Dân Quốc Bắt Quỷ Ký

Chương 3: Tiểu Mộc kiếm




"Cái gì? Hôm nay gánh hát nam đài tu sửa một ngày? Không có hát tuồng à?" Lâm Cù nghe người gác cổng trả lời có chút thất vọng.

Người gác cổng kia cười làm lành:"Đúng vậy,vị khách nhân đây,nếu không ngài ngày mai lại đến,chúng ta này......"

Người gác cổng lời còn chưa dứt,đã bị một đạo thanh âm khác đánh gãy:"Lâm Tiểu Cù."

Nghe thấy thanh âm,Lâm Cù khuôn mặt lập tức khắc khổ xoay người:"Vương Đại Thiên,ngươi như thế nào lại giống như âm hồn bất tán."

Hiển nhiên đối với người đến tránh còn không kịp.

Nhưng ngược lại Lâm Mạc nhìn thấy người tới thực sự vui vẻ,hô một tiếng:"Khai Thiên tỷ."

Vương Khai Thiên vui mừng đi đến "ai" một tiếng:"Vẫn là Mạc bảo ngoan,nhìn thấy còn biết kêu người."

Nói xong liền liếc nhìn Lâm Cù một cái.

Lâm Cù hừ một tiếng:"Ngươi cũng là tỷ tỷ của Mạc Bảo,ngươi xem người trên đường này,ai nhìn đến ngươi sẽ xem ngươi là một nữ nhân? Mỗi ngày đều bận quần áo nam nhân."

Trong miệng Lâm Cù,Vương Đại Thiên này thật ra tên thật là Vương Khai Thiên....Tuy rằng có một số việc có chút....khụ khụ.

Nhưng xác thật đây là một nữ tử,diện mạo thanh lệ của nữ tử.

Chẳng qua,những vật dụng của nữ nhân yêu thích,nàng đều không thích,ngược lại yêu thích những thứ như súng ống đạn dược,ẩu đả đánh nhau,từ nhỏ đã gây ra không ít chuyện. Làm cho lão cha của nàng,cục trưởng sở cảnh sát Vương Phú Nguyên mỗi ngày đều khóc rống,nói sinh sai giới tính của nữ nhi rồi,ông càng làm sai khi cấp tên như vậy cho nữ nhi của mình.

Vương Khai Thiên đã sớm miễn dịch lời nói của Lâm Cù,trên người nàng mặc một cái áo len của nam,đầu đội mũ,bởi vì tóc là điểm mấu chốt của lão cha,nói ra sao cũng không cho nàng cắt,cho nên Vương Khai Thiên chỉ có thể đem đầu tóc nhét vào mũ.

"Sáng sớm hôm nay,Quý Thế Lăng đã tới Hâm Thành rồi,cho nên đốc quân vì tẩy trần cho hắn,cố ý bao hết gánh hát nam đài,hiện tại chỉnh sửa một ngày là vì tiệc tẩy trần ngày mai."

Vương Khai Thiên biết được tin tức từ lão cha nhà mình nên cấp hai người giải thích.

Lâm Cù:" Vậy ngày mai xem ra sẽ náo nhiệt a."

"Đương nhiên,đốc quân sẽ mời nhân gia nổi tiếng nhất Hâm Thành,khẳng định trong đó sẽ có hai nhà chúng ta,bất quá,ta nghe nói Lâm thúc thúc nhận thức Quý Thế Lăng kia?"

"Đúng vậy,từng nghe cha nói qua,khi đó Quý Thế Lăng là lớn lên từ Hâm Thành." Lâm Cù không một chút để ý nói,việc này cũng không quan tâm.

"Mạc bảo,nếu hôm nay gánh hát không diễn,huynh mang đệ đến đến chỗ đại ca,đệ không phải nói xem diễn xong sẽ đến chỗ đấu giá sao?"

"Đấu giá? Ta cũng đi!" Vương Khai Thiên lập tức nói:"Lâm Tiểu Cù,chờ đi đến nơi đấu giá,ngươi liền bồi ta đến sân huấn luyện đánh một trận."

Lần trước thua bởi tay Lâm Cù,Vương Khai Thiên thật không cam lòng,mỗi ngày điều tìm biện pháp lại đánh một lần.

Lâm Mạc mở to hai mắt nói:"Nhị ca,huynh lại cùng Khai Thiên tỷ đánh nhau?"

Lâm Cù tức giận:"Nói như huynh nguyện ý vậy,là nàng cứ quấn lấy huynh không chịu từ bỏ."

