Đại Vũ Trụ Thời Đại

Chương 50: Tân nhân loại



Vào lúc 3h chiều ngày thứ tư sau bước nhảy không gian lần thứ hai, chính phủ trên phi thuyền Hi Vọng lần đầu tiên thực hiện đợt mộ binh cho quân đội.
Đối tượng mộ binh là các quân nhân đã giải ngũ, còn có những bác sĩ quân y. Dĩ nhiên, bao gồm tất cả những người từng nhiễm phải virus còn sống sót.
Về phần phạm vi thì đương nhiên là hơn mười hai vạn dân chúng trên phi thuyền Hi Vọng, trong đó ước chừng triệu tập 500 quân nhân và 2000 cảnh sát. Từ nay về sau sẽ bắt đầu phân chia công việc, các việc quản lý dân sự như trông coi trị an, xử lý tranh chấp đều giao cho cảnh sát thực hiện. Quân đội chỉ tham gia vào các sự kiện đặc biệt như thám hiểm các nơi bí ẩn, đối phó với các sự kiện nguy hiểm ngoài hành tinh như sự kiện trên hành tinh sa mạc vậy. Đó mới chính là nhiệm vụ của quân đội.
Vào khoảng 2h chiều theo múi giờ trên Trái Đất, tại lối vào tầng ba đến tầng 4 đã tụ tập hơn ngàn người dân, hơn nữa vẫn còn nhiều người lục tục kéo đến. Vào khoảng 2h30’ thì số người tụ tập đã lên đến ba bốn ngàn người, hơn nữa xu hướng vẫn còn tiếp tục gia tăng.
Thực tế, tuy nhiều người như vậy nhưng đến dự tuyển vào cảnh sát chiếm đến hết 80%, dù sao trận đánh trên hành tinh sa mạc đã khiến không ít người giật mình bàng hoàng. Vũ trụ không phải là nơi an lành gì, còn đám quái vật, thực vật kia thì càng không cần phải nói. Có khi còn gặp phải những thứ kinh dị hơn nữa, vũ trụ bao la như vậy, ai mà biết trước được tương lai mình sẽ gặp phải đây? Nói không chừng còn đụng độ với sinh vật có trí tuệ nữa là, cho nên làm quân nhân…quá nguy hiểm.
Nhưng so sánh ra thì đãi ngộ cho cảnh sát kém hơn quân đội rất nhiều, nhưng nếu làm cảnh sát hơn ba tháng thì đã có thể có được một gian phòng riêng, có phòng bếp, phòng vệ sinh riêng rồi. Không cần phải chen chúc trong chiếc liều chật hẹp nữa, mà công việc chỉ đơn thuần là trị an, hoặc là vận hành các phương tiện công cộng như rạp chiếu phim, vòi nước, nhà vệ sinh…Cơ bản chẳng hề có nguy hiểm gì cả.
Cho nên trên 80% người đến đây đều muốn làm cảnh sát.
20% còn lại thì căn bản là những quân nhân đã giải ngũ, hay có thể gọi là quân dự bị. Số lượng không nhiều lắm, chỉ tầm bảy tám trăm người đến theo lệnh triệu tập thôi. Số tuổi trung bình của những người này đều từ 28-30 tuổi, ai ai cũng trông cũng vạm vỡ, khỏe mạnh.
Đãi ngộ của quân nhân so với cảnh sát thì cao hơn nhiều, đầu tiên tất cả đều có thể được một phòng riêng trên tầng năm, hơn nữa gian phòng lớn hơn nhiều. Hai phòng ngủ, một phòng khách, một nhà bếp và một phòng vệ sinh. Các loại đồ gia dụng, máy vi tính đều được trang bị, hơn nữa trừ phần cơm tập thể được phát vào lúc huấn luyện ra, bọn họ còn có thể nhận lấy nguyên liệu để tự nấu ăn.
