Đại Xà Vương, Thỉnh Bò Đi

Chương 31: Tùy thời sẽ nịnh




"Công công..." Trên đường tới dục trì, nàng cố tình chậm bước, phi thường không tình nguyện theo sau.

"Ai nha, ngươi là đang làm gì nha? Ngươi chậm như vậy là muốn chờ bệ hạ tắm rửa xong sao?" Đức Công công phi thường khó chịu kêu lên.

Nàng nghe vậy liền ngước nhìn về phía hắn vẻ đáng thương nói: "Công công... Ta biết rõ là ngươi tốt với ta, nhưng là... ta căn bản sẽ không hầu hạ người khác tắm rửa, còn nữa... đây là buổi sáng a, người bình thường tắm rửa không phải là buổi tối sao?" Nàng càng nói thanh âm càng nhỏ dần.

"Cái gì là người bình thường? Đây là thiên tử a." Đức Công công nói một câu khiến nàng ngoại trừ cố gắng thuyết phục ông ta thì không còn biết nói gì hơn.

"Nhưng là... vạn nhất ta hầu hạ không tốt sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của Nghi phi nương nương nha, ta nghĩ ngài vẫn là nên tìm người có kinh nghiệm hơn ta đi."

"Cái này người khác cầu còn không được, ngươi sao lại cứ trốn tránh, nói nữa, ngươi cho rằng Nghi phi nương nương chỉ là một nương nương bình thường sao? Ta cho ngươi biết, đã được nương nương nâng đỡ, ngươi cho dù hầu hạ không tốt cũng không bị chém đầu đâu. Ngươi nhìn xem cái bộ dáng này của ngươi coi…ai…Ta thật sự không muốn nói, xem a, ngươi chắc phải tích đức mấy đời mới được Nghi phi nương nương nhìn tới a. Được rồi, đi nhanh nhanh lên!" Đức Công công nghiêm túc nói rồi đẩy nàng rất nhanh đi lên phía trước.

Không lâu sau, dưới sự dẫn dắt của Đức Công công, nàng đã đứng trong một đại điện phi thường hoa lệ, đưa mắt nhìn lên trên cao, đập vào mắt nàng chính là cái bảng to đề "Liên trì dục nguyệt", nàng nhíu mày không tự giác thầm nghĩ, tên đẹp a, đại mãng xà này quả nhiên rất không biết xấu hổ, nhà tắm mà cũng dám đặt tên như vậy. Thật quá khoa trương!

"Nhanh vào đi!" Đức Công công mở cửa đẩy nàng đi vào.

"Đức Công công..." Mắt thấy cửa đã bị đóng lại, nàng sợ tới mức liên tục gõ cửa la lên.

"Là Hiểu Nguyệt sao? Tới giúp trẫm cởi áo." Bên trong truyền đến âm thanh lười biếng của Dạ Mị, nàng nghe vậy không kìm được bĩu môi, thật sự muốn khóc mà, ô ô, nàng không muốn hầu hạ mãng xà tắm rửa a!

"Người đâu?" Thấy bên ngoài không có động tĩnh, âm thanh bên trong rõ ràng có chút không vui lớn tiếng gọi.

Nghe vậy, nàng hít một hơi sâu đưa tay vỗ vỗ khuôn mặt đờ ra vì sợ rồi đi vào, mới vừa đi tới cửa nàng đã bị cảnh tượng bên trong làm kinh ngạc không thôi, trời ạ, đây là nhà tắm hay là hồ bơi a? Cái này không phải quá lớn đi?!

Nhận thấy có người tới, Dạ Mị nhíu mày mở mắt ngoái đầu nhìn, thời điểm thấy nàng đứng đó không khỏi ngây ra nhưng rất nhanh chóng lạnh lùng hỏi: “Tại sao lại là ngươi?

"Bệ... Bệ hạ..." Nàng vội cúi người hành lễ.

"Hiểu Nguyệt đâu?"

"Ách? Cái này... Ta không biết, ân... Chắc bọn họ hiểu lầm rồi a, cái kia... cái kia bệ hạ, ta hiện tại liền đi gọi người tên Hiểu Nguyệt tới." Tìm được cớ, nàng nhanh chóng định chuồn đi, nhưng ai biết được khi vừa quay đầu lại đã thấy Dạ Mị tựa như tia chớp xuất hiện ở trước mặt nàng, quỷ a, nàng bị tốc độ của hắn dọa lùi về phía sau, thời điểm nàng cho rằng mình sẽ ngã xuống đất thì eo đột nhiên bị người ta dùng lực ôm vào, theo quán tình nàng vội đưa hai tay ôm lấy cổ hắn.

