Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ

Chương 11




Chương 11: Cô ấy … bị bắt nạt

Tô Kim Thư cứng họng, Quên chuyện đó đi Nếu hôm nay không phải là anh ta, e là sẽ không dễ dàng thoát thân.

Dù là chuyện gì đến sẽ đến, nhưng cũng không thể đem mình đi bán được, phải không?

Tuy nhiên, điều Tô Kim Thư không ngờ được là chuyến đi này không chỉ đem bản thân mình đi bán mà còn bán rất kỹ lưỡng và thậm chí còn phải giúp người khác đếm tiền!

Hai mươi phút sau, chiếc xe chạy chậm qua cục dân sự và dừng lại tại giao lộ.

Tô Kim Thư có vẻ hơi chán và nhìn qua cửa sổ.

Một góc nhỏ bên lề đường, ba bốn trẻ em tằm năm sáu tuổi vây xung quanh hai đứa trẻ, đứng ở giữa là đứa bé đang thương, liên tục lau nước mắt, rõ ràng là bị bắt nạt!

“Đứa nhỏ này thật là ..” Tô Kim Thư bất ngờ nói: “Tại sao hai đứa trẻ đó lại giống như hai tiểu tổ tông của mình vậy?”

Cô lập tức kéo cửa sổ xuống và nhìn: “Đúng rồi!

“Mỹ Chỉ, Duy Hưng!”

Tô Kim Thư thốt lên, kéo cửa xe ra và chạy tới.

“Cô giáo nói, nói dối không phải là một cậu bé tốt! Hai đứa hư hỏng, chỉ biết nói dối!”

“Nhưng mà buổi họp phụ huynh tuần trước đã thông báo phải có cha mẹ cùng tham gia, chỉ có hai bạn là có mỗi mẹ mình tham gia. Hai bạn vốn dĩ không có chai”

“Nói dối, không biết xấu hổ! Mẹ tôi nói không được chơi với bạn bè nói dối, và sẽ không còn ai chơi với hai bạn nữa!”

Những đứa trẻ đó tập trung xung quanh Tô Duy Hưng và Tô Mỹ Chỉ, dùng những ngón tay chọc vào đầu chúng, Tô Mỹ Chỉ rụt rè vừa bị chọc hai lần ngay lập tức bật khóc: “Các bạn nói bậy. Chúng tôi có cha, cha của chúng tôi rất cao, đẹp trai và rất nhiều tiền, sẽ bảo vệ chúng tôi và mẹ, các bạn là đồ xấu xa!”

“Tô Mỹ Chỉ không chỉ là kẻ hèn nhát, mà còn là một kẻ nói dối. Trẻ con hôi hám, hay nói dối, nhút nhát!”

Nhìn thấy em gái mình bị bắt nạt, Tô Duy Hưng tức đến đôi mắt đỏ ngầu.

“Các cậu im đi! Dám bắt nạt em gái tôi, tôi sẽ đánh chết các cậu!” Cậu bé la lên rồi xông vào.

Tuy nhiên, không lâu sau, đã bị số trẻ em xung quanh đè xuống đất.

Một số đứa nghịch ngợm còn bôi bụi lên mặt chúng, rất nhanh khắp mặt Tô Duy Hưng toàn bụi bẩn và không thể di chuyển được.

Dù vậy, cậu bé ấy vẫn tiếp tục vật lộn trên mặt đất: “Cha của chúng tôi là một người bận rộn nên không có thời gian đến buổi họp”

“Bạn còn nói dối nữa, mau bịt miệng nó lại bằng cái tất thối đi!”

“Ha ha ha, được!”

Sau khi nhìn thấy một cục tất đen hôi sắp bị nhét vào miệng của Tô Duy Hưng, Tô Kim Thư nhảy vào và ôm lấy cậu bé trong vòng tay.

“Mẹ ơi!” Ngay khi nhìn thấy mẹ, Tô Mỹ Chỉ nhảy vào vòng tay cô và khóc lóc.

Tô Kim Thư trong lúc vội vã có hơi nặng tay một chút, đẩy những đứa nhỏ kia trượt ngã, suýt nữa thì té xuống.

Ngay khi nhìn thấy Tô Kim Thư đến, cậu bé lập tức “òa”: “Mẹ ơi, nhanh lên, có người bắt nạt con, hu hu hut”

Vào lúc đó, một phụ nữ trung niên cao to thô lỗ không biết từ đâu, mạnh mẽ đến trước mặt Tô Kim Thư, buộc tội cô: “Một người lớn như cô có vấn đề à, làm thế nào lại đi đánh trẻ em vậy chứ?”

