Đại Đạo Độc Hành

Chương 387-1: Diệu thủ không không tử triệu tinh! (1)



Phong Tử Hư bùng nổ, hoàn toàn nổi giận, sau đó trong cơn giận dữ, lĩnh ngộ Liệt Phong Nộ Ngục Phần chân ý. Trên người của hắn phát ra vô tận hỏa diễm, hóa diễm này như gió như triều, cuốn lấy thiên địa.

Tất cả mọi người dại ra, khi này bên trong võ đấu trường giống như luyện ngục, phàm là người khiêu chiến, sau khi tiến vào, gần như đã bị Phong Tử Hư luyện hóa, hóa thành tro bụi.

Lục Chu nói: “Chuyện, chuyện gì đây?”

Lạc Ly nói: “Nộ ý, trong Liệt Phong Nộ Ngục Phần có một chữ nộ, chỉ khi trong lòng có nộ, trong lòng phẫn nộ thì mới có thể phát huy áo nghĩa chân chính của pháp này.”

Bạch Du Du nói: “Phải. Hơn nữa Phong Tử Hư sư huynh tu luyện là Phong Tinh đạo, có thể hóa sinh vô số phong chi tinh linh. Tu luyện Lưu Ly Hải là Thượng Thiện Nhược Thủy Sát, pháp này luyện thành, thân thể như nước, có thể hóa thành ngàn vạn.

Ba pháp này thật giống như có thể dung hợp lại được. Lấy phong chi tinh linh làm trung tâm, nước lửa cùng tồn tại, vô cùng diệu dụng, xem ra đây là bí pháp của Chính Nhất phủ.

Tử Hư sư huynh lĩnh ngộ Liệt Phong Nộ Ngục Phần, hiện tại tam pháp hợp nhất, tu vi tăng nhiều, thực lực tăng gấp mấy lần.”

Lạc Ly gật đầu nói: “Xem ra một cửa này của Tử Hư sư huynh cũng qua rồi!”

Đám người bọn họ nói chuyện phiếm với nhau, chờ đợi Phong Tử Hư chiến xong. Lúc này có thị nữ bưng rượu lại đây. Đây là phúc lợi của võ đấu trường, muốn uống thì có một chén rượu nước để mà uống. Rượu này không gắt, thích hợp giải khát.

Đám người Lạc Ly tự nhiên không uống rượu này. Thị nữ đó lướt qua đám người Lạc Ly, đột nhiên Lạc Ly nghe thấy một tiếng chó sủa.

“Gâu gâu gâu!”

Lạc Ly sửng sốt, đây tuyệt đối là tiếng sủa của Tiểu Bạch. Nháy mắt, hắn cảm thấy Tiểu Bạch phẫn nộ. Lần này Tiểu Bạch không phải tự mình đi ra mà là bị người ta trộm ra từ Thứ Nguyên Động Thiên!

Sao có thể chứ! Đồ vật trong Thứ Nguyên Động Thiên, vậy mà cũng bị người ta trộm đi mất. Trộm như thế nào? Ai trộm? Quả thực gặp quỷ rồi!

Thông qua tâm linh liên hệ với Tiểu Bạch, nháy mắt Lạc Ly biết, Tiểu Bạch của mình bị thị nữ vừa lướt qua mình trộm đi mất. Vừa rồi nàng cách Lạc Ly chỉ cỡ một bước, đi khi qua còn mỉm cười với Lạc Ly, không ngờ lại ở trong nháy mắt đó trộm mất Tiểu Bạch trong Thứ Nguyên Động Thiên của Lạc Ly.

Thị nữ phát hiện đồ mình trộm ra lại là một con chó thì muốn vứt bỏ, thế nhưng bị Tiểu Bạch cắn chặt cánh tay, cắn đáu căn để, không muốn nhả ra.

Người này hất tay phát ra một đạo ngân mang, một đao chém xuống, Tiểu Bạch bị chém thành hai khúc. Tiểu Bạch sau khi bị chém thành hai khúc lập tức sống lại ở Chân Linh Sào. Trong đây mới là chủ thể của hắn, hình dáng con chó chỉ là phân thân. Nó lại xuất hiện, kêu rên với Lạc Ly, muốn Lạc Ly báo thù thay nó.

Lạc Ly lập tức đuổi theo. Đám Dạ Khinh Phong sửng sốt, nói: “Lạc Ly, sao vậy?”

Lạc Ly nói: “Có người trộm vài thứ trong động thiên thế giới của ta!”

Lục Chu lập tức hô: “Trộm đồ trong động thiên thế giới? Đạo tông, ở đây có đệ tử của Đạo tông. Mọi người cẩn thận!”

Dạ Kinh Phong bắt đầu liên hệ thủ hạ ngay lập tức, lặng lẽ truyền lệnh: “Lập tức kiểm tra bảo khố trong môn phái, ở đây có đệ tử Đạo tông, mọi người cẩn thận túi trữ vật!”

Đạo tông, một trong ba ngàn tả đạo, là môn phái không đươc tu sĩ thiên hạ hoan nghênh nhất. Đệ tử Đạo tông thiện việc ăn cắp, thậm chí có thể trộm mất vật phẩm của tu sĩ trong túi trữ vật, pháp bảo trữ vật, động thiên thế giới, ai nấy đều muốn chém giết. Thế nhưng môn phái này vẫn còn tồn tại tới ngày nay, vẫn còn sống khỏe sống tốt.

