Cửu Đỉnh Ký

Chương 149: Trận chiến khốc liệt




Xích Lân thú trong nháy mắt nhận ra tên nhân loại kia chính là người mà nó muốn giết nhất.

Hơn hai mươi ngày nay, tuyệt không phải không có vũ giả tiến vào vùng hồ ngầm tìm tòi. Đám vũ giả tiến vào khu vực này, nhất là những người tiến vào khu hầm ngầm dưới đất, nếu không may gặp phải Xích Lân thú, đều thành một món ăn khoái khẩu cho nó! Xích Lân thú vừa mới lột xác, lân giáp hoàn toàn biến thành màu đỏ đậm, thực lực tăng lên rất nhiều. Cho nên nó có mười phần nắm chắc có thể giết chết nhân loại trước mắt!

Chết!

Xích Lân thú bước đi không một tiếng động ra khỏi hang ổ, cặp mắt màu đỏ còn lớn hơn cả cặp chuông đồng, ẩn chứa sát ý không hề che dấu!

- Hả? Nó có thể thấy được ta?

Đằng Thanh Sơn thấy Xích Lân thú đi về phía mình, đặc biệt sát ý trong ánh mắt trong mắt nó, làm trong lòng hắn thất kinh, lập tức lạnh lùng cười.

- Nhưng... Con Xích Lân thú này chỉ sợ còn không biết ta cũng thấy nó. - Đằng Thanh Sơn liếc nhìn Xích Lân thú, rồi quay đi chỗ khác, coi như không nhìn thấy Xích Lân thú. Đồng thời hắn âm thầm thu mình!

Xích Lân thú không một tiếng động từ từ đến gần, khi khoảng cách còn cách Đằng Thanh Sơn mười trượng, đồng tử nó trong nháy mắt co lại …

- Gần, gần nữa đi!

Đằng Thanh Sơn toàn thân buông lỏng hết sức.

Vù!

Đằng Thanh Sơn chỉ cảm giác thấy con Xích Lân thú trong nháy mắt hóa thành một luồng hồng quang khổng lồ vọt tới.

- Hây!

Đằng Thanh Sơn đột nhiên quát lớn một tiếng, hai mắt trợn trừng. Thân thể vốn đang buông lỏng, như một dây cung trong nháy mắt bung ra sức mạnh hãi nhân. Đằng Thanh Sơn đạp mạnh xuống đất, nham thạch dưới chân nổ tung vô số mảnh vụn bắn ra, sức mạnh kinh người dọc theo hai chân trong nháy mắt truyền tới eo. Đằng Thanh Sơn xoay phắt người lại.

Lực đạo trong nháy mắt truyền tới hai tay. Cơ bắp song chưởng cuộn lên, xé rách cả tay áo. Lộ ra song chưởng mạnh mẽ ẩn ẩn có màu đỏ sậm!

- Vèo!

Một luồng chớp màu bạc, đâm vào luồng hồng quang!

Hai mươi mốt vạn cân cự lực của thân thể! Mãng Ngưu Đại Lực Quyết tầng thứ chín! Hoàn toàn bộc phát!

Thương pháp Như Ảnh Tùy Hình! Hai mươi bảy vạn cân lực!

- Choang!

Tiếng kim loại chói tai vang lên!

- Ầm!

Luân Hồi Thương của Đằng Thanh Sơn và lợi trảo màu đỏ va chạm vào nhau, khiến cho không khí nổ tung, giống như những đao băng vô hình bay về phía bốn phía. Chỉ nghe những tiếng ầm ầm liên miên không dứt, đá vụn bay tán loạn. Trên vách đá chung quanh đường hầm xuất hiện những vết nứt thật sâu, bụi đất bao trùm khắp nơi.

- Hống...

Xích Lân thú cả thân thể bị ném văng ra xa một trượng, thân thể khổng lồ quay cuồng trên mặt đất, nhưng nó lập tức đứng lên rất nhanh. Hai mắt Xích Lân thú trở nên đỏ sậm lại, giống như phát điên. Nó nổi xung, há miệng gầm lớn, một lần nữa lao vào Đằng Thanh Sơn!

Nó đã hoàn toàn lột xác! Cái oai của yêu thú, không thể để cho nhân loại khinh nhờn!

Cú đánh này cũng làm cho Đằng Thanh Sơn lập tức lùi lại ba bước:

- Hay cho một con yêu thú! Móng vuốt của nó thật lớn, tương tự bốn cây thần binh sắc bén! Dám cứng đối cứng với Luân Hồi thương của ta.

