[Đam Mỹ] Thiên Tử

Chương 7: Lần đầu gặp gỡ




Thục phi hoàn toàn không phát giác ra bất cứ gì khác thường từ Triệu Thần Hi, chỉ nghĩ hắn lo lắng cho thân thể mình. Trong lòng càng phấn khởi, vẻ oan uất yếu đuối trên mặt cũng càng tăng thêm.

"Nô tì không sao, để Hoàng thượng lo lắng rồi."

"Trẫm vừa không đến một ngày, nàng đã động thai khí. Gần đây nàng thường thấy hoảng hốt," dừng một chút, Triệu Thần Hi nói: "Là bởi vì hôm đó trẫm đột nhiên rời khỏi chỗ nàng?"

Triều Thần Hi nói trắng ra, căn bản cũng không sợ nàng nghĩ gì khác.

"Nô tì không có." Cặp mắt Thục phi nhìn về phía Triệu Thần Hi như chứa ánh nước, "Nô tì chỉ là..."

"Được rồi." Triệu Thần Hi phất phất tay, "Trẫm đã nói bao nhiêu lần rồi, căn bản là chuyện không liên quan đến nàng, chỉ là tự tâm trạng của trẫm không tốt."

Triệu Thần Hi nhìn ngoài điện, dường như hơi do dự, lúc này mới lại nói: "Đêm đó, trẫm chỉ là mơ thấy Tiên hoàng, trong chốc lát không cách nào yên giấc được... Chủ yếu bây giờ nàng phải lấy thân thể làm trọng, đừng để trẫm lo lắng nữa được không?"

Thục phi vừa nghe được thì thật sự cũng hoàn toàn buông xuống được chút lo lắng trong lòng.

Triệu Thần Hi chỉ ám chỉ mà không nói trắng ra, nhưng hắn hiểu rõ Thục phi, giống như trước kia Thục phi hiểu hắn vậy. Nghe hắn vừa nói như vậy, Thục phi lập tức tự nghĩ là hắn đang lo lắng vì Tiêu thị.

Mơ thấy Tiên hoàng không thể nào yên giấc, không phải bởi vì Hoàng thượng mà vì bên họ ngoại xúc phạm quyền thế nên không có mặt mũi nào gặp Tiên hoàng đây mà.

Vẻ oan ức trên mặt Thục phi từ từ biến mất, thay vào đó là tự trách và lo lắng, "Là nô tì vô dụng, không thể phân ưu cùng bệ hạ."

Triệu Thần Hi: "Nàng chỉ cần dưỡng thân thể thật tốt là được rồi, bình an sinh cho trẫm một hoàng tử, chính là phân ưu bậc nhất với trẫm rồi."

Sắc mặt Thục phi lập tức đỏ ửng lên, thấp giọng đáp dạ.

Triệu Thần Hi mắt lạnh lùng nhìn dáng vẻ dịu dàng nhu thuận của nàng.

Nếu là lúc trước, mình mới bực bội từ bên Hoa Cảnh Điện qua, đến khi thấy Thục phi thì càng yêu thích nàng thêm mấy phần.

Không phải vậy sao? Thục phi ở trong lòng hắn, luôn dịu dàng, yếu ớt, luôn luôn cần mình che chở. Cho dù mình làm gì, nói gì, nàng luôn ủng hộ và thấu hiểu.

Thế nhưng bây giờ nhìn lại, Thục phi vẫn yên tĩnh ngoan ngoãn lại làm cho Triệu Thần Hi cảm thấy ghê tởm.

Triệu Thần Hi đè nén suy nghĩ xuống rồi trấn an Thục phi mấy câu liền đứng dậy rời đi.

Thục phi vô cùng bất ngờ là Triệu Thần Hi vẫn muốn rời đi, nên dùng một cách khác để giữ lại, gọi Thuỵ Châu bên cạnh,

"Đúng rồi, Đại hoàng tử chạy đi đâu rồi? Hôm nay còn đòi thỉnh an Hoàng thượng mà sao không thấy bóng dáng đâu cả?"