Những thứ này cũng là đương nhiên thôi, bởi theo một số tin đồn thì do chiến dịch trên hành tinh sa mạc, các binh lính đã chiến đấu rất anh dũng nhưng thương vong quá lớn. Vì vậy chính phủ Hi Vọng đang triển khai một chính sách đền bù bằng hiện kim, cũng chính là phát hành tiền trong quân đội. Cứ mỗi tháng phục vụ trong quân đội thì sẽ nhận được một lượng hiện kim nhất định, có thể dùng nó để mua nguyên liệu nấu ăn, trừ việc đó ra còn có thể dùng nó để đổi lấy xa xỉ phẩm (hàng xa xỉ)
Có câu: cho bao nhiêu thì sẽ nhận lại được bấy nhiêu. Tuy làm quân nhân nguy hiểm hơn rất nhiều, nhưng cũng vì thế mà sự đãi ngộ có thể làm cho người ta thèm rõ dãi. Vì vậy khi gần tới 3h thì số người đến mộ binh làm quân nhân cũng đến gần một ngàn người.
Vào lúc 3h chiều theo múi giờ trên Trái Đất, mười mấy binh lính xuất hiện trên quảng trường rộng rãi, dựng hơn mười bàn ghi danh. Trong đó thì bên cảnh sát có chín bàn ghi danh, bên quân đội có tầm sáu bàn ghi danh. Rất nhanh sau đó, trên quảng trường xuất hiện mười lăm hàng người dày đặc, ai ai cũng đứng nghiêm trang trong hàng của mình.
Cũng may, những người được lên phi thuyền theo tiêu chuẩn của Diêu Nguyên đều có trình độ giáo dục tối thiểu là cao đẳng, cho nên ý thức giữ gìn trật tự khá tốt. Dưới tình huống như vậy không ai chen ngang, lấn hàng gì cả…Mặc dù cũng có một số người muốn chen ngang nhưng khi nhìn thấy hầu hết đều xếp hàng trật tự thì không có can đảm để thực hiện, chỉ đành làm theo số đông theo hàng từ từ đi về trước.
Lúc này, trong hàng mộ binh quân nhân, có một thiếu nữ da vàng tầm mười tám mười chín tuổi, cao khoảng một mét bảy, khuôn mặt khả ái dễ thương như một cô bé hàng xóm tinh nghịch vậy.
Hai tay nàng khoanh lại, cái chân thì nhịp nhịp trên mặt đất, đồng thời cau có nói với người con trai đằng sau:
-Nhâm Đào, thấy ta nói đúng chưa, tới sớm một chút có phải tốt hơn không. Ngươi xem, hiện tại đã đứng đầy rồi, tức chết ta đi mà! Muốn đến được bàn ghi danh chắc cũng phải một hai tiếng nữa, hừ, nếu như làm muộn bữa cơm tối của ta, khiến ta không lấy được suất rau mà ta thích nhất thì ngươi liệu hồn đó!
-Trừu Nguyệt, lạy thánh Allah, đừng gấp gáp như vậy chứ. Thực ra chúng ta không xếp hàng cũng không sao mà…
Người con trai phía sau bối rối trả lời, nét mặt hiện lên vẻ ngơ ngác.
Cô gái có tên là Trừu Nguyệt kia bất mãn quay đầu lại liếc người con trai kia một cái, hừ nói:
-Không xếp hàng? Chẳng lẽ ngươi muốn chen ngang à? Ta nói cho người biết, Nhâm Đào! Ngươi không thể làm những chuyện mất mặt người Trung Quốc chúng ta! Ngươi tự đi mà xem, nơi này người nước ngoài vô số kể, lúc nãy ta còn nghe được loáng thoáng tiếng Hàn, tiếng Nhật nữa đó. Ngươi mà dám chen ngang thì ta đánh gãy chân ngươi!
-…Không, ý của ta là nơi này đâu cần phải xếp hàng. Nhiều người như vậy thì cô đâu cần lo hết thức ăn?
Nhâm Đào vẫn từ tốn trả lời nhưng nét mặt vẫn ngơ ngác.
Trừu Nguyệt hừ lạnh một tiếng, càng thêm bất mãn nói:
-Ngươi có nghĩ tại sao chúng ta lại xếp hàng ở tít đằng sau không hả? Trời ạ! Thôi, nói cho ngươi cũng vô dụng, ngươi là chúa mau quên mà…Mới vừa rồi đi với ta sau lại tự dưng biến mất hả? Hại ta kiếm một phen bở hơi tai, mới kiếm được ngươi gần chỗ ống thông gió. Nhưng cũng lạ, sau ngươi có thể trèo tường lên chỗ đó được nhỉ? Mặc dù chỗ đó có trần thấp hơn nhiều, nhưng cũng phải cao tới bốn năm mét chứ, sao ngươi lên đó được hay thế?
