Cưng Chiều

Chương 1



“Ư…!!!! A… A… Không được, mau cho em bắn!”

“Honey, chờ anh!... Em yêu! Nhịn chút nữa đi!” Tô Tử Long hổn hển, di chuyển nhanh hơn, bàn tay to nắm lấy phân thân Lâm Ngôn, không chịu làm cho cậu giải phóng.

“A ~~~~~~~~” Tô Tử Long mỗi một lần xâm nhập đều đánh vào chỗ mẫn cảm nhất của Lâm Ngôn, làm cho Lâm Ngôn gần như điên cuồng, mười ngón tay tại trên tấm lưng rộng của Tô Tử Long để lại vô số vết cào.

“Honey à, em cắn chặt quá… Muốn giết chết anh rồi…” Cúc  huyệt của Lâm Ngôn co rút lại một trận chặt thêm một trận, rốt cục sau một lần thúc mạnh, bàn tay to của Tô Tử Long buông nhanh, hai người cùng nhau xông lên tới đỉnh.

Tô Tử Long xoay người đem người yêu đã nửa bất tỉnh ôm vào trong ngực, phân thân vẫn giữ tại bên trong Lâm ngôn, lưu luyến không rời.

Mặc dù đã muốn làm ba lần, vẫn còn chưa hết hưng phấn, nhưng thân thể người yêu không khoẻ, Tô Tử Long không đành lòng làm cậu mệt, nhìn khuôn mặt bởi vì tình sự kịch liệt mà phiếm hồng, Tô Tử Long một trận động tình, hôn lên, Lâm Ngôn trong cơn nửa tỉnh nửa mê cảm thấy Tô Tử Long nhẹ hôn, không thuận theo giãy dụa: “… Từ bỏ…” Trong tiềm thức, biết rõ người đàn ông này toàn tâm yêu thương mình.

“Em yêu à, em mà nhúc nhích nữa là anh không thể nhịn được đâu đó!” Phía bên trong của người yêu thật đúng là vừa chật lại vừa nóng, hơn nữa ái dịch rất dễ chịu, làm cho phân thân của Tô Tử Long dần dần thức tỉnh.

Lâm Ngôn trái lại lập tức không nhúc nhích, cậu thật sự là mệt mỏi, vài phút sau, ngay trong vòm ngực ấm áp mà ngủ.

Tô Tử Long âm thầm cắn răng, người yêu ngay trong ngực, nhưng lại chỉ ôm mà không được làm loạn, thật sự là tra tấn đến cực hạn, cố gắng cắn răng bình phục chính mình.

Trong chốc lát, Tô Tử Long xác định bảo bối trong lòng đã ngủ say, liền rút ra phân thân bình phục hồi lâu vẫn còn bán cương, nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Ngôn, đi về phía phòng tắm.

Người làm thuê sớm chuẩn bị tốt nước tắm rửa, mặc dù đã qua hai tiếng mấy rồi, nhưng nước vẫn còn rất ấm áp, Tô Tử Long ôm Lâm Ngôn nhẹ nhàng mà nằm vào trong nước đã bỏ thêm tinh dầu, ôn nhu mà mở ra mông cánh hoa, ngón tay thô ráp chậm rãi dò xét đi vào, đem ái dịch chảy ra ngoài, trong quá trình, thỉnh thoảng đụng tới Lâm Ngôn chỗ mẫn cảm, khiến cho cậu đang ngủ bắt đầu vặn vẹo, phân thân yếu ớt dần dần ngẩng đầu, đôi môi phấn hồng rên rỉ khe khẽ.

“Em yêu… Lập tức là tốt rồi…” Mỗi lần sau khi tình sự, Tô Tử Long chỉ sợ Lâm Ngôn không thoải mái, nháo bụng, đều phải giúp cậu hoàn toàn rửa sạch sẽ, lại tắm thêm một lát, mới bằng lòng ôm cậu đi ngủ.

Mà trong quá trình đó, nếu Lâm Ngôn lại có cảm giác, Tô Tử Long sẽ lấy tay hoặc miệng giúp cậu giải quyết, còn chính mình thì chỉ có thể khổ cực nhìn tâm can bảo bối, sử dụng tay phải vạn năng mà thôi.

Ánh ban mai lấp ló lộ ra.

Lâm Ngôn tỉnh dậy, thật ra trước đây giấc ngủ của cậu chỉ có ba, bốn giờ, sau đó bởi vì Tô Tử Long điều trị, vừa là ăn bổ, vừa là uống thuốc, trước khi ngủ còn phải kịch liệt vận động vài trận, dần dần mà, cậu có thể ngủ thẳng sáu, bảy giờ, thậm chí dài hơn. Nhưng mà điều kiện tiên quyết là phải ngủ tại trong lòng Tô Tử Long, nếu rời xa vòm ngực này, sợ là ngay cả nửa giờ cũng ngủ không được.

