Cước Đạp Lưỡng Thuyền

Quyển 2 - Chương 26




   “Nguyệt Quang…. Em nói vậy làm ta thực thương tâm, ta bốc mùi sao?” Hỏa Tư bày ra bộ dạng giống như bị tổn thương, ôm lấy Hạ Nguyệt Quang vẫn đang giãy dụa nói.

“Được rồi! Được rồi! Anh không có bốc mùi! Nhưng anh vẫn đi tắm đi, bằng không anh đừng nghĩ đến việc leo lên giường em ngủ!” Hạ Nguyệt Quang dùng hết sức lực đẩy thân hình to cao hơn cậu rất nhiều của Hỏa Tư, thở hổn hển nói với hắn.

Hỏa Tư ôm Hạ Nguyệt Quang vào lòng, cười hôn một cái, “Được rồi! Vậy em nhanh đi đuổi tên kia đi! Ta sẽ tắm nhanh, chờ lát nữa gặp lại trên giường!”

Hạ Nguyệt Quang đỏ mặt đẩy Hỏa Tư ra, tên không biết xấu hổ này, cậu nói không cho hắn lên giường ngủ, không có ý bảo lên giường tiếp tục làm chuyện đó!

“Anh nhanh đi tắm đi!” Hạ Nguyệt Quang vừa nói vừa đẩy mạnh Hỏa Tư vào phòng tắm hoa sen, rồi vội vàng chạy ra, tiện tay đóng cửa phòng tắm lại, đi đến tủ đồ tùy tiện lấy một bộ quần áo.

Người ngoài cửa vẫn kiên trì liều mình ấn chuông cửa, Hạ Nguyệt Quang đi tới trước cửa mở ra, liền thấy Hi Ân vẻ mặt lo lắng đứng bên ngoài, dọa cậu sợ ngây người. Này…. này làm sao bây giờ? Hỏa Tư còn đang ở trong phòng tắm! Vạn nhất bọn họ đụng mặt, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Chỉ thấy Hi Ân thở phào nhẹ nhõm, mỉm cưởi ôm lấy Hạ Nguyệt Quang, “Anh còn nghĩ Hỏa Tư sẽ tới trước anh!” Hắn thật sự không thể không lo lắng Nguyệt Quang sẽ chọn Hỏa Tư, dù sao Hỏa Tư cũng là người yêu đầu tiên của Nguyệt Quang!

Hạ Nguyệt Quang chột dạ cúi đầu, bởi vì Hỏa Tư xác thực đã tới trước, nhưng cậu không thể để hai người bọn họ gặp mặt, trong lòng lo lắng? Cậu vội vàng giữ chặt cánh tay Hi Ân, kéo hắn ra ngoài cửa, thuận tay đóng cửa lại.

“Hi Ân, chuyện đó…. Em….. Em ngày mai còn phải đi học, phải nghỉ ngơi sớm một chút, anh cũng trở về nghỉ ngơi đi! Chúng ta ngày mai lại nói chuyện được không?” Hạ Nguyệt Quang ngẩng đầu giống như khẩn cầu nói với Hi Ân.

Hi Ân híp lại hai mắt, vừa rồi tuy không nhìn kỹ phòng của Nguyệt Quang, nhưng chiếc giường lớn kia tựa hồ có chút lộn xộn, chẳng lẽ….. Nguyệt Quang đã quay lại với Hỏa Tư?

“Hỏa Tư hắn ở trong này có phải không? Em quay lại với hắn?” Hi Ân có phần kích động lắc vai Hạ Nguyệt Quang hỏi, trong lòng tràn ngập không tin cùng thương tâm. Chẳng lẽ hắn cố gắng lâu như vậy, vẫn không so được với Hỏa Tư sao?

“Hi….. Hi Ân, anh đừng như vậy…..” Hạ Nguyệt Quang vội vàng ôm lấy Hi Ân. Tuy rằng vừa nãy bị lắc rất khó chịu, nhưng cậu vẫn muốn trần an Hi Ân đang thương tâm trước mắt. Có lẽ…. có lẽ cậu nên nói rõ mọi chuyện với hắn….

Hi Ân gắt gao ôm lấy Hạ Nguyệt Quang, kéo cậu vào lòng, “Vẫn không được sao? Em muốn rời khỏi anh trở về bên hắn sao? Chẳng lẽ trong lòng em, anh luôn luôn ở bên em, trân trọng em cũng không so được với hắn ta sao?” Hi Ân ngữ khí tràn ngập bi thương hỏi người trong lòng, cũng là hỏi chính mình. Hắn đã làm tất cả, nhưng vẫn kém hơn Hỏa Tư gặp Nguyệt Quang trước sao?