Lạc Ly đuổi nhanh qua đó, ở trong võ đấu trường, khắp nơi đều là người, ầm ĩ nhốn nháo, cô nàng kia giống như không có xương, luồn lách trong đám người. Lạc Ly sử dụng Linh Điệp thân pháp, một phiến lá không dính thần, điên cuồng đuổi theo nàng ta. Đám người Lục Chu lập tức bị bỏ lại.

Trong cảm ứng của Lạc Ly, nữ tử này rất lợi hại, mỗi lần đi được ba bước thì hóa thành một hình dáng khác, mới đầu là thị nữ cầm chén rượu, sau ba bước thì biến thành một thư sinh thanh tú.

Nàng nghĩ rằng mình có thể chạy thoát, thế nhưng bị Tiểu Bạch cắn trúng vào xương ba phân, Tiểu Bạch lập tức chỉ dẫn Lạc Ly bắt nàng.

Đệ tử Đạo tông này rất là thông minh, lập tức bỏ chạy, đảo mắt biến thành một ông già râu hoa râm, sau đó lại biến thành một đại hán khôi ngô hùng tráng, rồi lại biến thành hòa thượng cầm thiền trượng trong tay, đúng là thần hành bách biến.

Nếu như không có Tiểu Bạch hơi có cảm ứng cùng Thương hải minh nguyệt sát thời khắc tập trung thì Lạc Ly tuyệt đối bị hắn cho ngửi khói!

Vòng hai ba vòng, hai người một trước một sau lau ra khỏi đám đông, đi vào một nơi yên tĩnh phía sau võ đấu trường. Đây là nơi gửi thú cưỡi, có ít tu sĩ khống chế phi cầm tẩu thú mà không cách nào thu hồi thì sẽ gửi lại ở đây. Nào là sí hổ, nào là phi thiên diêu, nơi nơi đều có.

Người nọ đi tới đây thì biến mất không còn tung tích, Lạc Ly nhanh chân qua đó, nhìn xung quanh, không còn nhìn thấy người nọ nữa. Thế nhưng Lạc Ly mỉm cười, chậm rãi đi quanh nơi này.

Khi hắn đi quanh, Ám lưu vô hình sát giống như một bàn tay vô hình, cầm lấy Lưu Tích Bút mà Lạc Ly lấy được ở Thiên ngoại đài, lặng lẽ biến mất.

Một lát sau, Lưu Bút Tích trở lại, Lạc Ly làm bộ đi vòng vo, đi tới trước một con huyền hoàng mã, quan sát con ngựa này!

Huyền hoàng mã, vào bảy vạn năm trước, là một loại tuấn mã cường đại do được Ngự Thú tông điều dưỡng ngàn năm mà ra. Ngựa này có thể đấu sức với hổ với sói, có thể đạp sóng đi đường, có thể chạy liên tục mười ngày không ngừng, một ngày có thể tung hoành tám trăm dặm.

Hơn nữa giá cả đặc biệt tiện nghi, rất dễ nuôi sống. Thế nên ngựa này nhanh chóng trở thành tọa kỵ mà tu sĩ thích nhất, được vô số tu sĩ Luyện Khí kì yêu thích, mấy vạn năm qua, trải rộng thiên hạ!

Lạc Ly nhìn con huyền hoàng mã này. Ngựa này người dài một trượng, toàn thân đen mực, bốn vó rất lớn, thỉnh thoảng phát ra tiếng ngựa hí.

Lạc Ly nói: “Gặp quỷ thật rồi, giả người giống người, giả ngựa giống ngựa, nhìn sao cũng giống một con ngựa thật.”

Nếu không phải Tiểu Bạch chỉ nhận, làm sao Lạc Ly cũng không tin con huyền hoàng mã này là do con người ngụy trang. Không hề có dấu vết của pháp thuật biến hóa. Đệ tử Đạo tông quả nhiên lợi hại, danh bất hư truyền.

Con huyền hoàng mã tiếp tục hí lên, giống như không hề nghe thấy Lạc Ly nói gì cả.

Lạc Ly mỉm cười, nói tiếp:

“Đệ tử Đạo tông, chắc hẳn tri thức uyên bác, chắc phải nghe qua Tiên Tần đoạt hồn bắc đầu chú tử khiên cơ độc!

Độc này vào người, không có phản ứng gì khác thường, thế nhưng trên ngực sẽ xuất hiện dấu hiệu bảy ngôi sao, giống như bắc đẩu thất tinh, bất kể ngươi dùng cách gì cũng không thể tiêu trừ chúng nó, cho dù trọng tố thân thể cũng như vậy.

Theo thời gian trôi qua, thất tinh sẽ thay đổi, tụ tập lại với nhau, hình thành tử triệu tinh. Người trúng độc sẽ thấy chân khí toàn thân nóng bỏng, sẽ chịu không nổi mà rọc bảy dấu diệu này ra, chỉ cần bắc đẩu ly thể, tử triệu tinh lập tức hiện ra, chắc chắn phải chết, hình thần câu diệt, ngay cả đoạt xá chuyển thế cũng không thể.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.