Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Điều Giáo Sư

Chương 7: Ai kêu ngươi kiêu ngạo nha




Sau khi đặt điện thoại xuống, Ngụy Cửu ngồi ở bên giường buồn bực sửng sốt một hồi rất nhanh cởi quần, hắn đem quần lót kéo xuống tới gót chân, lưu loát mà đạp rớt, rồi tìm đôi giày sạch sẽ mang, bắt đầu làm theo phân phó của Tạ Vấn Thiên,mang nam căn của mình trói lại.

Đây là lần đầu tiên Ngụy Cửu ngược đãi mình như thế, tất cả đều nhẹ tay nhẹ chân, chờ hắn sau khi buộc xong, phía dưới đã không tự giác mà có chút phát cứng.

“Mẹ nó.”

Hắn nhẹ giọng chữi, kéo khóa kéo, đi tới trước cái gương đem tóc mình hảo hảo chải vuốt một chút.

Kiểu tóc rất chỉnh tề, người thoạt nhìn cũng rất tinh thần, ánh mắt Ngụy Cửu vô ý mà chuyển xuống dưới, mắt nhìn đũng quần của mình có chút nổi lên, vẻ mặt hắn đỏ hồng, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh. Dù sao hắn lái xe đi, trực tiếp tìm Tạ Vấn Thiên,người chú ý mình hẳn là không nhiều lắm.

Tạ Vấn Thiên ở bên này suốt đêm mới đem một vị nhân vật đại ca tìm mình điều giáo tiễn đi, cậu bắt đầu ở trong tủ đạo cụ của mình tìm kiếm gì đó thích hợp dùng trên người Ngụy Cửu.

Cậu chọn cây roi mây, ở lòng bàn tay thử hai cái, thật đúng là rất đau nhức, nhưng cũng sẽ không tạo thành thương tổn gì.

Không biết dùng cái này đánh Ngụy Cửu, đối phương sẽ có biểu tình gì?

Anh nha điều không phải ném sao? Điều không phải hung sao, điều không phải hoành hành ngang ngược sao? Tạ Vấn Thiên mang roi tại không trung đánh ra tiếng vù vù, trong lòng có cổ xúc động đem Ngụy Cửu hung hăng dẫm nát dưới chân.

Tiếp theo Tạ Vấn Thiên lại chọn vài cái trò chơi nhỏ, bao gồm: khiêu đản chạy bằng điện(*), cá sấu giáp(*), mắt tráo(*) cùng khẩu tắc(xem ở

Cái này thì đủ Ngụy Cửu chơi, Tạ Vấn Thiên hôn ngón trỏ, tưởng tượng đến hình dạng Ngụy Cửu đợi bị mình khiến cho vừa tao vừa lãng đã muốn cười.

Hơn chín giờ, Ngụy Cửu liền vất vả mệt mỏi mà tới.

Tạ Vấn Thiên đã quét dọn sơ chút cái chiến trường, dọn dẹp sạch sẽ vết tích vị khách trước không cẩn thận lưu lại.

“Tới?”

Không biết có đúng hay không đến rất vội, Tạ Vấn Thiên thấy Ngụy Cửu trên trán tất cả đều là mồ hôi trong suốt, ánh mắt kia có chút trốn tránh mình, chung quy không tự giác mà nhìn xuống mặt đất.

Tạ Vấn Thiên liếc Ngụy Cửu, hai tay của hắn vừa vặn che ở đũng quần trước mặt, hình như che giấu cái gì.

Thiếu chút nữa, Tạ Vấn Thiên đã cười ra tiếng.

Cậu phát ra tiếng ho khan, ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng Ngụy Cửu, thoạt nhìn phi thường nghiêm túc.

“Hảo, vào thôi.” Tạ Vấn Thiên lại nhìn đồng hồ, “Hiện tại là chín giờ mười, bắt đầu tính tiền.”

Vào phòng, Tạ vấn Thiên trở tay đóng cửa, mở đèn. Mắt cậu vẫn nhìn y phục chỉnh tề của Ngụy Cửu, cho một ánh mắt, Ngụy Cửu lập tức hiểu ý mà bắt đầu cởi y phục, Tạ Vấn Thiên đứng ở bên cạnh nhìn không chuyển mắt.