“Hi Ân….. Thực xin lỗi…. Em thật sự không biết nên làm thế nào… Em thích ngươi, nhưng cũng cảm thấy rất áy náy đối với anh. Em ngay từ đầu đã coi anh là thế thân của Hỏa Tư, nhưng anh thực rất ôn nhu, vẫn luôn che chở em, em thật sự rơi vào mê cung, em không biết nên chọn ai, em thật sự không biết….” Hạ Nguyệt Quang áy náy khóc thành tiếng, cậu thực khinh bỉ chính mình. Cậu thích Hỏa Tư, cũng thích Hi Ân, nhưng lại không có cách nào đem tình yêu của mình chia cho hai người, cậu thật sự không biết phải làm gì mới đúng.

Hi Ân cúi đầu hôn lên nước mắt của Hạ Nguyệt Quang, ôm cậu dịu dàng nói: “Nguyệt Quang…. Anh sẽ cho em thời gian. Dù có bao lâu, anh cũng sẽ chờ em, chờ em cho anh một câu trả lời….”

Hạ Nguyệt Quang tựa vào lòng Hi Ân đau khổ nức nở. Hi Ân thật sự quá ôn nhu, nếu để cậu lựa chọn, cậu chỉ sợ không biết nên chọn ai. Một người dùng sinh mệnh mình yêu thương cậu, người còn lại thì đem trái tim đặt tới trước mặt cậu, chỉ cần cậu đáp lại, chờ cậu tiếp nhận hắn. Bọn họ như vậy, bảo cậu sao có thể làm như không thấy được?

“Nguyệt Quang…. Đừng khóc. Anh biết anh khiến em cảm thấy áp lực. Anh sẽ không ép em. Đồng ý với anh….. Dù em có muốn ở cùng một chỗ với anh hay không, chỉ mong em được hạnh phúc mà thôi.” Hi Ân ôm chặt cơ thể gầy gò của Hạ Nguyệt Quang, nhu hòa nói.

Hạ Nguyệt Quang còn muốn nói gì đó, nhưng cửa bên cạnh đột nhiên mở ra, Hỏa Tư vừa mở cửa ra ngây người, nhìn hai ngươi đang ôm nhau trước mặt, trong lòng đầu tiên là khiếp sợ sau đó chuyển thành tức giận, hắn tiến lại tách hai người ra, kéo Hạ Nguyệt Quang vào lòng.

“Nguyệt Quang! Em không phải nói em sẽ rời khỏi hắn sao?” Hỏa Tư có chút tức giận chất vấn người trong lòng, thấy cậu trên mặt vẫn còn dính nước mắt, đau lòng ôm lấy cậu hỏi: “Là hắn làm em khóc sao?”

Hạ Nguyệt Quang còn chưa kịp phản ứng, liền thấy Hi Ân nhăn mày tiến đến trước mặt Hỏa Tư nói: “Nếu không có cậu, em ấy cũng sẽ không khóc! Chẳng lẽ cậu không biết chính ngươi bức ép em ấy sao?”

Hỏa Tư nheo lại hai mắt, buông Hạ Nguyệt Quang ra tiến lên, “Nếu không có ngươi chen giữa, Nguyệt Quang sẽ chỉ là của mình ta!”

“Sự ngang ngược của cậu sớm muộn cũng sẽ khiến Nguyệt Quang rời khỏicậu một lần nữa!” Hi Ân lạnh mặt, ngữ khí nghiêm túc nói với Hỏa Tư, nếu Hỏa Tư dám thương tổn Nguyệt Quang một lần nữa, hắn sẽ không bỏ qua cho Hỏa Tư!

Hỏa Tư nắm chặt nắm đấm, nhằm bình tĩnh cảm xúc phẫn nộ của mình, nhưng vừa thấy mặt Hi Ân, hắn sẽ nhớ tới chuyện Hi Ân đã chạm vào Nguyệt Quang thân yêu của hắn không biết bao lần, hơn nữa cảnh tượng vừa nhìn thấy, kêu hắn sao có thể bình tĩnh nói chuyện với tình địch được!