Vừa rồi giao chiến trong nháy mắt, Đằng Thanh Sơn đã phát hiện ra vũ khí của yêu thú là lợi trảo của nó! Hơn nữa Xích Lân thú có thể trong một thời gian rất ngắn dùng lợi trảo ngăn cản Luân Hồi thương. Chứng tỏ tốc độ phản ứng của nó cũng cực nhanh!

Sức rất mạnh, phản ứng nhanh, phòng ngự mạnh…

Đó chính là Xích Lân thú!

Đối mặt với Xích Lân thú điên cuồng đánh tới …

- Nghiệt súc!

Đằng Thanh Sơn quát lên một tiếng lớn, thân hình như tia chớp, cũng xông lên, Luân Hồi thương trực chỉ vào Xích Lân thú!

- Oanh!

- Oanh!

- Oanh!

...

Luân Hồi thương, một thương tiếp theo một thương, nhanh như chớp. Mỗi một thương đều mang theo thế mạnh lực trầm, ẩn chứa cự lực đáng sợ! Hơn nữa, mỗi một thương đều ẩn chứa lực đạo xoáy tròn kinh người. Thương pháp thi triển sinh sôi liên miên bất tuyệt, cho dù là lợi hại như Xích Lân thú cũng cảm thấy thân thể cao lớn của nó bị lâm vào một vòng xoáy lớn vô hình!

- Bùng!

Thân hình Đằng Thanh Sơn bị đập vào vách đá, làm cho nơi va chạm bị chấn vỡ ra, bụi bắn tung tóe. Nhưng Đằng Thanh Sơn dường như vô sự, cả người lại nhanh chóng nhằm vào Xích Lân thú lao tới!

- Bùng!

Thân thể khổng lồ của Xích Lân thú cũng va chạm vào vách đường hầm bên cạnh. Không có cách nào khác, độ rộng đường hầm cũng chẳng lớn gì cho lắm. Thân hình Xích Lân thú to như vậy, chém giết với Đằng Thanh Sơn trong đường hầm âm u này, căn bản không thể di động trong phạm vi rộng được. Hai bên đều thi triển thực lực cực hạn trong không gian nhỏ hẹp nơi đây!

- Con yêu thú này… không ngờ lột xác xong, sức mạnh của nó lại gia tăng nhiều như vậy! - Trong lòng Đằng Thanh Sơn cũng rất khiếp sợ.

Không đến lúc cần thiết, Đằng Thanh Sơn không muốn sử dụng Độc Long Toản.

Bởi vì một khi sử dụng, đặc biệt với đối tượng là Xích Lân thú to lớn, chỉ sợ có xuyên thấu qua nó cũng khó giết chết được! Mà không thể giết chết được nó thì với tốc độ phản ứng của Xích Lân thú, sẽ cho Đằng Thanh Sơn một vuốt! Đến lúc đó, Đằng Thanh Sơn sẽ gặp phải nguy hiểm.

Thương pháp Như Ảnh Tùy Hình tuy có uy lực yếu hơn Độc Long Toản, nhưng lại hơn ở chỗ liên miên không dứt, không hề có sơ hở!

- Hống...~

Xích Lân thú phẫn nộ gầm thét, nó đã thực sự nổi giận! Nó đã lột xác, không ngờ lại vẫn không đối phó được với một nhân loại. Xích Lân thú điên cuồng, giống như một pháo đài bằng thép di động về phía Đằng Thanh Sơn, công kích liên tục. Nó phải xé rách Đằng Thanh Sơn ra làm vạn mảnh!

Một người một yêu thú điên cuồng lần lượt đối chiến. Xích Lân thú lúc này thân cao gần hai trượng bảy, chiều dài cũng có năm sáu trượng. Thân hình khổng lồ như thế lại ẩn chứa sức mạnh kinh người. Còn Đằng Thanh Sơn thân cao bảy thước sáu tấc (một thước chín), trông như rất nhỏ yếu, nhưng cũng ẩn chứa sức mạnh không thua Xích Lân thú chút nào!

Một người một yêu thú, đều có sức mạnh chí cường!

Bồng! Bồng! Bồng! Bồng!

Nơi hai bên chiến đấu, đá vụn ầm ầm sụp đổ. Núi đá như vậy cũng bị đánh rách tả tơi, đá vụn bị đánh bay loạn. Ngay từ đầu chiến đấu, Đằng Thanh Sơn dùng thương pháp Như Ảnh Tùy Hình, cấu thành vòng xoáy khổng lồ vô hình, hoàn toàn áp chế con yêu thú. Mỗi một lần va chạm, Đằng Thanh Sơn đều có thể đi tới, còn yêu thú cũng không thể không lui về phía sau. Lúc này, Xích Lân thú đã thoái lui tới cửa hang ổ của nó!

- Chính là lúc này!