Tô Kim Thư, kiềm chế cơn thịnh nộ, chỉ vào hai đứa con của mình: “Vị phụ huynh này, làm ơn nhìn xem hai đứa con của tôi bị bắt nạt đến thế nào? Vừa mới đây thôi, con trai cô đã lấy tất … tôi thừa nhận rằng lúc nãy trong lúc vội vàng có ra tay nặng một chút, nhưng con của cô cũng không bị ngã cũng không bị thương, còn hai đứa trẻ của tôi thì lại bị sợ hãi như vậy, cô còn đến để hỏi tôi à?”

Người phụ nữ nhìn Mỹ Chỉ và Duy Hưng.

Mặt cậu bé đầy bụi bặm thập phần khổ SỞ.

Cô bé thì bím tóc bị rối tung, khóc đỏ mắt, vẫn đang liên tục khóc.

Còn con trai mình thì không có vấn đề gì cả “Ai ya ! Tại sao lại nghiêm túc như vậy chứ? Hai đứa con của cô cũng không bị rách da hay chảy máu. Chuyện bé xé ra to rồi !

Đồng Hào, về sau phải chú ý một chút, không thể quá đáng, đi thôi!”

Tô Kim Thư nghiến răng đi lên trước chặn mẹ của Đồng Hào lại: “Chuyện hôm nay không thể bỏ qua được, tôi là người lớn không thể động tay, nhưng con của cô phải xin lỗi và đảm bảo rằng chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”

Mẹ của Đồng Hào nghĩ rằng mình đã nghe nhầm, nở một nụ cười không thể tin nổi, nắm lấy con trai của mình định bỏ đi, đó là ý định của cô ta Tô Kim Thư lại tiến tới chặn cô ta lại một lần nữa.

Khi mở miệng lần nữa, từng lời nói như xuyên qua từ kẽ răng: “Tôi nói, xin lỗi!”

Mẹ Đồng Hào đang chuẩn bị phát tiết, nhưng khi nhìn thấy Tô Kim Thư nhìn mình như thể ăn thịt người, không biết tại sao, trái tim nhảy vọt một nhịp.

Mặc dù người phụ nữ này rất mảnh mai, nhưng hình như không dễ dàng chọc đến.

Nhìn thấy đám đông ngày càng tăng, khuôn mặt mẹ Đồng Hào có một chút lo lắng, vội vàng kéo con trai của mình lại : “Được rồi, con nhanh chóng xin lỗi đi, nếu không người ta không để cho chúng ta đi kìa!”

“Con không muốn xin lỗi! Xin lỗi vì chuyện gì chứ? Chúng con nói đúng, họ không có cha. Con nghe giáo viên của chúng.

con nói rằng họ là những đứa con hoang, những đứa con hoang của người khác, những đứa trẻ không ai muốn. Tại sao họ bắt con phải xin lỗi khi họ nói dối về việc họ có cha?”

Mẹ Đồng Hào nhìn vào sắc mặt Tô Kim Thư trắng bệt, trong lòng âm thầm đắc ý.

Những lời này nếu như cô ta tự nói ra thì có vẻ hơi ác ý.

Nhưng trẻ con thì khác.

Trẻ con không biết gì!

“Cái này … cô thấy đấy, điều này không thể đổ lỗi cho con của chúng tôi, phải không? Nếu không phải là cuộc sống riêng tư của cha mẹ không được tốt, các giáo viên mẫu giáo cũng là tán chuyện với nhau! Thay vì bắt con trai tôi xin lỗi, không bằng cô chú ý một chút về đạo đức của mình đi, về dạy lại con mình đừng có nói dối” Mẹ Đồng Hào liền chế giễu.

Cha của đứa bé…

Là cái chân đau mà Tô Kim Thư không thể chạm vào.

Không phải là cô không muốn cho con mình một gia đình đầy đủ.

Khi nhìn thấy Tô Kim Thư sắc mặt trắng bết không còn gì để nói, mẹ Đồng Hào càng đắc ý hơn: “Vì cô không có gì để nói, chúng tôi có thể đi trước không?”

Cô ta cười lạnh một tiếng, mẹ Đồng Hào nằm lấy tay con trai mình, như một con gà trống chiến thăng, dương dương tự đắc bước đi.

Tuy nhiên, trước khi đi được hai bước, thì bị một cú va vào lưng.

“Ai da” Cô ta tức giận quay đầu Ngay lập tức nhìn thấy khuôn mặt đây bụi xám của Tô Duy Hưng trong tư thế đe dọa, nhìn chăm chằm vào cô ta.

Cô ta không bị thương, nhưng khiến cô ta giật mình, tức giận đến bốc lửa: “Cái tên nhóc thối này, bị điên àI”