Vừa mới bắt đầu,Lâm Cù còn bận tâm nàng là nữ nhân,sau lại ở chung lâu rồi,phát hiện nàng chính là một con hầu,mỗi ngày đều đi xác nhận bản thân là một con hầu bá chủ.

Dọc theo đường đi náo nhiệt,nhốn nháo ba người đi đến nơi Lâm Phác đang làm việc.

Đem hình dáng ngọc bội kia nói một chút,Lâm Phác liền phân phối hạ nhân lưu ý một chút,sau đó mang theo ba người lên lầu ngồi.

"Ai,các người có nghe thấy chuyện trong thôn Tiểu Hâm chưa?" Vương Khai Thiên đổ một ly trà uống một ngụm thần thần bí bí nói.

"Là có quan hệ với chuyện cương thi kia?" Lâm Phác tin tức linh thông nháy mắt đã hiểu được.

Thôn Tiểu Hâm là một thôn nhỏ bên ngoài Hâm Thành,cũng chính là thôn mà bọn người Lâm Mạc khi về đã đi ngang qua.

Lâm Mạc nhíu mày:"Chẳng lẽ xuất hiện chuyện cương thi đả thương người?"

"Kia không phải." Vương Khai Thiên lắc đầu,tiếp tục nói:"Trước kia không phải vẫn luôn tung tin vịt sau? Ở trong phòng hương thân* kia có một con cương thi,đã nhiều ngày,ta nghe nói có một du côn đi vào đó vào buổi tối! Các ngươi đoán,sau lại như nào?"

Thân này có nghĩa người có tri thức hương này là nông thôn đại khái là người này ở nông thôn có học chữ tri thức ý.

"Ngươi cũng đường thừa nước đục thả câu,Vương Đại Thiên,mau nói." Lâm Cù bức thiết muốn biết chuyện sau đó như thế nào.

Nhìn Lâm Tiểu Cù biết điều như vậy,Vương Khai Thiên vừa lòng gật đầu,tiếp tục nói:"Tên du côn kia cũng có chút bản lĩnh,ta đã hỏi thăm qua,hắn bởi vì cùng một người đánh cược chỉ cần ở nơi kia nghỉ ngơi một đêm,người nọ liền cho hắn tiền tài."

"Trước kia nói có cương thi cũng không biết là chuyện thật hay là giả,cho nên tên du côn kia vì tiền,lá gan cũng lớn mà đồng ý,thời điểm chạng vạng,trộm đem mái ngói ở nóc nhà nhấc lên,sau đó cứ như vậy mà chui vào."

"Không ai biết buổi tối đã xảy ra chuyện gì,chờ đến ngày hôm sau thời điểm tên du côn kia từ nóc nhà chui ra tuy rằng là không sao nhưng quần áo trên người đều bị trảo hư,du côn dạt dào đắc ý nói,bên trong quả thật là có cương thi chẳng qua là không có làm gì hắn mà hắn lúc sau cũng đúng hẹn có được tiền tài."

Lâm Mạc tò mò hỏi:"Hắn nói chính là thật?"

Phải biết,quần áo bị cào rách bản thân cũng có thể làm ra.

"Này ai biết,dù sao cũng có người tin,mà nội dung đánh cược kia chỉ là bảo hắn ở bên trong cả đêm,nếu tên du côn kia đã làm được,đương nhiên là thắng có được tiền tài." Vương Khai Thiên lại uống một ngụm trà.

"Cho nên lúc sau,những người tin tưởng đều bắt đầu khủng hoảng lên,làm cho người hương thân kia cũng bắt đầu đi nơi nơi tìm tung tích của du côn."

Lâm Mạc chụp lên cái bàn nói:"Khẳng định là tìm không được."

"Mạc bảo,thông minh,nếu tìm được tên du côn kia rồi,khẳng định sẽ không có chuyện sau này." Nói đến đây,Vương Khai Thiên thở dài một hơi.

"Sau lại có chuyện gì?" Hiện tại ngay cả Lâm Phác cũng tò mò.

"Sau a,tên du côn kia nếm tới ngon ngọt rồi,trước lại thắng cược có được tiền tài sớm đã đi tiêu sạch hết,cho nên hắn lại tìm đến người cùng hắn đánh đố."

"Nhưng lần này đi vào không chỉ có hắn,còn có thêm người cùng hắn đánh cược,bọn họ hai người tránh thoát bắt giữ của hương thân,thời điểm chạng vạng lại đi vào trong."