-Ách…Ta quên mất rồi.
Nhâm Đào rốt cuộc mới định thần lại, ngượng ngùng cười cười rồi trả lời một câu khiến cho Trừu Nguyệt xém tí nữa là trào máu họng.
-…
Trừu Nguyệt cật lực vuốt vuốt những sợi gân xanh trên trán, thật lâu sau mới nói:
-Thôi bỏ đi, mặc xác ngươi. Tóm lại, ngươi ngoan ngoãn đứng đây cho ta, chờ kết thúc ghi danh này thì về liều…hừ hừ, khôn hồn thì an phận chịu quỳ đi.
Hai cô cậu này mải mê nói chuyện mà không để ý tới những ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh.
Cô gái thì thôi rồi, mặc dù dáng người khá cao, ít nhất là một mét bảy mét tám trở lên nhưng vóc người hơi gầy yếu. Còn chàng trai kia thì càng hết biết, chiều cao tuy không tệ lắm, cũng được mét bảy nhưng vẫn còn thấp hơn cô bé kia đến nửa cái đầu. Vóc dáng của anh ta cũng khá gầy yếu, căn bản chả hề giống với quân nhân gì cả. Thay vì nói đây là hai quân nhân thì nói là hai đứa trẻ mới đúng.
Bất quá nơi này ai ai đều đang bận xếp hàng, nên cũng không rảnh rỗi mà lo chuyện bao đồng. Vì vậy mà hai cô cậu đó cũng bình yên xếp trong hàng, cứ thế từ từ nhích về trước. Qua hơn một tiếng sau thì đã đến phiên cô gái ghi danh.
Khi Trừu Nguyệt đi tới bàn ghi danh thì người tiếp nhận là một người da vàng và một người da trắng, khi thấy Trừu Nguyệt là người da vàng thì người đàn ông da vàng tiếp nhận hồ sơ khẽ cười, dùng tiếng Trung nói:
-Tiểu cô nương, lần này mộ binh quân đội thì theo nguyên tắc sẽ không tuyển phái nữ. Em có chắc là đến đây gia nhập quân đội mà không phải gia nhập cảnh sát không?
Trừu Nguyệt bất bình hừ một tiếng, vênh váo nói:
-Ta đây sao mà biết, là các ngươi mời ta mà. Hừ hừ, ta cũng rất tò mò muốn biết xem tại sao lại mời ta đây, bổn cô nương vốn không phải là quân nhân giải ngũ, cũng không biết chữa bệnh giải phẫu gì cả, lái xe tăng thiết giáp gì đó thì lại càng mù tịt. Nói tóm lại tất cả đều không biết. Kỳ quái, các người không tuyển phái nữ thì mắc gì lại gửi giấy cho ta!
Vừa nói Trừu Nguyệt vừa lấy ra một tờ giấy đóng dấu, đập mạnh lên bàn. (Em này hổ báo quá:oe16:)
Hai người ghi danh sửng sốt nhìn nhau, hiển nhiên là khá bất ngờ trước thái độ của Trừu Nguyệt. Người đàn ông da vàng cầm lấy tờ giấy lên đọc, thì ra nó được ghi bằng hai thứ tiếng Anh-Trung. Nội dung đại khái là vào lúc 3h chiều hôm nay, mời cô xxx đến quảng trường theo lệnh triệu tập, gia nhập vào quân đội.
-Gia nhập từ trước à? Nói như vậy thì cô là tân nhân loại rồi?
Người đàn ông da vàng ngạc nhiên nhìn Trừu Nguyệt.
Trừu Nguyệt hơi sửng sốt, rồi lập tức phản bác:
-Cái gì mà tân nhân loại? Ngươi nói tân nhân loại là sao? Là những đứa trẻ lêu lỏng ngoài xã hội đó sao? Là những đứa trẻ nhuộm tóc, xuyên lỗ tai, mặc ba cái đồ kỳ quái đi long bong ngoài đường hả? Đừng có đùa! Các ngươi muốn những đứa trẻ bỏ đi đó làm quân nhân sao? Hừ, ta đây đúng là chả yên tâm về cái đội quân bảo vệ này chút nào.
