Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 47




“Đây là căn hộ riêng của tôi!” Mộ Nguyệt Sâm nhàn nhạt trả lời.

Căn hộ của anh!

Tim Hạ Băng Khuynh nhảy điên cuồng: “Anh, anh dẫn tôi đến đây làm gì?”

“Bác sĩ nói cô cần yên tĩnh dưỡng thương 2 người, 2 ngày này cô cứ ở đây, bên trường tôi đã xin nghỉ cho em, chị dâu tôi cũng nói rồi.”

Cũng có thể nói, cô ở riêng với anh 2 ngày!

Ở riêng! Cùng anh!

Tuyệt đối không muốn! Chết cũng không muốn!

Cô nắm chặt tay anh hơn, lập tức nói: “Mộ Nguyệt Sâm tôi không cao quý vậy, không cần tịnh dưỡng, chúng ta vẫn là về nhà đi!”

Mộ Nguyệt Sâm mắt nhìn ra tâm tư nhỏ của cô, vô thức híp mắt, lạnh lùng hỏi: “Không muốn ở?”

Thấy mặt anh nhiễm hàn ý, Hạ Băng Khuynh cố gắng nuốt lời thật lòng vào: “Không có, tôi thích ở đây, nhưng tôi muốn mai đi học, cho nên thật không cần tịnh dưỡng.”

“Cần hay không không phải cô nói là được, nếu đã thích nơi này, vậy thì không vấn đề rồi.” Mộ Nguyệt Sâm nói chắc chắn.

Kéo tay cô ra, anh xuống xe.

“Mộ Nguyệt Sâm----”

Hạ Băng Khuynh nhỏ tiếng kêu anh, làm phản kháng cuối cùng.

Mộ Nguyệt Sâm hai tay bỏ túi đứng ngoài xe đợi cô.

Hạ Băng Khuynh trong xe nói thầm, với tính độc đoán của anh, nếu cô nói không muốn ở riêng, nhất định sẽ làm anh không vui, nếu trốn, hậu quả

Khổ não áp sự tức giận, kéo kéo đầu, tuyệt đối không trốn được.

Không tình nguyện xuống xe, bước chân về trước.

Hạ Băng Khuynh theo sau anh, duy trì khoảng cách cố định.

Vào thang máy.

Hạ Băng Khuynh ở sau làm tư thế đánh anh.

Chưa được 2 nước, 1 bàn tay lớn kéo cô lên trước, thân thể cao lớn che hết ánh sáng của cô.

“Sau lưng tôi có vàng sao? Thích đứng sau tôi như vậy!” Mộ Nguyệt Sâm cúi nhìn, lạnh lùng mở miệng.

“..” Hạ Băng Khuynh vỗ má, không trả lời.

Cô cúi đầu, quay về trước.

Mộ Nguyệt Sâm đưa tay ấn nút đóng cửa.

Thang máy từng tầng đi lên.

Trong phòng kín, rất yên tĩnh, mà yên tĩnh này không khiến người khác thả lỏng, mà vô hình chung tạo cảm giác áp lực, khiến cô không thở không thông.

Đặc biệt là, tên này đứng sau cô.

Mà còn gần như vậy.

Cô thậm chí có thể rõ ràng cảm nhận được độ nóng lồng ngực anh, xuyên qua áo, xuyên qua không khí, truyền đến cô.

Âm thầm nắm chặt áo, tay đầy mồ hôi.

“Ding---” 1 tiếng, thang mở ra.

Hạ Băng Khuynh như giữ trọng trách quan trọng, đi về trước 1 bước.

Sau lưng, Mộ Nguyệt Sâm từ tốn bước ra thang máy.

Cô tưởng sẽ giống chung cư khác, ra khỏi thang sẽ là 1 lối đi, còn phải vào thêm 1 cánh cửa, ai ngờ, cô vừa ra khỏi thang máy, trực tiếp đến lối vào, phía trước tường treo 1 bức tranh.

Đi về trước, quẹo, 1 phòng khách cực lớn hiện ra trước mắt.

Từ góc độ cô nhìn, 1 cái liền thấy khu vườn trên không trung ngoài ban công, trong phòng thuần màu trắng, dù là sofa thảm hay tường, tinh tế giản dị, không có 1 đường nào dư thừa, bên ngoài phòng là thuần xanh lá không gian thực vật, trong phòng cùng ngoài phòng còn có trời cực kỳ hợp, ánh sáng ngoài ban công chiếu qua, sạch sẽ mà sáng trong suốt!

Ở đây thật đẹp!

Tên này quả là biết hưởng thụ cuộc sống.

“Đừng đứng ngốc ở đó, vào phòng nằm đi.” Mộ Nguyệt Sâm kéo tay cô, đi về hướng phòng ngủ.

Hạ Băng Khuynh mơ hồ bị kéo vào phòng.

- -------- ----------