Thời gian như ngừng lại, nàng xấu hổ ôm cổ Dạ Mị, mà lúc này hắn cũng đang ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, đôi mắt như đá quí lóe ra một ánh sáng mê người, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian tà.

Chỉ tiếc rằng sự hoàn mỹ của hắn cũng chỉ có thể khiến nàng ngây người trong chốc lát, nàng giật mình buông cánh tay đang cổ hắn, mãnh liệt dùng sức giãy giụa đẩy ra, hành động này dĩ nhiên dẫn đến việc nàng mông nàng đã tiếp đất rất chi là thân mật.

"Ai ui…, mông của ta…” nàng xoa xoa mông khẽ kêu lên.

Đứng bên cạnh, sắc mặt Dạ Mị lúc này phi thường khó coi, chậm bước đi đến ngồi xổm trước mặt nàng, một bàn tay nâng cằm nằng lên lạnh lùng hỏi: “Ngươi như vậy là đang sợ ta?”

Ách… Miên Miên sợ hãi nuốt nước miếng, khóe miệng run run, miễn cưỡng ép bản thân bình tĩnh cười nói: “Không có, ta mới không có sợ…”

“Thật? vậy ngươi vì sao phải đẩy ta ra?” Dạ Mị nhìn chằm chằm nàng, đôi mắt như cũ không hề có chút tình cảm.

"Nô tỳ..." Nàng cúi đầu cố gắng tìm lý do giải thích, nhưng là tìm không ra a….

"Nhìn trẫm…" hắn lần nữa nâng cằm nàng bức nàng nhìn thẳng mình.

"Nô tỳ... Nô tỳ là sợ chính mình quá nặng, không dám để bệ hạ tốn sức. Bệ hạ đường đường là thiên tử cao cao tại thượng, nô tỳ sao dám!" Nói xong chính nàng cũng phải tự mắng mình đần, lý do nào không lấy lại lấy lý do ngu ngốc này.

Điều nàng không ngờ là Dạ Mị nghe xong không hề giận dữ mà còn cười cười đỡ nàng dậy nói: “Giúp trẫm cởi áo!”

Ngây ngốc một hồi lâu nàng nhanh chóng đứng dậy, nội tâm không khỏi tự vấn, chẳng lẽ trình độ nói dối của nàng tăng lên rồi sao? Nàng đau lòng trong phút chốc rồi lại sung sướng cười, thật tốt, nói dối vậy cũng có thể qua ải, xem ra chỉ số IQ của mãng xà không có cao bằng nàng nha.

Chỉ tiếc chỉ số IQ của nàng cũng không thể giúp nàng trách được một trận đỏ mặt tía tai khi nhìn về phía Dạ Mị: “Bệ…bệ hạ….”, Miên Miên giọng yếu ớt cầu xin.

"Hửm?" Hắn hé mắt nhìn thoáng qua gương mặt cầu xin của nàng nhưng thủy chung vẫn không động.

"Bệ hạ... người… cái này... áo này ta sẽ không cởi a..." Thanh âm nàng mang theo rung động, hiển nhiên là bị màn thoát y tắm rửa này của hắn dọa cho sốt ruột không thôi. Thà hắn hung hăng mắng chửi thì may ra mạng này của nàng còn có thể giữ lại, nhưng là hắn vẫn như cũ không nói một câu dọa nàng sợ tới mức ruột gan cũng sắp trào lên họng rồi…

"Sẽ không cởi?" Dạ Mị híp mắt nhìn về phía nàng không chút biểu tình hỏi.

Miên Miên cắn chặt răng yếu ớt gật đầu.

Dạ Mị nghe vậy nâng cằm nàng tựa phi tựa tiếu nói: "Tử Tinh cung cũng không phải dưỡng phế vật, phàm là hạ nhân làm việc không tốt đều phải bị trừng phạt, ngươi xem...", nói rồi chỉ vào chiếc bàn bên cạnh bồn tắm: "Chỗ đó đốt đàn hương" nói xong liền khẽ vung tay, nắp đàn hương khẽ rơi xuống trên mặt bàn, lộ ra một nén hương cháy dở.

"Từ giờ trở đi, nén hương kia chia làm bốn, mỗi một phần tư nén hương trôi qua nếu ngươi một kiện cũng không cởi giúp trẫm thì trẫm sẽ giúp ngươi cởi bỏ một phần, ngươi nói xem nếu nén nhang cháy hết thì...” Nói tới đây Dạ Mị liền cười tà ác nhìn nàng từ trên xuống dưới.