Thuỵ Châu vội vàng nói: "Hồi nương nương, Điện hạ đang luyện chữ trong thư phòng ạ. Nghe nói hôm nay Thái phó ra rất nhiều bài vở, đến bây giờ vẫn chưa ra ăn tối ạ."

"Ôi, đứa nhỏ này." Thục phi hơi đau lòng, từ trên nhuyễn tháp ngồi dậy, "Hoàng thượng người xem xem..."

"Nếu Dịch nhi đang chăm chỉ học tập, trẫm cũng sẽ không đi quấy nhiễu nó." Triệu Thần Hi không thèm để ý đứng lên, "Thân thể ái phi còn yếu, cũng không cần tiễn đâu. Bây giờ mọi thứ phải lấy cơ thể làm trọng."

"Dạ... Nô tì tuân chỉ." Thục phi ngạc nhiên với sự thờ ơ của Triệu Thần Hi, nhưng vẫn khéo léo đáp lại.

Ưu điểm lớn của Thục phi là bất cứ lúc nào bất cứ chuyện gì cũng sẽ không làm trái ý Triệu Thần Hi. Cho dù lúc này vẻ ai oán trong mắt cũng sắp trào ra rồi, vẫn cung kính tiễn Triệu Thần Hi ra khỏi Hoa Nguyệt Điện, từ đầu đến cuối không nói một câu mời ở lại.

Triệu Thần Hi ra khỏi Hoa Nguyệt Điện, không ngừng bước nhanh đi thật xa mới từ từ dẹp được sự nóng nảy không thể nào phát tiết ở trong lòng.

Thục phi không giống Tiêu quý phi, nàng ngoài là mẫu thẫn của Hoàng trưởng tử, không có bất cứ thứ gì có thể để cho Triệu Thần Hi kiêng dè. Cho dù là đối với điểm hoàng trưởng tử này, kỳ thật đời trước cũng đã bị Thục phi chặt đứt sạch sẽ.

Bây giờ Triệu Thần Hi ra tay với Thục phi quả thật dễ như trở bàn tay. Có lẽ Thái hậu, Tiêu quý phi còn vui vẻ giúp một tay.

Nhưng cũng bởi vì Thái hậu và Tiêu quý phi, Thục phi còn ở trong hậu cung này thì vẫn còn có chút giá trị, Triệu Thần Hi mới tạm thời đè nén lửa giận không tính động đến nàng.

Huống gì Triệu Thần Hi cũng không muốn Thục phi vào thẳng lãnh cung nhờ một chiếu chỉ, có lẽ đơn giản là một đoạn vải trắng hay một ly rượu độc đi.

Hắn muốn từ Thục phi không chỉ là một cái mạng...

Thục phi không phải là không quan tâm đến sự sủng ái của nàng mà muốn dựa vào chính mình để đưa nhi tử của nàng lên đế vị hay sao? Vậy hắn muốn nhìn một chút xem không có sự sủng ái của mình, Thục phi còn có thể đi tới đâu trong thâm cung này.

Sau khi Triệu Thần Hi trở lại Kiền Nguyên Cung, sầm mặt uống hai ly trà liên tục, lúc này mới hơi buông lỏng đôi chút.

Liên Cẩn đứng một bên do dự hồi lâu, cuối cùng mới lấy đủ dũng khí đi đến bên tai Triệu Thần Hi nói đôi câu. Cổ tay Triệu Thần Hi liền run lên, thiếu chút nữa làm rơi ly trà trong tay xuống.

"Ngươi nói... y phát hiện ra?"

Liên Cẩn hoảng sợ dạ một tiếng rồi vội vàng tiến lên kiểm tra xem Triệu Thần Hi có bị phỏng hay không.

Triệu Thần Hi đoạt lấy khăn lụa Liên Cẩn đang cẩn thận lau nước trà cho hắn, tự mình qua quýt quệt quệt vài đường trong lòng bàn tay, "Được rồi, trẫm không sao. Hỏi thì ngươi nói đi!"

