Đại Ca Xã Hội Đen "Cầm Thú Tinh Khiết"

Chương 5: Làm trái ý trời




Ở một đầu khác của thành phố, bên bờ biển, Trình Thất mặc bộ quần áo trắng tinh, nhàn nhạt nhìn phía trước, đôi mày thanh tú nhíu lại: "Đây chính là ‘Titanic xinh đẹp’của cậu?"

Ma Tử cũng sững sờ nói: "Đây là thuyền cỏ mượn tên sao?" Dứt lời, cả đoàn người đần độn nhìn về phía người trong cuộc.

Chỉ thấy cách đó không xa, trên mặt biển lặng yên, đậu một hàng bè gỗ to lớn, đếm một chút, vừa đúng mười lăm cái.

Lộ Băng không biết chết sống kiêu ngạo nói: "Như thế nào? Chị Thất, hài lòng không?"

Trình Thất hung hăng nhắm mắt hít thở, sau đó trợn tròn đôi mắt, hận không thể nhấc chân lên tàn nhẫn đạp người đàn ông ngã trên mặt đất, gầm lên: "Tôi hài lòng cái đầu mẹ cậu, chẳng lẽ cậu muốn tôi bơi cái đồ chơi này đi đánh với vũ khí nóng của người ta sao?"

"Chị Thất, chị phải biết bây giờ năng lực chúng ta có hạn, không giống ngày xưa!" Lộ Băng rất ủy khuất, bận rộn cả đêm, đến giờ vẫn còn chưa ngủ đấy.

Ma Tử nhịn muốn nôn mửa, lo lắng nói: "Không phải tôi đã nói sức chân của tôi không tốt sao?"

"Nhưng cái này không cần dùng đến chân của cô, tay là được!" Lộ Băng nhanh chóng đáp lời.

Ma Tử ngẩn ra đến nói không nên lời, càng ngày càng tin rằng không thể đối kháng với Lạc Viêm Hành rồi, ông trời ơi, tại sao ông tạo ra người này? Toàn bộ nhất thời ngốc trệ.

Gương mặt đẹp trai của Đông Phương Minh cũng đen xì: "Cậu muốn cố ý hãm hại chúng ta sao?"

"Anh nói làm tôi mất hứng, có thể sỉ nhục tôi, nhưng không thể sỉ nhục tâm huyết của tôi, tôi có lỗi sao? đáng lẽ phải có nhân công nhưng tôi tự mình làm!" Vọt tới trên bè gỗ, chỉ chỉ những quả cam trong thùng nước: "Trái cây lót dạ, còn có mái nhà tự động mở!" Ra sức kéo dây thừng, trong nháy mắt cả bè gỗ bị tấm vải plastic che lấp, thật giống như một con thuyền nhỏ: "Thật tốt có phải không?"

"Cái này, đến lúc đó bắt được người, làm sao thoát thân?" Trình Thất cũng không còn sức trách cứ làm gì, vò đã mẻ lại còn sứt quai, làm sao lại nghèo túng như thế này? Lạc Viêm Hành, anh là tên khốn kiếp, anh chờ đó.

Lộ Băng cười hì hì lấy ra bản đồ, giống như đang nắm giữ mọi thứ: "Cái này tôi sớm đã nghĩ xong, chúng ta từ con đường này lên đảo, khu vực gần đảo Quan Nham cũng có vài ngọn núi nhỏ xung quanh, đến lúc đó, chúng ta từ đường nhỏ này thoát nguy, xem như bị phát hiện, những đường nhỏ này, du thuyền bọn họ cũng không cách nào đi qua, hơn nữa tôi dám cam đoan, bọn họ tuyệt đối không ngờ chúng ta sẽ đi con đường này!" Chỉ vào một con đường trong dãy núi đi thông qua một thị trấn, đắc ý nói: "Không may bị bọn họ bắt được, ai biết là chúng ta làm? Ở trên thuyền, tôi thiết kế cơ quan, dưới thuyền có một khoang thuyền bằng sắt, đến lúc đó đem vũ khí ném bên trong, tôi cũng không tin bọn họ có thể lục soát!"

Trình Thất cười lạnh: "Đầu cơ trục lợi, cậu thật là lành nghề!"

"Ha ha, cám ơn Chị Thất khích lệ!" Người nào đó ngượng ngùng, gãi gãi cái ót, nghĩ Lộ Băng anh ta là ai ? Thông minh nhất trên thế giới cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi !

