Đan Vũ Càn Khôn

Chương 540: Cố nhân cách nhìn, cố nhân không thấy




Hôm nay, Tần Phàm là chân chính một người.

Một người cô độc.

Lúc này, Tần Phàm hít sâu một hơi, bắt đầu chậm rãi đi về phía trước.

Hắn có thể cảm giác được mình sau khi trở thành Võ Tôn, tâm tình lại một lần nữa tăng lên, chỉ là lúc này đây tăng lên chính hắn cũng nói không rõ, nghĩ không rõ, ngược lại là nhiều hơn một loại cảm giác mê mang.

Khi đi ngang qua trước mặt trung niên nam tử bán rau quả kia, Tần Phàm lặng yên liếc qua, trên cuốn sách sơ cấp võ đạo kia, thượng diện có vệt nước mắt.

Hắn do dự một chút, thở dài một tiếng, đem một túi Kim nguyên bắn đến bên trong rỗ chứa rau quả.

Tốc độ kia rất nhanh, trung niên nam tử kia chỉ là Võ đồ cấp năm, thậm chí hoàn toàn nhìn không tới, hắn chỉ cảm giác được một khí tức để cho hắn cảm giác thập phần áp bách xẹt qua trước mặt, còn có một bóng lưng màu xanh trẻ tuổi.

Thời điểm trải qua bên cạnh tên khất kia, Tần Phàm lần nữa khẽ thở dài một tiếng, một khỏa đan dược màu đen rơi vào trước con mắt đục ngầu của tên khất, ở chỗ sâu trong con ngươi của hắn lập tức xuất hiện lên một đạo tinh quang, mà thời điểm hắn kích động bò dậy, cũng đã nhìn không tới bóng lưng của Tần Phàm rồi.

Lại đi một đoạn đường, Tần Phàm liền nhìn thấy một kiến trúc cổ kính, lâu cao chín tầng, cao nhã cẩn thận, lộ ra rất nhẹ nhàng.

Thượng diện treo cao lấy ba chữ "Minh Nguyệt Lâu".

- Minh Nguyệt Lâu, lúc trăng sáng nhất sẽ thấy người buồn.

Trong miệng Tần Phàm nhẹ giọng nỉ non, tòa Minh Nguyệt Lâu này đúng là địa phương lúc trước hắn cùng với huynh muội Thái Hiên, Thái Dao quen biết.

Bởi vì đã trải qua tâm cảnh vừa rồi, hiện tại gặp lại tòa lâu này, trong lòng của hắn cũng có một phen ôm ấp tình cảm khác.

Một ngày bôn tẩu, thấy sắc trời đã tối, Tần Phàm ở phụ cận Minh Nguyệt Lâu để lại dấu hiệu đặc biệt của Ẩn Thế Mạo Hiểm Đoàn, sau đó liền ý định trực tiếp lên lầu đợi người Ẩn Thế Mạo Hiểm Đoàn ở Lạc thành đến tìm hắn.

- Tiểu... Tần Phàm.

Bất quá vào lúc này, một tiếng kêu gọi có chút quen thuộc ở phía sau của hắn truyền đến.

Tần Phàm xoay người sang chỗ khác, liền trông thấy một thiếu nữ mặc quần áo màu tím nhạt, một đôi con ngươi đen nhánh linh động, vào lúc này thần sắc có chút phức tạp mà yên lặng nhìn mình.

Tà dương nắng chiều, phố dài muộn ảnh, trăng sáng cổ lâu.

Đường đi hối hả, ngựa xe như nước chảy, bóng hình xinh đẹp màu tím nhạt kia lại như Tử La Lan nửa đêm nở rộ, luôn có thể làm cho người ở trong đám người liền có thể liếc mắt chú ý tới nàng.

Hào quang hai con ngươi say lòng người, cảnh ban đêm ánh lên mái tóc của nàng, thiếu nữ trước mắt lộ ra càng thêm kinh diễm động lòng người.

Bỗng nhiên quay đầu, nhìn thiếu nữ váy tím trước mắt, trên mặt Tần Phàm mang theo vui vẻ nhu hòa, hồi lâu cũng không nói gì, hắn thật không ngờ sẽ ở thời điểm này, gặp phải người xưa.

Nàng dĩ nhiên là Thái Dao, nói cho cùng, Tần Phàm nhận thức nàng so với nhận thức Thái Hiên còn muốn hơi sớm.

Ở lầu ba Minh Nguyệt Lâu, khi đó Tần Phàm vừa vặn ngồi ở bàn mà Thái gia tiểu thư này vẫn thường ngồi, một cái trùng hợp vi diệu lại để cho bọn hắn quen biết.

Khi đó Thái Dao còn có tính tình đại tiểu thư hơi nặng, tùy hứng tùy ý, nàng còn lợi dụng Tần Phàm đi cự tuyệt một người theo đuổi, đối với cái này, lúc mới bắt đầu Tần Phàm thật ra là có chút không vui.