"Chuyện xấu cũng là lúc này,du côn một người đi vào thì không sao,chính là không biết vì sao hắn lại mang người vào,người đánh cuộc với hắn cũng không có bản lĩnh như hắn,cho nên qua ngày hôm sau,tuy rằng người đã ra tới nhưng toàn thân lại bị trảo thương,thời điểm rơi xuống mặt đất,hơi thở đã thoi thóp."

"Hương thân kia sớm đã cho người canh giữ bên ngoài,du côn thấy tình thế không ổn liền chạy,mà người đánh cược kia cũng bị bắt lại,hiện tại chưa rõ sống chết."

"Lúc sau hương thân đến,nói là hắn đã chết,bọn họ điều tra rõ nguyên nhân cái chết,phát hiện là bị người giết chết mà hung thủ chính là cái tên du côn kia,trong phòng kia căn bản không có cương thi,đều là do du côn tự biên tự diễn,mục đích là giết chết hắn,tự mình thoát tội."

Vương Khai Thiên buông tay nói:"Cho nên hiện tại chuyện này đã nháo thành chuyện lớn."

Lâm Cù nghe xong cười nhạo một tiếng,cười nhạo cái tên hương thân kia:"Lời này nghe như tự giải vây cho chính mình,ta nhưng lại thật tin tưởng bên trong là có cương thi,hắn nói như vậy chẳng qua là để che giấu chuyện này thôi."

Lâm Mạc gật đầu:"Đồng ý."

Lâm Phác nhưng thật ra đẩy đẩy mắt kính trên mặt nói:"Khai Thiên,muội có phải hay không còn có chuyện chưa nói ra?"

Vương Khai Thiên cười hắc hắc:"Quả nhiên không thể gạt được Lâm đại ca,việc này....huynh đệ của du côn kia là tiểu đệ của muội,hiện tại....bọn họ cầu muội điều tra rõ chân tướng,cho huynh đệ hắn sửa lại án sai,chính là một mình muội đi cũng sợ hãi a." Nếu như thật sự có cương thi.....

"Di,ngươi cũng sợ hãi?" Lâm Cù cười nhạo nàng.

Vương Khai Thiên da mặt dày nói:"Cuối cùng ta cũng chỉ là một nữ nhân tay trói gà không chặt."

Lâm Cù cười khinh bỉ:"Là ngươi!Vẫn còn dám nói tay không thể trói gà? Ta xem ngươi là có lực đánh một con mãnh hổ đi."

Vương Khai Thiên trừng mắt nhìn hắn,dưới chân hung hăng giẫm,một lần nữa,làm cho Lâm Cù sắc mặt vặn vẹo,cuối cùng là khuất phục uy hiếp của nữ ma đầu.

"Khai Thiên tỷ,vậy tỷ có trực tiếp vận dụng nhân viên sở cảnh sát?"

Thưởng thức biểu tình thê thảm của nhị ca nhà mình trong chốc lát,Lâm Mạc hỏi,cuối cùng,Vương Khai Thiên cũng là con gái của cảnh sát cục trưởng,vận dụng cảnh vệ một chút cũng không sao."

Vương Khai Thiên nhụt chí:"Này không phải Quý Thế Lăng đến sao,lão cha điều động toàn nhân viên trong cục chuẩn bị nghênh đón kiểm tra của Quý Thế Lăng,cho nên tại thời điểm mấu chốt,tỷ không thể để lão cha gặp chuyện."

"Cho nên,ta nghĩ chúng ta trước tiên đi tra xét một chút,nếu sự tình là thật liền có thể trực tiếp dẫn người đến bắt một nhà hương thân kia."

Lâm Phác nhíu mày:"Việc này có nguy hiểm nhất định."

"Du côn kia có kinh nghiệm,hơn nữa chúng ta cũng chỉ tra xét thực sự là có cương thi hay không,lại nói,Lâm Tiểu Cù,đừng quên ngươi vẫn là đang giữ chức thám tử cảnh sát." Vương Khai Thiên quay đầu nhìn về phía Lâm Cù.

Lâm Cù xác thật đối với chuyện này cũng có hứng thú,cho nên thần sắc vừa động nói:"Bằng không ta cũng tìm người làm bộ đến đánh đố đi,đi vào thì thấy?"

Lâm Mạc trợn trắng mắt:"Nhị ca,không bằng huynh biểu diễn xoay người trên không trung 360 độ rồi giạng thẳng chân đi."

"Có ý gì?"

Bao gồm cả Lâm Cù ba người nhìn qua.

"Đệ xem huynh có thể."

Lâm Cù:"......"

"Phốc haha,nhìn ngươi có thể,Lâm Tiểu Cù haha." Hết thảy có cơ hội cười nhạo Lâm Tiểu Cù,Vương Khai Thiên nhất định sẽ không bỏ qua,lúc này đã cười đến đau bụng.