"Trời ạ, đây là chúng ta đi đánh cá hay đánh giặc vậy?" Ma Tử vung cánh tay, đến nơi rồi, còn hơi sức vác súng sao? Nhưng bây giờ cũng chỉ có thể như thế, cũng may thời gian vẫn còn sớm, nhất định gần tối có thể chạy tới, đã không muốn nói thêm gì nữa, ôm súng tự động, bất đắc dĩ đi lên bè gỗ, cầm mái chèo lên nói: "Chị Thất, chị ở phía trên ngắm phong cảnh đi, tôi và Đông Phương Minh chèo!"

Salsa cũng lộ ra oán giận, cũng may hơi sức cô rất lớn, nhớ tới năm đó, Phi Vân Bang ra biển, lần đó không phải mười mấy chiếc du thuyền sao? Phiền chết rồi.

"Mọi người không nên nản chí, xem như tất cả phải làm lại một lần nữa, được rồi, toàn thể nghe lệnh, lên đường!" Trình Thất khôi phục bình tĩnh, lên thuyền vẫy tay phát hiệu lệnh.

Cứ như vậy, 15 chiếc bè gỗ song song di chuyển ra biển, hai người một tổ, khí thế mạnh mẽ, ở thế kỷ hai mươi mốt này, tập thể bơi bè gỗ ra chiến trường cũng xem như lần đầu, có một chiếc bè chỉ có một người đứng đầu, chiều cao 1.8m, khỏe như trâu, bộ mặt dữ tợn, đôi mắt cũng không mở lớn, tốc độ lại không thấp hơn mọi người.

"Bàn Tử, bảo quản thuốc mê cho tốt, dính vào nước sẽ hỏi tội cậu!" Ma Tử vừa ra sức chèo, vừa dặn dò, cái này đặc biệt chuẩn bị cho Lạc Viêm Hành, mặc kệ võ lực của đối phương như thế nào, bị hôn mê mới là tốt nhất.

Bàn Tử thật thà cười nói: "Hắc hắc, chị Ma Tử cứ yên tâm đi!" Vỗ ngực một cái, bày tỏ bảo quản rất tốt.

Trình Thất ở trên một chiếc thuyền đi đầu, ngồi ở trên cái ghế đẩu lau khẩu súng, năm năm chưa từng chạm qua, cũng không biết kỹ thuật có giảm sút không, dù sao đến buổi chiều mọi chuyện sẽ thấy kết quả, tất cả mọi người chưa từng nghĩ thua trận sẽ như thế nào, luôn vững tin tanh g lợi, bởi vì thua, sẽ trở về đất vàng, chết, mọi người chưa bao giờ sợ.

Nếu thật sự phải đến mức kia, chết cũng phải kéo kẻ địch cùng theo, đã có tay súng Salsa không ai bì kịp, kéo theo một người có khó khăn gì?

Đông Phương Minh nhìn thấy nét buồn phiền trên khuôn mặt Trình Thất, liền cười, nhìn mặt sông nói: "Không cầu sinh cùng ngày tháng cùng năm, chỉ cầu được chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, nếu làm quỷ, chúng ta vẫn cùng nhau, không phải rất tốt sao?"

"Đúng, chỉ cầu được chết cùng ngày cùng tháng cùng năm!" Chú Phùng cũng vui vẻ hô to.

"Chỉ cầu được chết cùng ngày cùng tháng cùng năm!" Toàn thể phóng túng hô to, không có gì quý hơn so với sự đồng lòng của các anh em.

Trình Thất cảm động gật đầu một cái, rõ ràng cũng biết trận chiến này có thể ra đi không về, nhưng mọi người vui vẻ hòa thuận, tiếng cười không ngừng, nhìn mấy anh em bắt đầu hát vang, đột nhiên cảm thấy đột biến năm năm trước cũng không phải hoàn toàn là chuyện xấu, không ngã xuống, sao có thể biết ai mới là trung thần? Hơn năm trăm người, lại chỉ còn hơn ba mươi tay chân tuyệt đối có thể tin cậy.

Không khỏi âm thầm thề, sau khi chuyện này kết thúc, cô nhất định làm cho bọn họ nở mày nở mặt, phát tài giàu có, quay đầu lại nhất định phải cùng bọn họ uống máu ăn thề, từ đó, Phi Vân Bang không còn của một mình cô, 34 người anh em, mỗi người một phần, từ nay về sau, Phi Vân Bang chính là của tất cả chúng ta.