Liên Cẩm đành chăm chú nhìn ngón tay bị nước trà nóng hắt lên của Triệu Thần Hi, xác nhận long thể thật sự an khang hay không. Vừa khom người đứng bên cạnh Triệu Thần Hi hồi báo,

"Hồi bệ hạ, là tin tức Vân Cẩm mới truyền từ Hoa Anh Điện về. Nói Đức quân hầu cũng đã biết Vân Cẩm là được an bài vào Hoa Anh Điện, chỉ không biết Đức quân hầu có biết là do bệ hạ phái hắn đi hay không."

Triệu Thần Hi nghe xong liền bật dậy từ ghế.

Liên Cẩm hơi kinh hãi nhìn bệ hạ luôn lạnh lùng trầm ổn, sau khi đi tới đi lui vòng quanh thư phòng ba vòng rồi đứng trước người mình,

"Ngươi đi nói cho Vân Cẩm bảo hắn giờ sửu tối nay chờ trẫm ở Hoa Anh Điện. Còn những thứ đồ không sạch sẽ kia cũng dọn dẹp hết đi. Về thân phận của trẫm... trước hết khoan tiết lộ cho y biết."

Liên Cẩn vội vàng ứng tiến nói: "Dạ, nô tì tuân chỉ."

Giờ sửu hai khắc, ngoài Hoa Anh Điện hoàn toàn tĩnh lặng.

Bởi vì là chỗ hẻo lánh, đèn trên đường cũng rất ít. Có lẽ là bởi vì cách quá xa Kiền Nguyên Cung, cấm quân tuần tra ban đêm trong một hai canh giờ mới có thể đi qua đây một lần.

Trong cung không một bóng người yên lặng xuất hiện hai bóng người, tránh số đèn yếu ớt đi đến cửa hông Hoa Anh Điện.

Sau khi gõ nhẹ ba tiếng có quy luật, cửa hông Hoa Anh Điện nhẹ nhàng mở ra. Chỉ chốc lát sau, bóng người liền nhoáng lên, cửa hông không tiếng động khép lại. Ngoài cửa cũng đã không còn bất kỳ tung tích gì.

Triệu Thần Hi đi theo Vân Cẩm đi một mạch vào tiền viện Hoa Anh Điện, tới tẩm cung của Hạ Hàn.

Lúc này đêm đã khuya, toàn bộ Hoa Anh Điện cũng không có nhiều đèn. Trên tay Vân Cẩm chỉ cầm một cái đèn cũng không sáng lắm, loáng thoáng chiếu sân nhỏ mờ mờ tối.

Cách tẩm cung càng ngày càng gần, trong lòng Triệu Thần Hi càng nóng lòng.

Muốn mắng Vân Cẩm đi quá chậm, muốn lập tức có thể đẩy cửa điện Hạ Hàn ra. Lại giống như có chút chần chừ, có lẽ có một sự sợ hãi không tên – cảnh tượng cuối cùng khi Hạ Hàn toàn thân toàn là máu ngã vào trong lồng ngực mình không ngừng hiện lên trước mắt.

Có lẽ cảm thấy sự nóng lòng của Triệu Thần Hi, dọc đường đi Liên Cẩn và Vân Cẩm càng cẩn thận. Rất nhanh Triệu Thần Hi vẫn đang xoắn xuýt trong ưu tư đã đến ngoài tẩm điện của Hạ Hàn.

Nhìn cửa điện khép kín ở trước mặt, Triệu Thần Hi mím môi lại, do dự một chút rồi ra dấu với Liên Cẩn và Vân Cẩm. Hai người lập tức lùi về hai bên cửa điện, im lặng hành lễ với Triệu Thần Hi rồi cũng không có động tác gì nữa.

Triệu Thần Hi nắm tay lại, cuối cùng nhẹ nhàng đẩy cửa mà vào.

Bên trong tẩm cung Hạ Hàn cũng giống như ngoài điện, phần lớn đèn đều đã tắt hết, chỉ còn dư lại hai ba ngọn đèn le lói. Phản chiếu người đứng trước bàn mờ mờ tỏ tỏ, mơ mơ hồ hồ, khiến Triệu Thần Hi nhất thời không phân rõ đâu là thật đâu là hư.