Giữa hai người nhất thời tràn ngập mùi thuốc súng, giống như chỉ cần đối phương khẽ động, sẽ cùng lúc bùng nổ, Hạ Nguyệt Quang đứng một bên nhìn không biết làm thế nào mới phải.

“Hỏa Tư….. Anh đừng như vậy….. Hi Ân y….” Hạ Nguyệt Quang vươn tay giữ chặt Hỏa Tư, muốn nói thay Hi Ân, nhưng lại bị Hỏa Tư đẩy sang một bên.

“Em muốn nói hộ hắn ta?! Vậy những điều em nói với ta lúc trước đều là gạt ta sao? Ngay cả nói yêu ta cũng là gạt ta?” Hỏa Tư tức giận ôm Hạ Nguyệt Quang vào lòng, không ngừng chất vấn người đang run rẩy trong lòng.

Hi Ân không nhìn được tiến lên trước giữ lấy Hỏa Tư, “Cậu mong buông em ấy ra! Cậu đang dọa em ấy đó!”

Hỏa Tư không cần suy nghĩ hất tay Hi Ân ra, tàn nhẫn đấm một đấm vào bụng Hi Ân, lãnh lùng nói: “Chuyện của ta cùng em ấy! Không cần ngươi quản!” Lúc này hắn đã sớm bị lửa giận đột cháy não, sao còn lý trí để suy nghĩ, hắn lúc này thấm muốn hỏi rõ ràng, rốt cuộc Nguyệt Quang yêu ai!

Hi Ân thống khổ ôm bụng, cắn chặt răng, không khách khí đánh trả Hỏa Tư một đấm. Hai ngươi cứ như vậy đánh nhau giữa hành lang, so với Hỏa Tư đã từng học võ phòng thân, Hi Ân hiển nhiên ở thể hạ phong, Hạ Nguyệt Quang ở một bên còn đang lo lắng không biết nên làm thế nào.

“Hai người đừng đánh nữa! Nhanh dừng tay lại!” Hạ Nguyệt Quang vội vàng ôm lấy Hỏa Tư, hy vọng hắn có thể tha cho Hi Ân.

Hỏa Tư ngăn nắm đấm của Hi Ân, “Tránh ra!” Mang chút ý uy hiếp, tức giận quát Hạ Nguyệt Quang đang ôm lấy hắn.

Hạ Nguyệt Quang rưng rưng nhìn hai người đánh nhau quấn thành một khối, rốt cục chịu không nổi hét lên: “Tôi nói là hai người không cần đánh nữa!” Hai người hiển nhiên không ngờ Hạ Nguyệt Quang sẽ đột nhiên tức giận hét to. Còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy Hả Nguyệt Quang khóc tức giận đi vào phòng, “Tôi không cần là được rồi! Cả hai người tôi đều không cần! Hai người cút đi! Đừng có xuất hiện ở trước mặt tôi!”

Hỏa Tư phản ứng trước tiến lên ngăn Hạ Nguyệt Quang đóng cửa lại, khẩn trương nắm lấy tay cậu: “Nguyệt Quang, em giận sao? Ta không cố ý dữ tợn với em như vậy đâu.”

Hi Ân cũng muốn nói gì đó, nhưng đáp lại họ chính là cánh cửa bị đóng sầm lại, Hỏa Tư vừa gõ cửa vừa nhấn chuông, nhưng lại không thấy cậu ra.

Hạ Nguyệt Quang thương tâm trượt dọc theo cánh cửa ngồi xuống nền đất. Thực xin lỗi…. Thực xin lỗi….. Đều là do cậu, Hỏa Tư cùng Hi Ân mới thành như vậy. Nếu cậu chưa từng đến học ở học viện này thì tốt rồi, như vậy cậu sẽ không có gặp được bọn họ, cũng không phải lựa chọn…..

Nghe tiếng gọi thấp thoáng bên tai, Hạ Nguyệt Quang lắc lắc đầu che tai lại, để cậu suy nghĩ một chút được không? Để cậu nghĩ kỹ xem nên làm gì bây giờ được không?

Bầu trời đêm dần dần hiện ra một tia lạnh lẽo, trong căn phòng tối đen chỉ còn lại tiếng khóc bi thương, từ từ….. lan truyền khắp căn phòng một người….

=. =. =. =. =

Cơ hồ khóc hết một đêm, Hạ Nguyệt Quang hai mắt sưng đỏ nhìn mình trong gương, vươn tay lau đi lớp sương mờ trên gương, cầm lấy kéo, không chút lưu tình cắt đi mái tóc nâu dài của mình.

