạ Tịch Quán

lên giường.

Hạ Tịch Quán muốn đứng dậy, nhưng Tô Hi lại đè hai
cổ tay đang làm loạn của cô lên trên đầu, rồi vươn tay

cởi từng cúc áo của cô.

Hạ Tịch Quán nhắm mắt lại, cố gắng nhẫn nhịn không
phát ra tiếng động cũng không cự tuyệt: “Tô Hi, tôi
trốn không thoát được, anh buông tôi ra trước đi, anh

làm tôi đau.”

Chương 29: Bỏ Bàn Tay Bẩn Thỉu Của Anh Ra Để Cô Ấy Đi
Cô gái cố ý yếu đuối cầu xin, giọng nói trong trẻo xinh

đẹp trở nên mềm mại, Tô Hi buông cô ra, tự động tay
cởi áo khoác ngoài trên người mình: “Quán Quán,
đừng giở trò với anh, anh thực sự không muốn làm

em bị thương.”

Hạ Tịch Quán vươn bàn tay nhỏ bé của mình lên chủ

động giúp anh ta cởi quần áo.

Khóe mắt Tô Hi hơi đỏ lên, trong nhận thức của anh
ta, cô gái này vốn là cô dâu của anh ta, thuộc về anh

ta.

Trong vài năm qua, anh ta đã đi lại với nhiều bạn gái,
trong đó có Hạ Tiểu Diệp, nhưng tất cả những gì anh

ta nghĩ đến trong lúc tình mê ý loạn là cô.
Tô Hi đưa tay vén tắm màn che trên mặt cô.

Lúc bàn tay anh sắp chạm vào mạng che mặt, ánh
mắt Hạ Tịch Quán trở nên lạnh lẽo, ngân châm trong

tay cô xuyên qua gáy Tô Hi.

Nhưng Tô Hi nắm lấy tay cô nói: “Quán Quán, anh

quá hiểu em, hành động nhỏ của em có thể giấu được

anh sao?”

Hạ Tịch Quán cười lạnh: “Ò, vậy sao?”

Giây tiếp theo, cô lên gối hung hăng húc vào đũng

quần Tô Hi.

Xuyt.

Tô Hi đau đớn hét lên, đổ mồ hôi lạnh trên đầu.

Hạ Tịch Quán đẩy mạnh anh ta ra co chân bỏ chạy.

Khuôn mặt điển trai của Tô Hi trở nên hung dữ và
hiểm độc. Anh ta ghét nhát cô lừa dối và phản bội anh
ta. Anh ta sải bước xuống, kéo Hạ Tịch Quán đang
chạy trốn vào lòng mình, cúi đầu hôn lên mặt cô:
“Quán Quán, em không nên chọc tức anh! Anh đã nói
em là của anh, trái tim và cơ thể em đều thuộc về

anh!”

Chương 29: Bỏ Bàn Tay Bẩn Thỉu Của Anh Ra Để Cô Ấy Đi
Hạ Tịch Quán dùng sức vùng vẫy xô đầy, tránh không

cho anh ta hôn. Người đàn ông này không còn là anh
Tô Hi của cô nữa. Vừa bước xuống giường của Hạ
Tiểu Diệp lại muốn bò đến chỗ cô, điều này khiến cô

cảm thấy vô cùng kinh tởm.
“Tô Hi, cút ra, đừng chạm vào tôi!”

Bên ngoài đột nhiên có âm thanh lạ, rồi “rầm” một

tiếng, cánh cửa nhà dân bị đạp tung.

Âm thanh to lớn ly kỳ một cách kinh tâm động phách
truyền tới, gió lạnh từ bên ngoài lập tức xâm nhập,
bên tai vang lên một giọng nói trầm thấp tràn đầy từ

tính: “Bỏ bàn tay bản thỉu của anh ra, buông cô ấy ra.”