Hãy nhìn tôi làm sao dời sông lấp biển, đi lên đỉnh cao nhất thế giới.

Từ trước giờ, cô không cảm thấy mình hiền lành gì, lòng dạ độc ác, máu lạnh tàn khốc, vì đạt được mục đích, không chừa thủ đoạn nào, lần này nếu có thể thành công, cũng chứng minh bản lĩnh của cô kẻ tám lạng, người nửa cân, loại người như thế không có một phen thành tựu, làm sao người kia có?

Cô sẽ chứng minh cho bọn họ biết, Trình chủ tịch này cũng không phải là hư danh, cho dù phải gặp Nhị gia một lần, cô cũng sẽ cố gắng sống sót.

Đối với Mạc Trung Hiền, người nói yêu mình 11 năm. . . . . . từ nay về sau không còn liên quan đến cô nữa, không chỉ như thế, dường như cô muốn bóp chết người này như con kiến, mang tai vạ đến, cô không nói, lại dám bỏ đá xuống giếng, cuốn đi tất cả tiền tài trong bang hội, đi làm người xã hội thượng lưu, còn cưới con gái thị trưởng, hừ, ngược lại anh ta tự tin, cho rằng cô vĩnh viễn không đứng nổi sao? Lại có thể nghênh ngang ở thành phố F phát triển.

Thấm thoát, đoàn người đã bơi ra biển, gió nhẹ từ từ thổi vừa vặn thuận thế, giảm bớt sức cánh tay, nguy hiểm cũng đang phủ xuống, ánh mặt trời chói chang cũng lặn xuống, mặt nước thăm thẳm sóng gợn lăn tăn, một đoàn bóng đen chẳng biết là vật gì đến gần, Trình Thất siết chặt thân súng, nhìn hết sức chăm chú: "Đó là vật gì?"

Hiển nhiên những người khác cũng thấy được, bắt đầu đem tất cả bè gỗ khép lại, Lộ Băng giơ một thanh đao lớn chờ đợi bóng đen đến, ngừng thở, không dám thở mạnh, đây chỉ là biển trong đất liền, sẽ không có loài động vật ăn thịt to lớn như cá voi, vậy quái vật khổng lồ này là. . . . . .

"Ôi chao, má ơi, là cá mập!" Ma Tử trực tiếp vứt bỏ bè gỗ, rút ra súng, run rẩy nhắm ngay đầu cá, gầm thét: "Lộ Băng, tôi sắp chết rồi, thành quỷ cũng không bỏ qua cho anh!"

Lộ Băng nuốt nước miếng, thấy đoàn người thất kinh, thét to lên: "Mọi người không nên kinh hoảng, hãy nghe tôi nói, không có việc gì, chỉ một con, chúng ta tận lực bắn nó, nhanh lên một chút, nhanh lên!" Vứt bỏ đao, giơ súng lên bắt đầu mãnh liệt quét.

‘Pằng, pằng, pằng! ’

Không gian yên tĩnh trong phút chốc đầy khói lửa, Trình Thất vừa định ngăn cản, thì đã trễ, mặt nước từ từ bị máu tươi nhiễm đỏ, đối với động vật hung hiểm này Salsa càng bắn dữ dội, mặt nước bắt đầu quay cuồng trong phạm vi rộng lớn, thật giống như thủy thần bị kinh động, đang oán giận nổi đóa, muốn cuốn người xâm phạm xuống nước.

"Nằm xuống, mau nằm xuống!"

"A!"

Trình Thất kinh hoảng, nhanh chóng đưa tay nắm lấy tay Salsa lăn xuống bè gỗ, kịch liệt thở hổn hển nhìn mặt nước bị máu tươi nhiễm đỏ, dường như cô nhớ Cá mập tuyệt đối không thể bắn mà? Về phần tại sao không thể bắn, nhất thời nhớ không nổi, cho đến khi mặt nước từ từ bình lặng mới thở dài một hơi, nguy hiểm thật, nếu chết như vậy mới gọi mất mặt.

"Phù, làm tôi sợ muốn chết, làm tôi sợ muốn chết!" Bàn Tử ngồi liệt ở trên bè gỗ thở gấp, những người khác cũng vuốt mồ hôi lạnh.