Nhưng về sau ở chung, biết được một ít tâm sự của Thái Dao, Tần Phàm mới cảm thấy bản tính của Đại tiểu thư này kỳ thật cũng không kém, cũng không có khó ở chung như trong tưởng tượng, thậm chí ở phương diện khác bọn hắn còn rất ăn ý.

Lại về sau, Tần Phàm biết rõ Thái Dao đối với mình có một ít tình ý, chỉ là trong lòng của hắn đã có Tần Li, bầu bạn mà linh hồn hắn chính thức tán thành, cho nên hắn không có đi tiếp nhận một phần tình ý này.

Lại một năm trôi qua, Tần Phàm quen biết nàng cũng đã có gần ba năm.

Thái Dao hôm nay lông mày kẻ đen dài nhỏ, hai con ngươi như nước, tạo hình khuôn mặt như bạch ngọc, tuy tư sắc càng thêm xuất chúng, nhưng xem ra tựa hồ cũng không có theo tuổi nàng tăng trưởng mà có cải biến rất lớn, thậm chí xem ra so với tuổi thật của nàng còn ít đi một chút.

Đương nhiên, Thái gia đại tiểu thư hôm nay, khí chất nếu so với một năm trước sẽ lộ ra thành thục hơn rất nhiều, đặc biệt một tia mị sắc trời sinh trên trán nàng kia, so sánh với lúc trước lộ ra càng có phong tình, rất dễ dàng để cho người đột nhiên sinh lòng thương tiếc.

Tần Phàm từng ở trong sách xem qua giới thiệu tương quan, dung mạo như Thái Dao này, gọi là diện sinh mị cốt, là thuộc về trời sinh dị tướng.

Nữ tử có loại tướng mạo này, là trời sinh thanh mai, coi như là tuổi đã đến 50~60 tuổi, dung nhan cũng y nguyên như thiếu nữ đôi mươi, rất là thần kỳ. Mà loại nữ tử này, nghe nói đối với nam nhân có trời sinh mị hoặc chi lực.

Đương nhiên, Tần Phàm đối với Thái Dao cho tới bây giờ là không có tâm tư khác, hắn chỉ coi đối phương như một bằng hữu bình thường.

Mà bởi vì hai người đã từng cùng một chỗ kề vai chiến đấu, cũng cộng đồng trải qua sinh tử, Tần Phàm cũng biết một ít chuyện cũ về Thái Dao, cho nên đối với đối phương cũng nhiều một ít yêu quý, nhưng mà nhiều nhất cũng chỉ là coi như muội muội đối đãi mà thôi.

Bất quá, tuy Tần Phàm đã là Võ Tôn cường giả, nhưng cũng không phải là Thánh Nhân, vừa mới trải qua loại tâm cảnh đặc thù này, lại ở chốn cũ, gặp lại cố nhân, trong lòng của hắn vẫn không khỏi nổi lên một ít cảm xúc vi diệu.

- Thái Dao tiểu thư, thật lâu không thấy rồi.

Sau khi ngắn ngủi thất thần, Tần Phàm nhìn đối phương, có chút vừa cười vừa nói.

- Tiểu... không, Tần Phàm, chỉ là một năm mà thôi, sao ngươi lại từ Chân Vũ thánh địa đi ra?

Sau khi đụng phải ánh mắt của Tần Phàm, trên mặt Thái Dao hơi đỏ lên, sau đó trong nội tâm một hồi bối rối, nàng có chút vội vàng hỏi.

Nàng vốn là muốn giống như trước xưng hô Tần Phàm vi tiểu tặc, nhưng nàng nhớ lại hắn đã từng nói qua những lời kia, trong nội tâm lại âm thầm tổn thương, cuối cùng nhất cũng không có kêu ra miệng.

Một năm qua, kỳ thật nàng đã từng một mình đi qua Nam Phong Thành một lần, ở đó nàng hiểu được một ít chuyện cũ của Tần Phàm, cũng hiểu được sự tình về Tần Li.

Nhắc tới hai người bọn họ, toàn bộ Nam Phong Thành đều là nói không dứt miệng, mà đối với nữ tử chưa từng gặp mặt kia, nàng thậm chí là có chút mặc cảm.

Trong nội tâm Thái Dao cũng tinh tường, mình cùng vị thiếu niên áo xanh trước mắt này, sợ cũng chỉ là hữu duyên vô phận.

- Việc này...

Vào lúc này Tần Phàm không khỏi nhẹ nhàng gãi gãi đầu, có chút xấu hổ, cũng không biết từ đâu nói lên.

Ở chỗ này người đến người đi, hắn cũng không thể nói thẳng ra sự tình mình đã trở thành Võ Tôn, một lát sau, hắn dứt khoát nói ra:

- Thái Dao tiểu thư, chúng ta đã lâu mới gặp, không bằng trước lên Minh Nguyệt Lâu nói sau như thế nào?