Đằng Thanh Sơn nhãn tình sáng lên. Nơi này là hang ổ của Xích Lân thú. Đằng Thanh Sơn đã có thể tránh né lợi trảo của đối phương, thi triển tuyệt chiêu.

- Vù!

Vận chuyển Thiên Nhai Hành công pháp trong cơ thể, sức mạnh thân thể cũng bộc phát đến mức chót. Đằng Thanh Sơn vèo một cái, nghiêng người, lẻn đến sào huyệt Xích Lân thú, toàn bộ sức mạnh tập trung vào cánh tay phải. Luân Hồi thương trong tay trong nháy mắt hóa thành một mũi khoan, cực nhanh đâm vào ót của Xích Lân thú.

Ầm!

Luân Hồi thương sinh ra một kình đạo xoay tròn mãnh liệt. Do sinh ra từ bên trong, kình đạo của Luân Hồi thương quá mạnh, làm cho Đằng Thanh Sơn cũng không thể cầm vững được thương!

Vèo!

Thương như một tia chớp màu bạc!

- Hống...

Ngay khi Đằng Thanh Sơn vọt đến bên người nó, Xích Lân thú liền nhận thấy được nguy cơ, liền gầm thét phẫn nộ. Đồng thời thân thể khổng lồ cũng cố né tránh. Cái đuôi dài của nó vốn lúc nãy vắt trong đường hầm nên căn bản không thể quất vào Đằng Thanh Sơn, bây giờ lại hóa thành một cái bóng, như một cái cây roi dài quất mạnh vào Đằng Thanh Sơn!

- Xoẹt ——

Mũi thương Luân Hồi, chính là do tử quang hàn thiết chế tạo thành, sắc bén vô cùng, đâm thấu qua tầng ngoài lân giáp, rồi sau đó đâm vào cơ bắp. Máu tươi nhất thời từ lân giáp đỏ đậm, vỡ vụn phun ra ngoài!

- Không ổn.

Ngay khi Đằng Thanh Sơn đâm trúng thì cái đuôi của Xích Lân thú cũng tới trước người Đằng Thanh Sơn.

Không kịp bạt thương ngăn cản!

Đằng Thanh Sơn chỉ kịp tay trái nắm lấy Luân Hồi thương, còn cánh tay phải hóa thành du long, dùng Hình Ý quyền miễn cưỡng ngăn cản. Cánh tay phải mạnh mẽ trong nháy mắt như mãng xà đấm ra một quyền, cùng với cái đuôi va chạm rất mạnh.

- Bùng!

Đằng Thanh Sơn cả người như một viên đạn pháo vọt vào trong cái hang bằng đá. Một tiếng nổ vang lên, một mặt núi đá bị phá thành một cái lỗ thủng khổng lồ.

- Thân thể ta đã sớm đề phòng, thế mà vẫn bị thương. Nói về phòng ngự của lân giáp, ta thua Xích Lân thú không ít.

Đằng Thanh Sơn liếc mắt nhìn cánh tay phải của mình. Trên cánh tay phải xuất hiện một vết thương lớn. Nhưng với năng lực khống chế khí huyết của Đằng Thanh Sơn, không hề chảy ra một giọt máu nào, vết thương hoàn toàn bị phong bế.

Đuôi của Xích Lân thú quất một cú rất mạnh, nếu Đằng Thanh Sơn ngạnh kháng, chỉ sợ thương tích còn nặng hơn.

Dù sao Xích Lân thú phòng ngự quá mạnh, toàn thân đều là binh khí!

- Hống...

Vết thương trên lưng Xích Lân thú phun ra rất nhiều máu, nó phẫn nộ há hoác cái miệng đỏ như máu gầm thét! Không ngờ một nhân loại, lại làm cho nó bị thương nặng!

Phải chết!

Cái mồm to như chậu máu đột nhiên phun ra một luồng lửa màu trắng! Ngọn lửa còn chưa tới, Đằng Thanh Sơn cả kinh đạp mạnh vào đá núi, nghiêng người nhảy sang một bên.

- Xoẹt xoẹt...

Mặt núi đá hoàn toàn tan thành những mảnh nhỏ. Đằng Thanh Sơn cả kinh, sắc mặt đại biến:

- Xích Lân thú phun ngọn lửa, có thể tan vàng chảy sắt! Nhưng hình như nó tựa hồ rất mệt!

Đằng Thanh Sơn cũng phát hiện, con Xích Lân thú sau khi phun ra một ngọn lửa, miệng mũi chợt thở gấp, tựa hồ rất mệt.

- Hống...

Thấy Đằng Thanh Sơn, nó lại phẫn nộ.

- Không đấu với ngươi nữa!

