Cửu Châu Hải Thượng Mục Vân Ký

Chương 36: 36: Bình Yên 5





Tô phủ đang thu dọn hành trang chuẩn bị trốn đi, Đô úy Hà Vĩnh đã đích thân mang binh sĩ đưa lễ vật đến cầu thân, muốn áp đặt quan hệ thông gia trước khi chiến sự bắt đầu.

Tô Thành Chương đóng cửa không tiếp, nhưng cổng lại bị binh sĩ đập ầm ầm.

“Tô lão đầu, nếu lão còn không mở, bọn ta sẽ đạp cổng xông vào đấy!” Mọi người đang lúc sốt ruột, chợt nghe bên ngoài vọng lại một hồi quát tháo hỗn loạn, sau đó không còn tiếng động gì nữa.Lão Trình len lén hé cổng, liền thấy một đội binh sĩ mặc giáp, vừa nhìn đã biết là quân đội chân chính trên chiến trường, còn lũ lính gác cổng thành đều đã bị thương đao buộc lùi sang một bên.

Một vị tướng quân giáp trụ chỉnh tề giục ngựa dừng lại ở đó, thấy cổng mở, nhảy xuống ngựa, tiến lên thi lễ, nói:“Tô đại nhân, tại hạ Đồ môn tướng quân Giang Trọng, hiện bệ hạ đã ngự giá tới ngoài thành, đặc biệt dẫn quân đến đón Tô đại nhân và lệnh thiên kim đi tham kiến.”“Bệ hạ, bệ hạ? Quả nhiên còn sống?” Tô Thành Chương mừng sợ đan xen, “Đại nhân, mau mời vào trong rồi nói.”Khi tướng quân đó bước vào cổng, Mục Vân Sênh cười nhìn hắn, Giang Trọng cũng liếc thiếu niên một chút, rồi nhìn ra chỗ khác, không lưu ý đến thiếu niên đứng bên tường nữa....Binh sĩ hộ tống người Tô phủ tới núi Tùng Minh ngoài quận Nghiễn Tử, ở đó chẳng biết từ khi nào đã được phòng bị sâm nghiêm.

Trên sườn núi có một tòa Hình Thiên thần miếu, đã chật ních các loại nhân sĩ.Hình Thiên thần miếu đã đổi thành cách bố trí của đại điện hoàng cung từ khi nào, chỉ là nhỏ hơn nhiều.

Tượng thần bị phủ vải lên, phía trước bày một cái đài cao, một thanh niên thân khoác hoàng bào, đầu đội đế quan ngồi trên đó.


Còn có quan viên chia làm hai bên văn võ.Bình Yên và Mục Vân Sênh bị cản ngoài điện, chỉ có Tô Thành Chương và Tô Ngữ Ngưng có thể tiến vào.

Tuy nhiên điện cũng không lớn, nên có thể nghe rõ tiếng nói bên trong.“Bệ hạ, Ngự sử Trung thừa Tô Thành Chương cùng tiểu nữ Ngữ Ngưng tới tham kiến.”Tô Thành Chương ngẩng đầu nhìn trộm, trong điện tối tăm, mặt mũi của thanh niên không thể phân biệt rõ, huống hồ hắn cũng chưa gặp Vị Bình đế, nên không thể nhận ra.

Còn Tô Ngữ Ngưng lúc nhỏ từng gặp tiểu Sênh Nhi ở trong cung, nhưng nàng cũng mau chóng chuyển về sống trong Tô phủ ở kinh thành.

Hiện tại để nàng nói người ngồi trên kia có phải Mục Vân Sênh thật không, nàng cũng không dám chắc chắn.“Thật tốt quá.” Người nói ở một bên là Kỷ Khánh Cương, Quận thủ quận Nghiễn Tử, “Thiên kim của Tô đại nhân vốn được chọn làm hoàng hậu, sau khi bệ hạ ra khỏi Thiên Khải, vẫn một mực tìm các người đấy.”Bỗng một bên có người cười lạnh, nói: “Chẳng lẽ không phải có bệ hạ trước mới có hoàng hậu sao, sao lại có hoàng hậu rồi mới có bệ hạ?”Kỷ Khánh Cương giận dữ nói: “Trần Văn Chiêu, ngươi có ý gì?”“Tô phủ Ngữ Ngưng đúng là không giả, nhưng khi nàng ra đời có thiên tượng đế hậu, vậy người nàng gả chắc chắn là hoàng đế sao? Nực cười!”“To gan! Ngươi dám hoài nghi bệ hạ là giả mạo! Lẽ nào quận Hoa Quỳnh* một lòng muốn tạo phản, không chịu quy phục bệ hạ sao?” Kỷ Khánh Cương rút kiếm.*Hoa trong rực rỡ, không phải bông hoa.

Nếu nói về loài hoa, Trung Quốc đảo lại là quỳnh hoa, cúc hoa, mai hoa…“Nói là bệ hạ, chưa ai từng thực sự gặp qua.