-Không, không, không phải ý đó.
Người đàn ông da vàng cười khổ, liên tục phẩy phẩy tay nói:
-Tóm lại, cô đã được tuyển rồi. Không cần xếp hàng ở đây đâu. Chỉ cần tìm một quân nhân bất kỳ ở bên kia, đưa tờ giấy này cho họ thì bọn họ sẽ dẫn cô lên tầng bốn ghi danh.
Nói xong hắn gấp rút trả tờ giấy cho Trừu Nguyệt.
Cho dù là Trừu Nguyệt thì khi nghe được tin này cũng ngẩn người, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hơi đỏ lên như chuẩn bị nổi cơn tam bành, bất quá một lát sau nàng vẫn còn nhịn được, tức giận nói:
-Nhâm Đào, lại để cho tên ngốc kia đoán trúng rồi, quả nhiên không cần xếp hàng. Đúng là cái đồ…ngốc?
Trừu Nguyệt vừa quay đầu lại thì sửng sốt phát hiện, người đứng sau mình là một thanh niên da đen cao to. Anh ta thấy Trừu Nguyệt nhìn mình thì hớn hở cười lại, nhe răng ra như muốn khoe hàm răng trắng bóng của mình.
Nhâm Đào đã biến mất…
Trời ạ, lại nữa sao?
Sắc mặt Trừu Nguyệt tối lại, tức giận muốn điên người. Nàng hầm hầm tìm kiếm xung quanh nhưng vẫn không tìm thấy được Nhâm Đào, tới lúc nàng gần như không còn kiên nhẫn nữa thì từ đằng xa bỗng truyền đến tiếng kinh hô, nàng liền vội vàng chạy qua, vừa lúc thấy được mấy binh lính không ngừng hét lớn ở một trụ TV tại góc quảng trường.
Ở trên đỉnh màn hình có một thanh niên đang ngơ ngẩn ngồi đó, chỗ ấy vốn cách mặt đất đến bảy tám mét, có trời mới biết làm sao hắn leo lên đó được…
Chỉ đến hơn 10’ sau, khi các sĩ quan mượn được một chiếc thang đem đến thì Nhâm Đào mới được trèo xuống. Mà lúc này Trừu Nguyệt đã sớm không nhịn được, tức giận cho anh ta một đấm khiến cho hai mắt của hắn đổi qua một màu mới.
Sau đó, hai người cùng với hơn mười mấy người nữa được một sĩ quan dẫn lên tầng bốn.
Trên đường đi, Trừu Nguyệt hơi tò mò nhỏ giọng hỏi Nhâm Đào:
-Sao ngươi biết chúng ta không cần xếp hàng? Mà mười mấy người đi cùng đều xếp hàng mà.
Nhâm Đào sửng sốt, vừa xoa xoa hai con mắt sớm đã đổi màu của mình, vừa lẩm bẩm nói:
-Chỉ là một sự suy luận thông thường thôi mà. Không biết có chuyện gì xảy ra chứ mỗi lúc ta nghĩ đến một vấn đề, thì ngay lập tức rất nhiều đầu mối hiện ra…
Trừu Nguyệt, chúng ta có thể không phải tới đây để làm một quân nhân bình thường đâu.
Ánh mắt Nhâm Đào phức tạp nhìn mười mấy người còn lại, nhỏ giọng nói:
-Ta cũng không rõ lắm là do gì nữa, nhưng có thể liên quan tới cơn sốt mà loại virus thần bí kia gây nên…Trừu Nguyệt, nếu lát nữa có xảy ra chuyện gì thì ngàn vạn lần đừng nên phản kháng…
Chúng ta có thể có hai kết quả đối lập nhau, một là an toàn, thậm chí là sung sướng nữa hoặc là chết chắc, thậm chí có khi đến chết cũng không được…
Nếu như trở thành vật thí nghiệm thì…
-Nếu quả thật trở thành vật thí nghiệm thì ngươi yên tâm. Ta sẽ giết ngươi trước, ngoan, đảm bảo không đau đâu…:oe54:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.