Cùng Em Đi Hết Quãng Đời Còn Lại

Chương 17: Chương 17





Buổi tối Cố Nam Thành ngủ ở chỗ tôi, anh ta giữ lời hứa không xảy ra quan hệ với tôi, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.

Đây cũng là lần đầu tiên anh ấy qua đêm trên giường cùng tôi.

Tôi một đêm không ngủ, thức dậy rất sớm để đi tắm, nhân lúc anh ta chưa tỉnh uống thuốc giảm đau, lại trang điểm cẩn thận.

Trang điểm rất nhạt, nhưng có thể che đi khuôn mặt xanh xao của mình.

Vừa trang điểm xong Cố Nam Thành liền tỉnh giấc, ánh mắt anh ta vừa tỉnh dậy có chút mơ màng nhìn tôi, lúc lâu sau mới chậm rãi nói:
“Tối hôm qua tôi ngủ ở đây.

"
Tôi nhẹ nhàng ừ một tiếng:
"Anh còn chưa thích ứng được à? "
Chúng tôi đã có một cuộc hôn nhân ba năm, nhưng anh ta vẫn chưa thích nghi được việc qua đêm với tôi...!
Anh ta cong môi, cười nói:
"Không, chỉ là có chút vui.

"

Tôi tò mò hỏi anh ta:
"Vui gì? "
Cố Nam Thành không trả lời, mà đứng dậy nói:
"Tôi đi nấu bữa sáng cho cô, đợi ăn xong thì chúng ta đi hẹn hò, cô muốn đi đâu chơi?"
Hẹn hò...!
Tôi rũ mắt xuống nói:
"Tôi không biết.

"
Cố Nam Thành im lặng trong chốc lát, hỏi:
"Kim Lăng thì sao?"
"Đây là...!" chỗ mẹ anh ta sống tại thị trấn nhỏ ở Nam Kinh.

Tôi biết bố mẹ Cố Nam Thành ly hôn từ lúc anh ta còn nhỏ, nhưng tôi chưa bao giờ gặp mẹ anh ta, lúc tôi kết hôn cũng không thấy bà ấy tham dự.

Cố Nam Thành năm đó không tán thành cuộc hôn nhân này, cho nên không thông báo cho mẹ anh ta cũng rất bình thường, có lẽ Cố chủ tịch đã thông báo nhưng bị Cố Nam Thành ngăn lại.

"Ồ, được, tôi cần mang theo gì không? "
Có lẽ là nhận thấy tôi bối rối, Cố Nam Thành đưa tay dịu dàng xoa mái tóc dài của tôi, giống như dỗ dành đứa trẻ nói:
"Cô không cần căng thẳng, mẹ tôi là một người rất dễ gần."
"Ồ, tôi vẫn nên mang theo một chút quà chứ? "
Cố Nam Thành hiểu rõ sự căng thẳng của tôi, sau khi ăn xong bữa sáng liền đưa tôi đến trung tâm thành phố mua một ít quà, rồi đặt vé máy bay gần nhất trên mạng, hai người chúng tôi ở bên ngoài kỳ kèo một lúc mới chạy tới sân bay.

Cố Nam Thành trên máy bay rất trầm ngâm, hẳn là muốn yên tĩnh, hai người chúng tôi đều thích yên tĩnh, cũng dường như không tìm được đề tài để nói chuyện.

Sau khi đến Nam Kinh, Cố Nam Thành gọi một chiếc xe, chúng tôi nhân lúc trời còn sáng đi tới thị trấn nhỏ.

Khi đến đó, trời vừa gần chạng vạng.

Chạng vạng ở thị trấn nhỏ quá yên tĩnh, mặt trời tròn trịa vàng sẫm chiếu xuống rừng cây.

Cố Nam Thành bảo tài xế chạy xe vào cổng thị trấn nhỏ rồi dắt tôi xuống xe, đi khoảng tám phút là đến nhà mẹ anh ta.

Cố Nam Thành đứng ở cửa đột nhiên có vẻ rất do dự, sắc mặt dường như hơi căng thẳng.

Tôi nhỏ giọng hỏi anh ta:

"Sao thế? Mẹ anh không biết anh đến sao? ”
Cố Nam Thành gật gật đầu, giải thích:
" Ừm, tôi không nói cho bà ấy biết, thật ra sau khi bà ấy và bố ly hôn, tôi và bà ấy bình thường rất ít liên lạc, tuy tôi không trách bà ấy nhưng cũng ít thân thiết với bà, mỗi lần bà ấy gọi điện nói chuyện cũng rất khách sáo, bảo tôi chú ý sức khoẻ đừng thức khuya linh tinh.

"
Những lời đó giống những gì một người mẹ bình thường nói với con cái của mình.

"Thật ra tôi rất ngưỡng mộ anh, ít nhất còn có người càm ràm bên tai anh, bố mẹ tôi...!đến giờ vẫn chưa tìm được thi thể của họ, năm đó người tham gia cứu hộ nói, khoảng không gian đó quá rộng, bọn họ không biết địa điểm cụ thể máy bay rơi xuống, ngoại trừ mấy người may mắn rơi trên hòn đảo lân cận, những người khác họ không nói, nhưng tôi biết họ đã thành mồi cho cá mập ở biển, bởi vì đó là nơi tập trung của cá mập.

"
Nhắc đến chuyện thương tâm của tôi, Cố Nam Thành tiếc nuối nói:
“Thực xin lỗi, tôi vô tình gợi lại những chuyện này của em.


Tôi cười nói:
" Không sao đâu, tất cả đều là chuyện rất lâu trước đây rồi.

"
Cố Nam Thành khựng lại, đột nhiên gọi tên tôi:
"Thời Thanh Vãn."
Tôi không hiểu nhìn anh ta: "Hả? "
Đôi mắt Cố Nam Thành thâm sâu nói:
"Nụ cười của cô rất giả, bất luận là trước kia hay bây giờ, chính vì điều này mới làm người ta cảm thấy chán ghét.



Hoàng hôn xa xa chậm rãi buông xuống, tôi nheo mắt nhìn chằm chằm vào ánh sáng dịu nhẹ, hỏi:
"Vậy bây giờ thì sao? Anh vẫn ghét tôi ư? ”
"Không, tôi yêu cô của hiện tại.


Tình yêu của anh ta bây giờ chỉ là diễn.

Tôi mỉm cười nói:
"Vào thôi.

"
Cố Nam Thành đưa tay gõ cửa, người mở cửa là một phụ nữ thoạt nhìn hơn bốn mươi tuổi, tuy rằng trên mặt có rất nhiều nếp nhăn nhưng khí chất rất tốt, bà thấy Cố Nam Thành thì giật mình, lập tức cười nói:
"Sao đột nhiên muốn tới thăm mẹ? Trước khi đến cũng không gọi điện, đây là con dâu phải không? ”
Cố Nam Thành ừ nhẹ một tiếng giải thích:
"Tự nhiên muốn tới đây, chủ yếu là muốn dẫn cô ấy đến gặp mẹ, gần đây mẹ thế nào? "
Bà đón chúng tôi vào cười nói:
"Rất khoẻ, anh trai con hai ngày trước cũng đến đây thăm mẹ, tối qua mới rời đi, thằng bé vừa đi thì con đến, chỗ này của mẹ cũng không yên ắng được, buổi tối muốn ăn gì? "
Tôi kinh ngạc, Cố Nam Thành còn một anh trai?!.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.