Ta phụng mệnh Hoa Quỳnh quận thủ Phùng Ngọc Chiếu đại nhân mà đến, nhất định phải nhận rõ, đã là bệ hạ, vậy lấy ngọc tỷ ra đây xem.”“Khi Thiên Khải hỗn loạn, ngọc tỷ đã bị tặc nhân trộm mất, hiện tại không rõ tung tích.”“Nói đây là bệ hạ, lấy gì làm chứng?”“Ngự sử Tô đại nhân, Công phủ Trưởng sử, Thông sử đại phu, các vị đại thần nguyên lão đều ở đây, lẽ nào đến họ mà ngươi cũng không tin sao?”Tô Thành Chương nhíu mày.


Thì ra Kỷ Khánh Cương đưa mình và các vị cựu thần đến đây lại là để chứng tỏ người hắn phò trợ là hoàng đế thật.“Hừ hừ,” Trần Văn Chiêu cười lạnh, “Những người này đều là mấy lão già năm đó bỏ lại hoàng thượng mà trốn khỏi Thiên Khải, còn có mặt mũi nào xưng là nguyên lão?”Một lão thần đứng cạnh đó giận dữ: “Năm đó do đảng phái của Nam Khô hoàng hậu làm phản, tru sát trung thần, bách quan mới trốn khỏi Thiên Khải, sau này Vị Bình hoàng đế đăng cơ, lại gặp phải Ngu tặc nắm quyền, không cách nào trở lại yết kiến, sao lại là chúng ta bỏ hoàng thượng mà chạy?”“Cả mặt của bệ hạ còn chưa thấy qua, bây giờ làm sao mà nhận được bệ hạ?”“Việc này…” Lão thần đó không nói được gì.“Tô đại nhân, ngài nổi danh cương trực, ta hỏi ngài: Ngài thấy người ngồi trên kia chắc chắn là Mục Vân Sênh bệ hạ sao?” Trần Văn Chiêu nhìn về phía Tô Thành Chương.“Việc này…” Tô Thành Chương trầm ngâm, “Thật sự là… Không thể xác thực.”Kỷ Khánh Cương mặt tái mét: “Tô đại nhân, ngài đã già nên hồ đồ rồi!”Trần Văn Chiêu kêu: “Nếu không ai nhận ra, lại không có ngọc tỷ, đe dọa không thể khiến người khác phục tùng!”Kỷ Khánh Cương cười lạnh, nói: “Chỉ sợ dù chúng ta đưa ngọc tỷ ra, các ngươi cũng không chịu nghe lệnh bệ hạ.

Ta biết ngươi sớm có dị tâm, hiện đã phái binh đi dẹp Hoa Quỳnh thành.”Trần Văn Chiêu giận dữ: “Ngươi quả nhiên sớm có lòng chiếm đoạt quận Hoa Quỳnh, Phùng thái thú không hề nhìn lầm ngươi…” Lúc này dưới điện có binh sĩ vọt tới, hung hăng đẩy hắn xuống đất rồi đánh túi bụi, sau đó lôi khỏi điện.

Chỉ nghe bên ngoài có một âm thanh ngột ngạt, đó là tiếng đầu rơi xuống đất, các lão thần đều nhắm mắt, không dám quay đầu nhìn.Kỷ Khánh Cương hô lớn: “Ta hôm nay ủng hộ bệ hạ, liên minh với quân mười hai quận Lan Châu, cùng bày mưu thu phục Trung Châu.

Người không tuân theo, coi là mưu phản mà dẹp bỏ.”Rất nhiều người dưới điện quỳ xuống trước tiên, hô to: “Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế, nguyện máu chảy đầu rơi, quyết không hai lòng.” Còn có người do dự, nhìn thấy ánh đao của binh sĩ ngoài điện, cũng chỉ đành quỳ xuống.Lòng Tô Thành Chương hiểu rõ, Kỷ Khánh Cương làm việc này là để mượn danh hoàng đế xưng bá Lan Châu.

Vị Bình đế trên điện này cũng không biết là thật hay giả, mới cần nữ nhi của mình thành hôn với “Bệ hạ”, để chứng thực với thiên hạ.


Không khỏi tâm như loạn ma.Điển nghi tham kiến hoàn tất, Kỷ Khánh Cương lại nói: “Thỉnh Tô thị Ngữ Ngưng tiến lên nghe sắc phong.”Tô Thành Chương như bị sét đánh, tuy hắn ngày ngày ngóng trông nữ nhi có thể trở thành hoàng hậu chân chính, lại không ngờ sẽ ở tình huống này.