Lâm Ngôn không biết chính mình tại sao lại yêu người đàn ông đang ngủ say trước mắt này đến như vậy?

Không muốn xa rời, ỷ lại, yêu anh, nhìn anh như thế nào cũng không thấy đủ, trong mắt người khác có lẽ chỉ là một gương mặt lạnh lùng, nhưng tại trong mắt chính mình lại là khuôn mặt anh tuấn nhất trên toàn thế giới, cho dù là lúc râu ria xồm xàm nhất, hay là lúc tiều tụy uể oải nhất.

Chẳng lẽ bởi vì anh cưng chiều cậu sao, không phải, từ lúc anh đối với cậu hoàn toàn không cảm giác, chính cậu đã thật sâu lâm vào.

Nếu có một ngày rời đi vòm ngực này, hoặc người này không còn yêu cậu nữa, sợ là một phút đồng hồ cũng sống không nổi nữa đi?

Cậu là con người không cốt khí như vậy đấy.

Mỗi lần tỉnh lại, cảm thấy chính mình được anh ôm, được anh yêu, đều đã hạnh phúc mà nghĩ muốn rơi lệ, càng ngày càng không giống đàn ông nữa rồi.

Không cách nào tự khống chế, từng buổi sáng như vậy, Lâm Ngôn đều muốn khóc, sau đó sẽ sợ hãi, ngày mai có phải hay không còn có thể như vậy tỉnh lại.

Khoé mắt có chút ướt át, Lâm Ngôn càng sâu rút vào trong ngực Tô Tử Long, nghĩ muốn đem chính mình dung nhập vào trong cơ thể anh, ngửi mùi thuộc về anh, đem môi dán lên vòm ngực rộng lớn ấy.

Môi lưu luyến mùi hương trước ngực, đầu lưỡi cũng dò xét vươn ra, không ngừng liếm láp, người đàn ông này bây giờ vốn là của cậu, có thể tận tình yêu anh, muốn cho anh vì cậu mà điên cuồng.

Lúc Lâm Ngôn áp môi vào ngực, Tô Tử Long đã tỉnh lại, nhưng chịu đựng không mở mắt, hưởng thụ người yêu hôn nồng nhiệt.

Nhưng thấy Lâm Ngôn càng hôn càng đi xuống, dần dần tới chỗ đáng kiêu ngạo của Tô Tử Long, tay Lâm Ngôn nhỏ mà mềm mại, một tay cầm lấy phân thân, một tay sờ vân vê quả cầu bằng ngọc, đầu lưỡi không ngừng trên dưới liếm lộng, Tô Tử Long cắn răng nâng đầu Lâm Ngôn lên:

“Honey… Sớm muộn gì anh cũng chết ở trong tay em!” Tay phải lấy qua trơn dịch tại đầu giường, đổ ra một ít, ngón tay dò xét đi vào, cả người thả lỏng, Lâm Ngôn sớm đã động tình, sao chịu đựng được bị xuyên vào như vậy, ngâm nga: “… Ưm… A…”.

Tô Tử Long sớm đã ngẩng cao đầu, hận không thể lập tức vọt vào cùng Lâm Ngôn thà chết triền miên, chỉ vì không nỡ làm cho tâm can bảo bối đau đớn, không thể không cắn răng ẩn nhẫn, thẳng đến nơi đó của Lâm Ngôn đã mềm xốp, toàn thân đều phiếm hóng, hai mắt ngân ngấn lệ, cắn Tô Tử Long bả vai:

“Thiếu gia… Cầu ngài… Muốn ngài…!”

Tô Tử Long trên vai đau xót, một tiếng gầm nhẹ, vọt đi vào, nhưng chịu đựng không động: “Em… gọi anh là gì?!”

Lâm Ngôn khó nhịn giãy dụa, một trận co rút nhanh, bức Tô Tử Long thiếu chút nữa vì thế mà tiết ra: “Thiếu gia…”

Tô Tử Long cắn răng rút ra khỏi chốn thiên đường, tại cửa vào chạm nhẹ nhưng không vào: “Gọi cái gì?”

Mấy giây qua đối với hai người đều là trí mạng hành hạ, Lâm Ngôn run rẩy kêu lên: “Long... Long... Mau vào…”

Ngón tay thô to dò xét vào phấn môi, vỗ về chơi đùa cái lưỡi, thanh âm khàn khàn: “Còn gì nữa?!”