Lộ Băng xin lỗi: "Thật xin lỗi, tôi thật sự không biết vùng biển trong đất liền còn có này đồ chơi, tôi. . . . . ." Nói xong, chợt dừng lại, thật giống như gặp được chuyện gì càng thêm kinh hãi, cứng ngắc cúi đầu, gần như một khu vực lớn nước trong bị nhuộm đỏ.

"Thế nào? Anh đừng dọa chúng tôi a!" Ma Tử dùng bè gỗ đập một phát vào người đàn ông ngu ngốc, vẻ mặt hắn đang làm sao? không phải Cá mập đã chạy rồi sao?

Đông Phương Minh kiến thức sâu rộng, dù sao cũng tốt nghiệp ở đại học danh tiếng, lẩm bẩm nói: "Tôi nhớ Cá mập thấy màu đỏ sẽ hưng phấn!"

"Chẳng lẽ chờ đưa tới một đám chứ?" Lộ Băng không suy nghĩ nói ngay.

Bây giờ Trình Thất mới hiểu được vì sao nhìn thấy Cá mập không thể bắn rồi, hít một hơi lạnh, đoạt lấy một cây chèo, điên cuồng ở trong nước bơi: "Lập tức tản ra cho tôi, nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhanh lên một chút!"

Đông Phương Minh nhìn phương xa tuyệt vọng nói: "Không cần đi nữa!"

Năm phút sau. . . . . .

Chừng ba mươi người, tất cả đều vây ở bên cạnh Trình Thất, ánh mắt đờ đẫn, tất cả nhìn một hướng, chết, bọn họ không sợ, chỉ sợ bị chết không có chút giá trị.

Bốn phía bè gỗ, mấy chục cái đầu đếm không hết, cứ như vậy hung ác bơi qua bơi lại, bầy cá đem người đoàn bao vây, dường như ngửi thấy mùi tanh, cũng bắt đầu nổi trên mặt nước, tham ăn nhìn chằm chằm những người giết hại đồng loại của mình.

"Lộ Băng!"

Lần này Trình Thất muốn chết tâm cũng đã có, khóc không ra nước mắt, nhìn chằm chằm vào những con quái vật kia cắn răng nói: "Mặc kệ lần này là chết hay sống, lão nương cũng sẽ muốn cậu khỏe mạnh chờ xem!" Đáng thương cho cô một đời lừng lẫy, nếu lan truyền ra ngoài, chẳng phải làm trò cười cho người trong thiên hạ? Lạc Viêm Hành mà biết được, không phải cười nhạo sao?

Thật đáng buồn hơn chính là, vì sự nghiệp lớn của cô, người khác báo thù đều chết ở dưới đao của kẻ địch, cô vừa vặn chết trong miệng Cá mập, trước không có người, sau cũng không có người. . . . . .(hahaha, mắc cười quá)

"Chị, em rất sợ, làm thế nào?" Salsa chưa từng thấy qua con gì lớn như vậy, đối với con vật không biết tên, tràn đầy sợ hãi, xong rồi, nhất định là cái con mới vừa rồi trở về đem viện binh, sao đông như vậy?

Vẻ mặt Lộ Băng như đưa đám, nâng súng run run nói: "Tôi nghĩ chúng ta có thể bắn lui bọn chúng!"

Trình Thất từ trong kẽ răng nặn ra: "Làm như vậy, con mẹ nó, cậu chỉ biết đem cá voi cho đưa tới!"

"Nơi này không có cá voi. . . . . . Ưmh!" Lộ Băng phản xạ có điều kiện, kết quả ngực đau nhói, Chị Thất, chị không cần dùng sức như vậy chứ?

"Mặc kệ là thế nào, liều chết đánh một trận đi, hung hăng bắn cho tôi!"

Được lệnh, rối rít giơ súng lên, liều mạng bắn càn quét, lại phát hiện kẻ địch không phải là người, mấy viên đạn đi xuống, không đến nơi đến chốn, ngược lại bắt đầu chuẩn bị tiến công, đang lúc tất cả mọi người quyết định buông tha thì Salsa linh cơ chợt động, nhớ lại con Cá mập lúc nãy, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn bị sợ đến trắng bệch, ngay lập tức đổi màu, con ngươi không hề có nhiệt độ, nheo lại, giơ súng lên nhắm ngay đầu một con Cá mập đang bơi, ngón trỏ kéo mạnh.

