Cuộc Hôn Nhân Dài Lâu

Chương 34: Cô ta còn nợ tôi




Hạ Tiểu Chước cầm dao xông lên, Lê Diệp liền bám theo, “Tiểu Chước, em đứng lại!”

Bị Lê Diệp kéo đến nỗi lảo đảo, Hạ Tiểu Chước tức tối quay đầu lại, giáng một phát tát xuống, “Quả nhiên chị với hắn ta cùng một loại! Giả mù sa mưa, hại anh trai tôi, giờ còn muốn phá cái quán này!”

Lê Diệp trúng đòn của Tiểu Chước, khóe miệng lập tức sưng đỏ lên, nhưng cô vẫn trừng mắt nhìn, giọng nói cao lên, “Em đứng sang một bên đi, có nghe thấy không?”

Hai cô gái cãi nhau, Doãn Chính Đạc tìm một vị trí trong phòng rồi ngồi xuống, bắt chéo chân, xem cảnh náo nhiệt.

Hạ Tiểu Chước cầm dao, trừng mắt nhìn Doãn Chính Đạc. Vẻ bình tĩnh nơi đầu mày khóe mắt anh là sự khiêu khích lớn nhất với cô ấy, anh càng tỏ ra không có gì thì cô ấy lại càng hận!

Vì con người như vậy mà anh trai thân thiết nhất của cô phải ngồi tù, đánh mất đi thời khắc huy hoàng nhất đời người! Chính anh ta là đầu sỏ gây nê, vậy mà vẫn ung dung tự tại!

Lê Diệp thấy thần sắc cô ấy không tốt, liền nắm cổ tay cô ấy rồi nói, “Hạ Tiểu Chước, nếu em muốn bố mẹ em không yên lòng, muốn nhìn anh trai em ở tù vẫn không được yên ổn, thì em cứ chém đi, chém vào tử huyệt ấy!”

Dù sao thì Hạ Tiểu Chước vẫn còn nhỏ, nghe thấy lời nói của cô liền xụ mặt, chóp mũi tràn vị chua xót.

Lê Diệp đoạt con dao lại, đẩy cô ấy, “Ngồi xuống đi!”

Há miệng thở dốc, Hạ Tiểu Chước lui về sau hai bước, ngoan ngoãn ngồi xuống theo lời cô nói.

Nghĩ đến việc chính mình phá hỏng gia sản cuối cùng của gia đình, Hạ Tiểu Chước ảo nảo cúi đầu, ra sức gạt nước mắt. Cái gì cô ấy cũng không làm tốt, trăm phương nghìn kế đi cầu cạnh người ta, thầm nghĩ để anh trai được giảm hình phạt mà sớm ra ngoài. Nhưng tất cả đều tan tành, cô ấy không dám đi gặp anh trai. Nếu cô phải chém người, người đầu tiên cô muốn chém chính là mình…

Lê Diệp nhìn chủ nhiệm Vương, “Có thể thư thả vài ngày không? Tiền Tiểu Chước nợ, tôi có.”

Chủ nhiệm Vương nhìn cô một cái, khẽ nhíu mày, “Đừng có xin tôi! Trong hợp đồng đã ghi ràng kỳ hạn, qua lâu rồi nhưng tôi không nói gì, hiện giờ có người bỏ tiền ra mua cửa hàng, mấy người không trả nổi tiền thì đừng làm chậm trễ việc làm ăn của tôi. Tôi không phải nhà từ thiện, không thể bỏ không tiền cho mấy người được!”

“Tôi đi lấy tiền ngay, Tiểu Chước nợ các ông bao nhiêu?”

“Cả gốc lẫn lãi, bảy mươi lăm vạn…Cô có không?” Chủ nhiệm Vương tỏ vẻ khinh thường.

Lê Diệp cau mày, trong lòng đã chuẩn bị sẵn, nhưng mức này vẫn khiến cô cảm thấy vô cùng áp lực.

Hạ Tiểu Chước cúi đầu càng thấp hơn. Số tiền đó là cô ấy đi vạy, cô ấy được người ta giới thiệu cho một tay tự xưng là có tiếng tăm, có thể đưa anh trai ra tù được. Cô ấy sốt ruột, căn bản là không hoài nghi gì, ai ngờ tên kia cầm tiền xong thì cũng biến mất luôn.

Lê Diệp khẽ cắn môi, “Tôi có.”

Chủ nhiệm Vương thấy cô đồng ý một cách thoải mái liền quay đầu nhìn Doãn Chính Đạc, “Vậy thì cô thương lượng với cậu này đi. Trước đây các cô vi phạm điều khoản, tôi có quyền xử trí với cửa hàng…Cậu này với tôi cũng đã thỏa thuận chuyện chuyển nhượng cửa hàng rồi.”

Lê Diệp nhìn Doãn Chính Đạc, lăn xe đến bên cạnh anh.

Anh bắt chéo hai chân, tựa người vào ghế, đôi mắt lạnh lùng, luôn luôn mang theo vẻ thản nhiên không buồn để ý đến việc gì.

Doãn Chính Đạc nheo mắt, nhìn cô ngày càng đến gần. Chiếc xe lăn cô ngồi rất mới, nhưng kiểu dáng thì vẫn cồng kềnh như cũ. Khóe miệng anh nhếch lên nụ cười trào phúng, đôi mắt biến lạnh đến kinh người.