Một sợi tóc rơi xuống nền đất, mắt thấy mài tóc dài mềm mại đã chỉ còn dài tới cổ, Hạ Nguyệt Quang mới run rẩy đặt kéo sang một bên, ngồi xổm xuồng thương tâm khóc.

Một đêm rồi, cậu đã nghĩ một đêm rồi, cậu vẫn không biêt nên đối mặt với bọn họ như thế nào, cảm giác bản thân thực đáng giận. Cậu căn bản không có tư cách nhận tình yêu của bọn họ! Có lẽ nếu cậu rời đi, có thể làm bọn họ không cần phải mỗi ngày đều tranh chấp nhau, không cần vì cậu mà tổn thương hòa khí. Dù sao bọn họ đều là người cùng cấp huy hiệu trường, như vậy ở bên ngoài xã hội đều phải hợp tác vì ích lợi kinh doanh, cậu sao có thể để sự ích kỷ của bản thân làm hại bọn họ, rời khỏi bọn họ là chính xác, cậu không nên cảm thấy không nỡ buông tay, như vậy chẳng phải rất không giống cậu sao?

Hạ Nguyệt Quang lắc lư lắc lư tiến vào phòng tắm hoa sen, gột sạch những sợi tóc dính trên người mình, cầm lấy chiếc khăn tắm bên cạnh lau khô người, thay bộ đồng phục vào.

Cậu ngốc lăng bước ra khỏi phòng tắm, thần tình ngẩn ngơ thu dọn sách vở. Cậu bỗng nhiên phát hiện ra, sách của cậu đã sớm từ ngày thứ hai đi học không thấy đâu mất, cười khổ, vươn tay sờ sờ mái tóc vừa mới cắt của mình, tuy kỹ thuật cắt tóc của mình không tốt như anh họ, nhưng cũng không đến nỗi khó coi.

Hạ Nguyệt Quang nhẹ nhàng mở cửa, Hi Ân cùng Hỏa Tư đã sớm không còn ờ bên ngoài. Cậu không nói gì cúi đầu, xoay người đóng cửa lại, vừa định rời đi, lại gặp Ly Phi cũng đang muốn đi khỏi, hai người nhìn nhau hồi lâu, Ly Phi mỉm cười thật tươi tiến về phía Hạ Nguyệt Quang.

“Nguyệt Quang! Lâu rồi không thấy cậu nha! Cậu cùng người yêu cậu làm sao vậy? Nghe nói Hỏa Tư hôm qua có tới tìm cậu!” Ly Phi cư nhiên chọc vào điểm yếu của Hạ Nguyệt Quang, cố tình nói đến chuyện làm Hạ Nguyệt Quang thương tâm, khiến cho hốc mắt cậu đỏ lên.

Hạ Nguyệt Quang vội vàng cúi đầu, mang theo khóc âm nói: “Cậu đừng hỏi, mình…. mình đi trước.”

Ly Phi lúc này mới nhận ra mình nói sai, vội vàng đuổi theo Hạ Nguyệt Quang lướt qua y định chạy xuống tầng trấn an nói: “Nguyệt Quang….. Thực xin lỗi…. Mình chỉ muốn quan tâm cậu. Cậu đừng thương tâm, mình cùng cậu đi học đi!”

Hạ Nguyệt Quang khẽ gật đầu, hai người im lặng bước xuống tầng, có lẽ vì cậu vừa cắt tóc, nên mọi người nhất thời cũng không nhận ra cậu là ai, vừa đi ra bên ngoài, lập tức có một gã nam tử cao lớn tươi cười đi về phía bọn họ.

“Ly Phi tiểu bảo bối, sao hôm nay muộn như vậy mới xuống? Vị này là…. Ân? Cậu không phải Nguyệt Quang sao?” Nam tử trước tiên ôm Ly Phi cười hì hì hôn một cái, xoay người định chào hỏi Hạ Nguyệt Quang, có chút kinh ngạc thốt.

Hạ Nguyệt Quang sửng sốt, cẩn thận nhìn nam tử tóc vàng mắt xanh cao lớn trước mặt, mới kinh ngạc nói: “Anh…. Anh là Khải Thụy?”

Ly Phi bị đặt ở giữa trái phải nhìn hai người, rồi mới quay đầu nhìn người yêu mình hỏi: “Khải Thụy anh quen Nguyệt Quang sao?”