Ngụy Cửu thân thể cường tráng thực sự là không kém, Tạ Vấn Thiên âm thầm khen ngợi. Mắt cậu nhìn xung quanh, thấy Ngụy Cửu lấy tay che hạ thể, cây gậy kia đang rũ xuống không biết bị cái sợi dây gì buộc lại nhưng rất lỏng lẻo, rất không thành ý.

” Lỏng như thế, anh buộc cho ai coi a?” Tạ Vấn Thiên liếc mắt Ngụy Cửu, đi qua đẩy tay hắn, chính mình kéo sợi dây ra, lúc này mới phát hiện thì ra là dây giày.

Ngụy Cửu không lên tiếng, chỉ là vẻ mặt rất đỏ, hắn quay đầu nhìn nơi khác, phía dưới đau xót căng thẳng làm hắn tốt xấu rên rỉ ra tiếng.

“Đến, nằm trên đó.” Tạ Vấn Thiên vừa đi tới ghế nằm, hướng Ngụy Cửu vẫy vẫy tay, kia động tác giống kêu mèo con hoặc chó con.

Nhưng Ngụy Cửu không phải mèo con, cũng không phải chó con, hắn là người có thân phận có địa vị. Bị Tạ Vấn Thiên gọi như thế, trong lòng hắn có chút nghẹn lại, nhưng mà nhìn nam nhân cao to đẹp trai trước mắt này tức giận, hắn vẫn ngoan ngoãn đi qua, nằm trên ghế.

Lần này Tạ Vấn Thiên không khách khí mà đem tay hắn kéo đều dùng dây cố định ở lưng.

“Mặt sau bị người làm qua chưa?” Cậu biết có GAY luôn là 1, mặt sau chưa bao giờ nở hoa, cho nên thời điểm mình xuống tay có chút đúng mực. Bất quá nhìn Ngụy Cửu dạng bá đạo này, phỏng chừng làm thời gian 1 cố gắng rất nhiều, quả nhiên Ngụy Cửu xấu hổ mà gật đầu, khi nói giọng đều khàn, không biết có đúng hay không biết trước đến cái gì mà cảm thấy sợ.

“Không có, anh đều là làm 1 …”

“Được rồi, tôi đã biết.” Tạ Vấn Thiên gật đầu mang khẩu tắc thay Ngụy Cửu đeo, hắn rõ ràng thấy Ngụy Cửu trong mắt xẹt qua một tia sợ hãi, nhịn không được nở nụ cười: nguyên lai anh cũng có ngày hôm nay.

Tạ Vấn Thiên cầm lấy khiêu đản mình chuẩn bị tốt tại trước mắt Ngụy Cửu lắc qua lắc lại, cậu đem khiêu đản bình thản đặt ở trong lòng bàn tay, ấn mở công tắc.

“Anh xem, thứ này tự mình sẽ rung động, một hồi tôi sẽ thay anh đặt tới mặt sau, kia cảm giác sảng khoái không có như vậy giống nhau. ”

Cậu cố ý nói những cái này, chính là vì muốn làm Ngụy Cửu sợ hãi. Quả nhiên, Ngụy Cửu vừa nghe cậu nói, vội vàng ngẩng đầu lên, trong miệng cũng mơ hồ mang theo nức nở. Nhưng lần này hắn bị trói rất chắc, không chút nào giãy dụa được.

Tạ Vấn Thiên khống chế ghế nằm đang rung, để Ngụy Cửu ngồi dậy, như vậy, một hồi anh ta mới có thể thấy mình là làm sao bị chà đạp. Chủ ý này trong SM không tính là cái gì, thế nhưng đối với Ngụy Cửu mà nói, thật là có chút quá mức kích thích.

“Đừng sợ.” Tạ Vấn Thiên trấn an mà vỗ vỗ vai hắn, xoay qua cầm dầu bôi trơn, cậu mang bao tay xài một lần, mang ngón trỏ của tay phải được bôi trơn mà đi xuống, sau đó đi tới trước nơi riêng tư của Ngụy Cửu, mờ ám mà vẽ một vòng ở cửa động.

“Ô!”

Trong lúc ngón tay Tạ Vấn Thiên luồn vào cái chỗ mình chưa từng đụng qua, ánh mắt Ngụy Cửu mở to, hắn tự cao bất an mang theo chút ngượng ngùng mà hanh ra một tiếng, đầu hơi xoay đi, tuyệt không muốn nhìn Tạ Vấn Thiên rốt cuộc làm sao đùa giỡn mình.