‘Pằng! ’

Một đầu con cá mập lồng lộn, đuôi cá quét trên mặt biển cuồng loạn, hoàn toàn chọc giận những kẻ địch khác, hơn mười con cá bắt đầu há cái miệng rộng chen chúc lao đến, khóe miệng xinh đẹp của Salsa cong lên một đường cong khinh miệt, liên tiếp bóp cò súng, ‘Pằng pằng pằng’, liên tục năm phát đạn, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người.

Phải biết Cá mập ở ngoài mười mét, phạm vi từ nhỏ đến lớn, hỏa lực gần như không cách nào chạm đến, nhưng cô gái nhỏ này không bị lệch một phát súng nào, phải biết đó không phải là cái bia, là động vật biết bơi, cô làm sao làm được?

Cũng quên chống lại kẻ địch, cứ như vậy giương mắt nhìn cô gái nhỏ biểu diễn, ngay cả Trình Thất cũng quên thở, thật không thể tưởng tượng nổi, cũng chỉ là thế, ngay cả đường đạn cũng có thể chận lại, làm được thế này cũng không kỳ quái, mặc dù Salsa có thể bắn chính xác, không sai lầm, đuổi đi không ít cá, nhưng vẫn còn rất nhiều con lưu luyến ở bốn phía, không dám tiến đến, nhưng cũng không rút lui.

Tiếp tục như vậy không phải biện pháp, bắt đầu tấn công mạnh lần nữa: "Không muốn chết thì xuất ra bản lĩnh xuất chúng của các người cho tôi!" Cũng nhắm ngay cá mập bắn, đáng tiếc một phát không trúng, nhưng cũng đẩy lùi hai đầu.

Bầy cá mập tản đi, lại không dám tiến lên, có lẽ là biết lợi hại, nhưng bản tính kiêu ngạo khiến cho bọn chúng không muốn lùi bước, cho đến khi trên thân thể vết thương chồng chất mới chìm vào đáy biển, không dám lỗ mãng.

Không nếm được kẻ địch quá lợi hại, tức giận, vẫn cố gắng nuốt chững kẻ địch, lộ ra hàm răng bén nhọn lạnh lẽo, đồng loại từng con một ngã xuống, giống như thù này không báo không phải là Cá mập.

"Bành bạch!"

"Chị Thất, không chịu nổi!"

"Tôi cũng không được rồi!"

Trình Thất bắn ra phát đạn cuối cùng, tức giận ném súng xuống, bất chấp mọi thứ, còn dư lại số lượng không nhiều lắm, cô tin tưởng Salsa có thể giải quyết: "Lập tức chèo khỏi khu vực này cho tôi!"

Cũng không dám chậm trễ, tản ra khắp nơi, toàn bộ nổ lực tránh xa nơi nguy hiểm.

Salsa không cách nào phân tâm, ngồi xếp bằng, chờ đợi con vật hung hãn lộ ra trên mặt nước, khu vực màu đỏ chặn lại tầm mắt của cô, căn bản không nhìn thấy bọn chúng ở nơi nào, không có, không có nghĩa là nguy hiểm đã qua, quả nhiên, ‘Ầm’ một tiếng thật lớn, một con Cá mập cái miệng há to như chậu máu nhảy khỏi mặt nước, khoảng cách này, tuyệt đối có thể đem toàn bộ bè gỗ lật nghiêng, vậy mà có người còn nhanh hơn, không đợi nó nhảy ra một giây, hai mắt như con báo, thân thể uốn cong bắn ra biển, tiếng súng chấm dứt.

"Ôi trời ơi!!, cô ấy vẫn là người sao?" Một lúc lâu, Ma Tử mới thở ra, nói một câu như vậy, đã từng một lần kia, đến nay cô cũng còn chưa tiêu hóa xong, nhớ hình ảnh khi đó cũng giống như bây giờ, đoàn người bị hoàn toàn vây, vài khung súng máy nả đạn hướng về phía bọn họ ở trong kho hàng tàn nhẫn giết hại, không bắn được người, lại trốn không thoát, chỉ có chờ cái chết.

Mà bé gái đó làm ra hành động giật nảy mình, cư nhiên cầm súng phá hỏng từng đường đạn, nếu không phải đầu óc không tốt, thì không có một người nghịch thiên như thế này, hôm nay càng thêm bội phục không thôi.