"Thần Hạ Hàn, tham kiến —— "

"Không cần."

Triệu Thần Hi đang hơi thất thần bị âm thanh của Hạ Hàn gọi thần trí về. Thấy Hạ Hàn đang muốn quỳ xuống thỉnh an, Triệu Thần Hi lập tức tiến lên hai bước, bắt lấy cổ tay đối phương.

Hạ Hàn kinh ngạc chăm chú nhìn Triệu Thần Hi bất thình lình đứng trước mặt mình, vừa mới khom người đã bị cắt ngang, đành phải lần nữa tuân theo ý của Triệu Thần Hi mà đứng thẳng dậy.

Lúc nãy Triệu Thần Hi không suy nghĩ nhiều đã ôm lấy Hạ Hàn. Bây giờ hơi hoàn hồn lại mới phát hiện hai người đứng cách nhau quá gần, cũng có thể thấy được vẻ mặt kinh ngạc của Hạ Hàn dưới ánh đèn mờ, lòng bàn tay vẫn bao bọc cổ tay ấm áp của Hạ Hàn.

Cảm giác ấm áp từ da dẻ từ lòng bàn tay truyền tới lồng ngực, trái tim Triệu Thần Hi khẽ run rẩy, nhìn Hạ Hàn trước mắt đến ngơ ngác.

"... Bệ hạ?"

Khoảng cách của hai người gần như có thể nói là đứng sát vào nhau, mỗi hô hấp của Triệu Thần Hi đều có thể phả lên mặt Hạ Hàn. Bị Triệu Thần Hi nắm lấy, Hạ Hàn cũng không dám lộn xộn, chỉ có thể lúng túng đứng bất động ở đó, cúi đầu nhìn áo bào của mình.

Lại bị Hạ Hàn nhắc nhở một tiếng, Triệu Thần Hi dường như hoàn hồn lại. Tay nắm lấy Hạ Hàn hơi thả một tí, từ từ buông lỏng ra.

Hạ Hàn liền thở phào nhẹ nhõm, mặt không biến sắc lùi về phía sau hai bước.

Triệu Thần Hi thấy được, cũng không nói gì. Chỉ là hơi không được tự nhiên đảo mắt một vòng, rồi giải thích cử chỉ vừa rồi:

"Sau này nhìn thấy trẫm cũng đừng dùng những nghi thức này nữa."

Hạ Hàn cũng không nói gì, chỉ khẽ tạ ân, "Vi thần tuân chỉ, tạ hơn Hoàng thượng."

Nói xong câu này, hai người đứng đối diện nhau, trong chốc lát trong tẩm điện yên tĩnh lại.

Triệu Thần Hi nhìn Hạ Hàn, căn bản không biết nói cái gì. Hỏi y sống có tốt hay không? Sống cô đơn ở Hoa Anh Điện mấy năm, mình chưa bao giờ quan tâm, hôm nay hỏi như thế thì muốn Hạ Hàn đáp thế nào chứ?

Tốt hay không tốt, người hiểu người kia nhất không phải là mình hay sao.

Trong lòng Triệu Thần Hi ngập tràn đắng chát, xoay người đến cái ghế bên cạnh ngồi xuống, thuận tiện khẽ bắt chuyện Hạ Hàn bên người, "Ngươi cũng qua đây ngồi đi."

Hạ Hàn dường như chần chừ chốc lát, cuối cùng vẫn ngồi xuống ở một bên. Thuận tay lật ly trà giữa hai người lên, rót nước trà vào đặt bên cạnh tay Triệu Thần Hi.

Nhìn nước trà vẫn còn bốc hơi nóng, Triệu Thần Hi hỏi theo bản năng: "Ngươi thường ngâm trà chờ trẫm sao?"

Tay cầm ấm trà của Hạ Hàn hơi ngừng lại, gật đầu.

Tuy thật ra y không có thói quen chuẩn bị sẵn trà vào buổi tối vì người khác, nhưng Triệu Thần Hi hỏi thẳng như vậy khiến Hạ Hàn hơi khốn quẫn.

Hết chương 7