Ngay cả Lâm Phác cũng buồn cười.

"Yên tâm đi,cứ việc đi,có đệ ở đây,kẻ hèn cương thi cũng không thể gây thương tổn cho các ngươi." Lâm Mao hào khí nói,từ trong tay lấy ra tiểu mộc kiếm đặt lên bàn.

Này cả thân mộc kiếm đen nhánh,giống như là bị sét đánh qua,không chỉ thân kiếm xiêu xiêu vẹo vẹo không thẳng mà ngay cả mũi kiếm cũng không nhọn,nhìn qua liền biết kiếm cùn.

"Đệ không phải muốn dùng cái này bảo vệ chúng ta đi?"

Lâm Cù cầm lấy tiểu mộc kiếm trên bàn,kiếm vừa vào tay,hắn không khỏi kinh ngạc:"Kiếm này thật nặng a."

Theo lý thuyết,nhìn qua tiểu xảo cây mộc kiếm mục nát như vậy,trọng lượng nhất định sẽ nhẹ Lâm Cù ước lượng một chút lại cảm thấy có thể so với trọng lượng của một cây kiếm thật.

"Đây chính là kiếm gỗ đào,tâm gỗ đào trăm năm khi sét đánh thành,chỉ có tỉ lệ rất nhỏ mới có thể hình thành kiếm đào,lúc sau lại trải qua hương khói đạo quán cung cấp nuôi dưỡng,quỷ quái tầm thường không đến gần được,cho dù là quỷ quái lợi hại gặp phải cây kiếm này thì không chết cũng bị thương,đây là báu vật vô giá."

Xem Lâm Mạc nói sát lại có chuyện lạ như vậy,ba người đều sửng sốt.

"Thần kỳ như vậy?" Vương Khai Thiên từ trên tay Lâm Cù cầm tiểu kiếm,phát hiện trọng lượng thật không nhẹ,vì thế,trong lòng cũng tin một chút.

Lâm Phác nghi hoặc:"Mạc bảo,nếu kiếm này quý như vậy,hiển nhiên là vật trong đạo quán,quan chủ sao lại cho đệ mang theo?"

Đối với bộ dáng nghi hoặc của đại ca,ánh mắt khả nghi của Lâm Mặc xẹt qua một chút,y đương nhiên không thể nói quan chủ từ khi biết bản lĩnh của y,đã đem y trở thành người nối nghiệp của ông mà bồi dưỡng.....

Bất quá,không nghĩ cũng biết,chuyện này nếu như để Lâm gia ba vị này biết được,sợ là muốn hủy luôn cái đạo quán......

Cho nên đến bây giờ Lâm Mạc vẫn chưa đáp ứng với quan chủ,nhưng là quan chủ lại chắc chắn Lâm Mạc sẽ lại đến đạo quán,cho nên sớm đã đem vật này giao cho Lâm Mạc.

Mấy thứ đó bao gồm ba đồng tiền cùng tiểu kiếm.

"Đương nhiên là do quan chủ thích đệ nha,đại ca,huynh cũng biết đệ cùng quan chủ tình cảm thâm sâu,y cũng gần như nhìn ta lớn lên,đem tiểu kiếm này tặng cho đệ là để phòng thân."

Nói như vậy cũng không sai,xác thật là quan chủ cho Lâm Mạc dùng để phòng thân,cho nên y nói thật chân thành.

Lâm Phác gật đầu,tỏ vẻ minh bạch.

Bên kia Lâm Cù cùng Vương Khai Thiên đem cây kiếm lăn lộn xem qua xem lại,cũng chưa tìm ra nguyên nhân.

Lâm Cù đem mộc kiếm tiến đến bên mũi nói:" Mạc bảo,huynh thấy thế nào Tiểu Mộc Kiếm nhìn qua cũng thật bình thường,nhưng thật ra ngửi rất thơm."

Đương nhiên thơm,đây chính là hương khí tâm gỗ đào trăm năm còn có hương khói vị,đại khái.....liền cùng loại với huân hương đào hoa hương?

"Đến lúc đó huynh sẽ biết." Lâm Mạc trở về một câu.

Lúc sau ba người thương lượng đối sách,từ Lâm Phác giả bộ trao đổi sinh ý kiềm lại hương thân,Lâm Mạc ba người đi theo du côn đi vào phòng ốc điều tra.

Bất quá,ngày mai là tiệc tẩy trần của Quý Thế Lăng,bọn họ không thể vắng mặt,cho nên chuyện này còn phải kéo qua một ngày sau.