Khải Thụy cười ha ha hôn hai má phần nộn của Ly Phi, “Đúng vậy! Nguyệt Quang thực nổi tiếng, anh sao lại không biết chứ! Hơn nữa cậu ta là người mà hai đại nhân vật tranh đoạt muốn cướp lấy nha!” Y quay đầu nhìn Hạ Nguyệt Quang sắc mặt có phần tái nhợt, tò mò hỏi: “Đúng rồi! Cậu cùng Hỏa Tư thế nào rồi? Lúc trước hai người hình như cãi nhau rồi chia tay có phải không? Vậy cậu hiện tại ở chỗ Hi Ân sao?”

Ly Phi vừa nghe, vội nhéo eo Khải Thụy, dùng ánh mắt bảo y đừng hỏi nhiều, nhưng có người cố tình không hiểu đi hỏi linh tinh.

“Thực xin lỗi, tôi phải đi học. Hẹn gặp lại.” Hạ Nguyệt Quang cúi đầu vội vàng nói một câu, nhanh chóng rời đi, một mình lên xe ngựa đi vào tinh cung.

Hạ Nguyệt Quang cả người ngẩn ngẩn ngơ ngơ bước vào trong tinh cung. Khi cậu lấy lại tinh thần, bản thân đã đứng trước cánh cửa màu bạch kim, lễ phép gõ cửa.

Đến mở cửa là vị thầy giáo trẻ tuổi lần trước, khi y nhìn thấy cậu, vẫn là vẻ kinh ngạc lúc trước, nhưng không thực giống như vậy, y tựa hồ nhìn đến ngây người, cũng không biết là bị dọa hay thế nào, Hạ Nguyệt Quang bị y nhìn đến cả người không thoải mái. Cậu không lên lớp lâu như vậy, không biết còn có thể tiếp tục học không, nếu không thể, vậy cậu hy vọng có thể mang sách giáo khoa của mình về học, đến lúc thi cũng không đến nỗi toàn điểm 0.

“cậu…. Cậu là học sinh tầng này sao?” Tên thầy giáo kia cuối cùng cũng lấy lại tinh thần nhìn người có điểm tiều tụy trước mắt, trong lòng vẫn cảm thấy có chút kinh ngạc.

Hạ Nguyệt Quang khẽ gật đầu, “Tôi chỉ muốn hỏi một chút, không biết tôi còn có thể đi học không. Nếu như không thể, tôi mong là có thể lấy lại sách giáo khoa lúc trước tôi đặt trên bàn bạn học ngồi bên cạnh về học, có thể chứ?”

“Có thể, có thể! Mời vào, chúng ta một lát nữa sẽ bắt đầu tiết học.” Tên thầy giáo kia vội vàng lùi lại, thái độ quả thật là thay đổi 180o, cung kính quả thực có thể so với cả quản gia.

“Sách giáo khoa của tôi….” Không có sách thì làm sao cậu có thể học được! Hạ Nguyệt Quang ngượng ngùng vươn tay đòi tên thầy giáo kia sách giáo khoa của cậu.

Tên thầy giáo kia vội vàng gật dầu, chạy lên giá sách trên bục giảng lôi ra mấy quyển sách, đưa cho Hạ Nguyệt Quang hỏi: “Cậu hẳn là Hạ Nguyệt Quang đi? Còn nhớ mình ngồi đâu không?”

Hạ Nguyệt Quang mỉm cười gật đầu, đi vào phòng học giống như trong cung điện kia, bên trong vốn có chút tranh cãi ầm ĩ bỗng nhiên yên lặng. Cậu làm như không biết mà bước lên cầu thang, ngồi bên cạnh Mạch Tư thần tình kinh ngạc, ánh mặt những người còn lại đều nhìn về phía này, có kinh ngạc, có hâm mộ, cũng có ý đánh giá cậu, mà bản thân Hạ Nguyệt Quang vẫn giữ im lẳng nhìn quyển sách đã lâu chưa chạm vào.

“Tốt rồi! Bây giờ bắt đầu điểm danh!” Tên thầy giáo kia lật sổ điểm danh nói với mọi người, còn chưa điểm danh được quá nửa, ngoài cửa bỗng nhiên ầm ĩ một trận, cửa lớn cư nhiên bị một người đá văng.