“Ông xã!”

“Honey…honey!” Tô Tử Long một hơi vọt đi vào, rút ngón tay ra, dùng miệng ngậm lấy đôi môi Lâm Ngôn vì thoả mãn mà kêu lên.

Tình sự trôi qua, Lâm Ngôn tại trong ngực Tô Tử Long cọ cọ, Tô Tử Long cười hỏi: “Bé yêu, còn muốn?” Đã hai lần rồi, honey hôm nay không nghĩ đi học? Tô Tử Long sắc tâm lại nổi lên, bàn tay to bắt đầu không quy củ.

“Không phải, cái kia…Anh có thể cùng huấn luyện viên Trương nói một chút hay không, tha cho em một đường sống?” Không biết là vì cầu tình, hay là vì bàn tay của Tô Tử Long, mặt Lâm Ngôn đỏ thành một mảnh, đem mặt chôn vào hõm vai Tô Tử Long.

“Hắn làm khó dễ em?!” Tô Tử Long nâng mặt Lâm Ngôn lên, đúng là ăn gan hùm mật gấu, ai dám khi dễ honey của ta!

“Không phải…!. #%@#$…” Khuôn mặt lại giấu trở về.

“Cái gì?” Bàn tay to lại nâng mặt cậu lên, cố định không cho trốn, honey rất ít khi cầu anh, phải hỏi cho rõ ràng.

Đôi mắt to tròn bị buộc phải đối diện với hai tròng mắt đen như mực, xem một chút có thể nhượng bộ hay không, nửa ngày, đôi mắt to tròn chớp chớp, rũ xuống hàng mi thật dài, biết ngay mà, mặc dù bình thường rất yêu thương cậu, nhưng khi cố chấp thì so với đầu trâu còn cứng hơn:

“Có thể xin huấn luyện viên Trương tha cho em một mạng hay không bởi vì em chẳng phân biệt được phương hướng, cứ thi như vậy em nhất định sẽ không qua rồi!” Một hơi nói xong, xoay người, vùi đầu vào trong chăn.

Oh, náo loạn hồi lâu, thì ra là chẳng phân biệt được phương hướng, ba ngày trước, Tô Tử Long an bài Lâm Ngôn đi thi bằng lái xe, là vì muốn khi chính anh không thể đưa rước thì tự cậu có thể lái xe, không nghĩ tới người yêu nhỏ bé dĩ nhiên chẳng phân biệt được phương hướng, ha hả, tám phần là bị huấn luyện viên la mắng rồi, nhưng chỉ là sự việc như vậy, cùng ông xã mình nói thì có gì phải thẹn thùng đâu chứ:

“Em yêu, sao em không nói qua cho anh biết?” Tô Tử Long ôm lấy Lâm Ngôn từ phía sau, đem đầu cậu từ trong chăn kéo ra, nhưng Lâm Ngôn như thế nào cũng không chịu quay đầu lại.

Ha hả, lại xấu hổ nữa rồi, Tô Tử Long không cưỡng bách Lâm Ngôn nữa, đem đầu vùi vào cổ vai Lâm Ngôn, khẽ cắn vành tai cậu.

“Anh… lại… A… Không có hỏi.” Lâm Ngôn run rẩy, lỗ tai là nơi mẫn cảm nhất của cậu.

“Đáng lý ra em nên chủ động nói, còn có chuyện gì gạt anh nữa không?!” Đổi thành ngậm rồi, vành tai Lâm Ngôn vừa mềm lại vừa tròn, Tô Tử Long ngậm rồi sẽ không chịu buông miệng.

“Hả… Không có… A…” Vừa nãy dư vị tình sự vẫn chưa nguội, này một cắn một ngậm, đúng lúc lại trêu chọc làm nó nổi lên.

“Honey, em chuyển lại đây, anh sẽ giúp em nói.”

Lâm Ngôn trái lại xoay người, cảm thấy phân thân Tô Tử Long cọ xát vào người mình, hai người cùng hít một hơi thật sâu, hai tròng mắt tròn lấp lánh bọt nước, hai tròng mắt đen như mực giống như muốn nổi lên ngọn lửa!

“Anh nhất định phải đi nói đó!” Cọ cọ, chính là thích làm nũng với anh!

“Em ngồi lên trên anh mới đi nói!”

“Anh xấu lắm, mới vừa rồi nói là sẽ đi nói!”

“Anh nói đi nói, chưa nói đi biện hộ cho.”

“Anh thật xấu xa!”