Nếu hoàng đế trước mắt không phải đồ thật, tương lai chẳng phải sự trong sạch của toàn gia sẽ bị hủy đến tận cùng sao, tan xương nát thịt cũng không rửa sạch nổi nỗi nhục nhã.Lòng Tô Ngữ Ngưng lại thầm định ra một chủ ý, không hoảng không sợ, cúi đầu chậm rãi tiến lên phía trước, chỉ hơi cúi thấp người hành lễ, nói: “Tham kiến bệ hạ.”Kỷ Khánh Cương ghé sát vào tai “Bệ hạ” nói gì đó, “Bệ hạ” liền phất tay nói: “Trẫm tìm kiếm nàng đã lâu, hôm nay sắc phong nàng làm hoàng hậu, ba ngày sau tiến hành đại điển.”Đầu Tô Thành Chương đầy mồ hôi, không biết có nên quát dừng hay không.

Tô Ngữ Ngưng lại ngẩng đầu lên, mỉm cười: “Nhưng năm đó thánh mẫu hoàng thái hậu từng đáp ứng, khi thiếp xuất giá, phải có ba loại sính lễ.

Bệ hạ quên rồi sao?”“Hả? Bà… Bà ấy từng nói gì? Ta… thực sự không nhớ nổi, là ba loại sính lễ gì?” “Hoàng đế” ngồi trên cao nói quanh co.“Một là kiếm Long Uyên, hai là Hạc tuyết linh, ba là Mục Vân Châu.”“Có thể, có thể chứ… Chuyện này không đáng kể… À, nhưng… Những thứ này là gì?”“Tam bảo của Đại Đoan triều, lẽ nào bệ hạ lại không mang theo người sao?” Tô Ngữ Ngưng cười lạnh.Mục Vân Sênh đứng ngoài cửa cười thầm, Tô Ngữ Ngưng cô không muốn gả cho ta đến thế sao, lại nói ra những lời như vậy? Mẫu thân ta đồng ý đưa nhà cô ba loại sính lễ này lúc nào? Tuy nhiên lại nghĩ thầm, có lẽ Tô Ngữ Ngưng sớm nhìn thấu đây không phải là mình, mới cố ý nói vậy.

Bởi thế lại bắt đầu lo cho sự an nguy của nàng.Mặt “Bệ hạ” kia lộ vẻ khó xử, Kỷ Khánh Cương lại cười to, nói: “Sính lễ đương nhiên không thể khinh suất, nhưng vật báu quý hiếm như thế đều lưu lại cung rồi.

Chẳng bằng thành hôn trước, ngày sau khi chém giết về Thiên Khải, chẳng phải bảo vật của Đại Đoan triều đều do Hoàng hậu nương nương chọn sao?”Tô Ngữ Ngưng lắc đầu: “Thánh mẫu hoàng thái hậu từng đích thân nói, tương lai nếu vị Mục Vân hoàng tử nào muốn tới đón ta, nhất định phải có ba loại này làm tín vật, nếu không thấy tín vật, tuyệt đối không được gả.

Lời Thánh mẫu hoàng thái hậu từng nói, ta há có thể không tuân?”Kỷ Khánh Cương tái mặt, trừng mắt nhìn Tô Ngữ Ngưng, chợt cười lạnh, nói: “Ngày lành thành hôn, có thể hoãn lại.


Chẳng bằng tiến hành đại điển trước, bổ sung ba loại sính lễ sau.”Tô Ngữ Ngưng lắc đầu, giơ một loại cỏ xanh biếc trong tay lên, “Các vị nhận ra vật này chứ?”“Đoạn tâm thảo sao?” Mọi người nghi hoặc quan sát.

Đây là thảo dược được cổ nhân dùng làm vật lập ước, sau khi ăn, nó sẽ bám vào trái tim, nếu vi phạm lời thề, sẽ lập tức thắt tim mà chết.“Tô Ngữ Ngưng ta nguyện lấy vật này ra thề, không thấy ba loại trân bảo đó, nếu thành hôn với ai, sẽ chết vì nỗi đau vi phạm lời thề.

Nếu có người mang ba loại tín vật đó tới, dù là quái vật xấu xí hay người tàn độc nhất trên đời, ta cũng gả cho hắn.

Nếu vi phạm lời thề, nguyện bị cỏ này thắt vỡ tim mà chết.”Nàng lập tức nuốt cỏ vào, tất cả mọi người đều kêu lên kinh hãi.

Tô Thành Chương vươn tay ra, nhưng đau khổ đến mức nói không ra lời.Kiếm Long Uyên, Hạc tuyết linh, Mục Vân Châu, tất cả đều là những vật trong truyền thuyết, nào ai có bản lĩnh tập hợp lại? Ngay cả trong lực lượng hoàng thất Đại Đoan, chỉ sợ cũng chưa từng có ai thấy qua kiếm Long Uyên và Hạc tuyết linh thánh vật của Vũ tộc, lại còn Mục Vân Châu nghe nói đã sớm mất tích cùng Vị Bình hoàng đế trong thời loạn.

Tô Ngữ Ngưng lập lời thề như vậy, đơn giản là dù chết cũng kháng hôn.Kỷ Khánh Cương cũng sững người, hơn nửa ngày mới mở miệng: “Nếu vậy… thì phái người đi tìm ba loại bảo vật ấy, nhưng đại điển thành hôn không thể trì hoãn quá cuối tháng!”.