Đằng Thanh Sơn đưa mắt thoáng nhìn, ở bên cạnh hang ổ chính là một miếng hắc sắc lân giáp thật lớn. Đằng Thanh Sơn lao vụt qua, cánh tay phải nắm chặt lấy nó, rồi quấn mạnh một cái, khoác lên trên vai, cả người như một trận gió, từ góc cái hang vừa bị ngọn lửa của Xích Lân thú hòa tan thành một động khẩu, chạy ra ngoài.

Đằng Thanh Sơn thoát khỏi hang, ánh mắt nhìn quanh, phát hiện ra bên trái có một thông đạo nhỏ hẹp:

- Ừm, chính là nó!

- Hống...

Xích Lân thú phẫn nộ xô mạnh vào núi đá, cũng chạy theo.

- Hừ.

Đằng Thanh Sơn lao về phía đường hầm có vẻ hẹp, chui tọt vào nó, thoáng cái đã thoát ra xa hơn mười trượng. Con Xích Lân thú phẫn nộ gầm thét ở ngoài động khẩu. Chụp, cào, xé rách sâu thêm mấy trượng, cuối cùng rồi nó cũng đình chỉ không còn cố gắng nữa. Đường hầm như thế này, thân thể cao lớn của nó căn bản không thể đi vào!

Nó mới đào sâu thêm mấy trượng, Đằng Thanh Sơn đã chạy ra xa hơn mười trượng rồi.

- Hống...~

Xích Lân thú gầm thét phẫn nộ vài tiếng, cuối cùng hậm hực rời đi. Với trí tuệ của nó, nó hiểu rằng mặc dù vừa mới lột xác, nhưng khoảng cách tới đỉnh cao còn một đoạn dài. Nếu năng lượng thuộc tính Hỏa ẩn chứa trong cơ thể nhiều hơn, thì không chỉ phun ra một ngọn lửa đã khiến nó mệt mỏi rồi.

...

Khiêng lân giáp cuộn thành một đống lớn, Đằng Thanh Sơn nhanh chóng theo khe nứt, chẳng mấy chốc đã đến miệng huyệt động.

Nhìn cả người rách rưới, Đằng Thanh Sơn lại nhìn vào hắc sắc lân giáp một bên cuộn thành cuộn tròn lớn thầm nhủ:

- Cuộn lân giáp này đã cuốn lại vài vòng, mà cũng cao bằng một người! Nếu trải rộng ra, phỏng chừng trùm kín cả một cái đình viện.

Nhớ lại trận chiến vừa rồi, Đằng Thanh Sơn cũng hiểu,

- Con Xích Lân thú này hẳn là vừa mới lột xác xong! Độ cao đại khái chỉ có hai trượng bảy tám gì đó, tuyệt không phải cao quá ba trượng như bộ sách ghi lại. Hơn nữa phun lửa chỉ có một lần đã như không còn lực tiếp tục.

Uy lực của ngọn lửa màu trắng cũng thật đáng sợ!

- Nói về uy lực, ngọn lửa màu trắng này so với hắc sắc hàn khí do con giao long ở Bích Hàn Đàm phun ra, phỏng chừng chẳng kém mấy. Nhưng con giao long có thể liên tiếp phun ra không ngừng. Khi ta nhảy xuống vách núi, con giao long vẫn còn phát tiết phun ra hàn khí. Hiển nhiên, giao long chẳng quan tâm gì tới mớ hàn khí này!

Đằng Thanh Sơn suy đoán. Con giao long đó hẳn là đã sống thật lâu, năng lượng trong người rất mạnh. Còn Xích Lân thú, vừa mới lột xác, vẫn còn quá trẻ nên năng lượng trong người ít hơn.

- Đánh nhau với con Xích Lân thú, sức mạnh của ta xem ra không kém gì nó, nhưng lân giáp nó quá mạnh. Độc Long Toản phỏng chừng không làm nó bị thương tới mức yếu hại.

Đằng Thanh Sơn cũng hiểu, nếu liều mạng thật, nhân lúc Xích Lân thú còn chưa trưởng thành, hắn cũng nắm chắc năm sáu thành có thể giết chết Xích Lân thú.

Nhưng Xích Lân thú cũng có thể giết chết hắn. Như thế không đáng để liều mạng!

- Được lân giáp, cũng coi như đã đại công cáo thành, có thể về Giang Ninh rồi. Món đồ này nặng thật, một cuộn tròn lớn như vậy, mà nặng hơn vạn cân.

Đằng Thanh Sơn nhìn cái vòng hắc sắc lân giáp bên người, lập tức ôm cuộn da thoát ra khỏi huyệt động, nhảy xuống núi.