Tên thầy giáo vốn muốn mắng người, nhưng khi y thấy rõ người đến là ai, sợ hãi vội vàng trốn sang một bên, không dám nhiều lời.

Hạ Nguyệt Quang vỗn không muốn để ý tới, nhưng khi cậu nhìn thấy thân ảnh quen thuộc phía dưới, giật mình đứt lên, vội vàng muốn trốn đi, nhưng lại bị người phía dưới nhìn được.

“Nguyệt Quang!” Hỏa Tư vội vàng gọi lại Hạ Nguyệt Quang đang muốn rời đi. Ngày hôm qua hắn thật sự không nên hung dữ với Hạ Nguyệt Quang như vậy, làm hại cậu không để ý tới hắn, cho nên sáng nay hắn hỏi quản gia về chỗ học của Hạ Nguyệt Quang, vội vàng chạy đến đây muốn giải thích với cậu. Nay thấy thái độ của cậu, hắn thật sự rất đau lòng. Nguyệt Quang yêu quý của hắn cư nhiên muốn trốn hắn, hắn thật sự không cố ý làm cậu sợ đâu!

Hạ Nguyệt Quang cả người căng cứng, bất đắc dĩ bước xuống cầu thang. Tuy trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân không thể mềm lòng đáp lại Hỏa Tư, nhưng vừa nhìn thấy hắn, trái tim lại bắt đầu không ngừng đập loạn.

Hỏa Tư vội vàng tiến lại ôm thấy Hạ Nguyệt Quang gầy gò, cúi đầu dùng âm lượng chỉ hai người nghe được nói: “Thực xin lỗi, tối hôm qua ta không cố ý hung dữ với em. Ta chỉ là không khống chế được chính mình…. mới có thể không cẩn thận tổn thương em, tha thứ ta được không?”

Hạ Nguyệt Quang run rẩy muốn cự tuyệt, nhưng Hỏa Tư lại thành tâm như vậy giải thích với cậu, khiến cho sự kiên quyết của cậu nhất thời lại dao động.

“Buông em ấy ra!” Hi Ân thở hổn hển chạy vào, tức giận hét.

“Hi Ân?! Hạ Nguyệt Quang giật mình nhìn Hi Ân, còn chưa kịp nói gì, đã bị Hỏa Tư kéo ra sau lưng.

“Buông ra? Ngươi có tư cách gì mà nói thế với ta!” Hỏa Tư ngữ khí mang điểm trào phùng, sắc mặt không tốt nói với Hi Ân, tựa hồ không đem hắn vào mắt.

Hi Ân hòa hoãn sắc mặt, không giống thần sắc vội vàng vừa rồi, bình tĩnh nói với Hỏa Tư: “Cậu còn muốn tổn thương em ấy lần nữa sao? Cậu có biết cậu rất ích kỷ hay không? Mỗi lần tổn thương em ấy xong, lại chạy tới an ủi. Cậu rốt cuộc coi Nguyệt Quang là gì? Nếu không quý trọng thì buông tay đi! Cậu căn bản không hợp với Nguyệt Quang!”

“Đúng! Ta ích kỷ, nhưng ích kỷ khi yêu một người có gì sai sao? Ngươi thì đúng sao? Ngươi chẳng những thừa dịp Nguyệt Quang say xâm phạm em ấy, còn thừa dịp ta hiểu lầm Nguyệt Quang mà chen chân vào giữa bọn ta. Ngươi chẳng qua là kẻ thứ ba phá hoại tình cảm giữa ta và Nguyệt Quang!” Hỏa Tư khẩu khí bất hảo phản bác lại Hi Ân, nếu không phải không muốn lặp lại lỗi sai ngày hôm qua, hắn đã sơm xông lên đập chết Hi Ân rồi!

“Hai người đừng cãi nhau….” Hạ Nguyệt Quang vội vàng đẩy Hỏa Tư ra, để tránh hắn lại cùng Hi Ân đánh nhau.

Hi Ân kéo Hạ Nguyệt Quang vào lòng, lạnh giọng hỏi: “Nguyệt Quang, em muốn hắn hay muốn anh?”

Hạ Nguyệt Quang giật mình nhìn về phía Hi Ân, Hỏa Tư đứng bên tức giận kéo cậu lại vào trong vòng tay, trào phúng nói với Hi Ân: “Nguyệt Quang ngay từ đầu đã chọn ta rồi! Ngươi cần gì phải hỏi nhiều để tự làm khổ mình chứ!”