“Được rồi, em yêu, đến đây đi!” …

Một hồixuân sắc vừa lại bắt đầu…

Long Đằng học viện vốn là một trong những trường danh tiếng bậc nhất trong nước, thi đậu tỷ lệ đạt tới một trăm phần trăm!

Mỗi một huấn luyện viên điều khiển của Long Đằng đếu lấy nhiệt tâm, nghiêm cẩn, trình độ dạy học cùng phương pháp tối ưu, trở thành học viên của Long Đằng, không thông qua cuộc thi giao thông bộ là tuyệt đối không cho phép tốt nghiệp.

Học phí của Long Đằng cao gấp ba lần các học viện khác, không thông qua cuộc thi sẽ không trả lại học phí, nhưng chỉ cần bản thân học viên không tự bỏ học, Long Đằng cho phép học viên vẫn tiếp tục học, cho đến khi đủ tư cách tham gia cuộc thi.

Tô Tử Long vốn là phó chủ tịch tập đoàn Long Đằng, Long Đằng học viện chỉ là một trong những phần lớn sản nghiệp của anh, giáo quy mặc dù nghiêm, nhưng chủ tịch đích thân biện hộ cho, hẳn là có thể thông cảm đi.

Lâm Ngôn tại sân huấn luyện không yên chờ huấn luyện viên Trương đến, không tới vạn bất đắc dĩ, cậu thật sự không muốn cầu Tô Tử Long, nhưng mà dựa vào tình trạng lộ si của mình, sợ là có học thêm một trăm năm nữa cậu cũng không tốt nghiệp được. Cậu hỏi qua bạn học rồi, cho dù chẳng phân biệt được phương hướng, chỉ cần kỹ thuật điều khiển đủ tư cách, lên đường hoàn toàn không thành vấn đề.

“Xin hỏi là Lâm Ngôn tiên sinh sao?” Một người đàn ông trung niên cắt ngang suy nghĩ của Lâm Ngôn.

“Vâng ạ, huấn luyện viên có chuyện gì sao?” Theo cách ăn mặc, Lâm Ngôn có thể nhận ra người này là huấn luyện viên dạy điều khiển.

“Xin chào, tôi họ Lý, tôi thay huấn luyện viên Trương bắt đầu từ hôm nay dạy cậu.”

Hả, Lâm Ngôn giật mình, chỉ là làm cho anh đi cầu tình, lại không có nói là huấn luyện viên Trương không tốt, sao anh lại yêu cầu thay đổi người rồi.

“Người nhà của cậu gọi điện thoại cho hiệu trưởng, nói cậu về phương diện nhận thức phương hướng có chút vấn đề, xin nhờ trường học ngàn vạn lần phải dạy cậu thật tốt, tôi chuyên môn nghiên cứu về lĩnh vực này, cho nên trường học phái tôi đến phụ đạo cậu.”

Huấn luyện viên Lý ôn hoà mà cười cười, cậu trai này thoạt nhìn bất quá chỉ 17, 18 tuổi, nhưng trong tài liệu biểu hiện cậu ta đã 22 tuổi rồi.

Cái gì?!

Cái này là lừa gạt, là lợi dụng, là thừa nước đục thả câu!!!!!!!! Thế mà…  thế mà lại lừa cậu làm cái kia tới hai lần!!!!!!!!

Cậu trai này làm sao vậy, mặt một lúc trắng rồi một lúc hồng: “Đừng khẩn trương, cái này đối với tưởng tượng của cậu không quá khó khăn vượt qua như vậy, vì bảo đảm lúc cậu gặp phải nguy hiểm có thể nắm giữ năng lực ứng biến, cảm giác phương hướng chính xác vốn là rất trọng yếu.” Huấn luyện viên Lý vỗ vỗ vai Lâm Ngôn.

“Đi thôi, Lâm tiên sinh, thời gian không còn sớm rồi, chúng ta phải bắt đầu đi học thôi.”

Nguyên một buổi xế chiều, Lâm Ngôn đều là mơ hồ, vô tri vô giác, toàn bộ có nghe nhưng không có hiểu, đối với một người trời sinh mù đường mà nói, còn có cái gì thống khổ hơn so với việc bắt buộc cậu phải nhận thức phương hướng đây?

“Đừng có gấp, bắt đầu luôn khó khăn, một khi đột phá cực hạn, phía sau chậm rãi thì tốt rồi.” Huấn luyện viên Lý vốn là một người rất ôn hoà, cho dù cả một buổi cứ như “ đàn khảy tai trâu” vẫn có thể mỉm cười mà chống đỡ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.