Đúng, là đừa giỡn. trong đầu Ngụy Cửu liền nghĩ ra cái từ nho nhã cùng *** đãng này, tựa như pháo hoa bắn lên trong bầu trời đêm.

Ngón trỏ của Tạ Vấn Thiên gian nan hướng bên trong kia, xem ra Ngụy Cửu thật đúng là một người không có kinh nghiệm, bất quá, cũng chặt quá đi.

“Thả lỏng chút, anh muốn bẻ gãy tay của tôi sao?” Tạ Vấn Thiên dùng tay kia đặt ở mặt trên cái đông tây kia, Ngụy Cửu nhắm mắt rên rỉ, vội vàng thay đổi khẩu khí.

Tạ Vấn Thiên cười nhạt, cảm thấy Ngụy Cửu rất đáng đời.

Thật vất vả đem công tác bôi trơn làm xong, hiện tại Tạ Vấn Thiên chính thức đem khiêu đản cho vào.

Ngụy Cửu khẩn trương mà ngẩng đầu, phía dưới một trận trướng to, đau đến hắn xoay trái loạn phải, khó khăn nhúc nhích.

“Coi anh sợ đến như vậy nga, ngày đó tại KTV đều không phải rất hung ác cường đại, rất xấu xa rất bạo lực sao?” Mang khiêu đản rung động đẩy vào chỗ sâu nhất, Tạ Vấn Thiên bỏ đi cái bao tay sử dụng một lần, vô cùng thân thiết mà vỗ vỗ mặt Ngụy Cửu, cậu lấy tay nắm đầu nhũ hơi nghiêng của Ngụy Cửu, nhẹ nhàng mà nhéo.

Đây là bàn tay có đương sao? Ngụy Cửu hưởng thụ mà rên rỉ, áp lực ở mặt sau hình như cũng bớt đi nhiều.

Đột nhiên đau đớn kịch liệt đem tất cả đường ngọt của hắn xóa sạch, Ngụy Cửu vội vội vàng vàng mà mắt nhìn ngực, dở khóc dở cười.

Tạ Vấn Thiên không biết ở nơi nào tìm ra một cá sấu giáp kẹp chặt đầu nhũ của mình, kia tư vị khỏi phải nói thật sự rất khó chịu.

SM, quả nhiên ngược đãi là chính. Ngụy Cửu cam chịu mà nhíu nhíu mày, chỉ là trong mắt có chút bi phẫn.

“Sao vậy, chịu không nổi?” Tạ Vấn Thiên trêu tức mà chạm vào cái cá sấu giáp kia, Ngụy Cửu toàn thân lập tức căng thẳng run lên, cở họng ngô ngô ừ liên tục.”Bên này vẫn còn một cái.” Tạ Vấn Thiên nhíu mày cười, nhanh chóng đem cá sấu giáp còn lại đeo cho Ngụy Cửu.

“Thoải mái không?” Tạ Vấn Thiên vừa nhẹ nhàng chạm vào cá sấu giáp, Ngụy Cửu cảm thấy ngực một trận đau đớn, thế nhưng cái đau đớn tiến vào thân thể lại tựa hồ không phải đau nhức như vậy, chỉ là làm cho mình có chút đứng ngồi không yên, vị trí nào của thân thể cũng giống như bị kích thích, kết quả làm cho sợi dây siết chặt hơn.

Trong ánh mắt Ngụy Cửu tràn đầy hoang mang, hắn có chút không rõ ràng lắm vì cái gì mình lại có phản ứng như vậy, rõ ràng là đau nhức a, thế nhưng lại vừa có kích thích cùng thoải mái nói không nên lời.

“Còn có thoải mái ở mặt sau nữa chứ.”

Tạ Vấn Thiên lấy tay nhẹ nhàng che hai mắt Ngụy Cửu lại, lông mi đối phương khẩn trương mà lướt ở lòng bàn tay của cậu, có cảm giác một loại yếu đuối.

“Ô…” Ngụy Cửu cằm lại bắt đầu mệt mỏi, nướt bọt chưa kịp nuốt cũng không kiêng nể gì mà chảy xuống, hắn cảm thấy rung động ở mặt sau của mình vẫn liên tục cùng với đau đớn ở lòng ngực mẫn cảm, hưởng thụ mà lại không tính là phục vụ hưởng thụ.

Tạ Vấn Thiên cầm mắt tráo* chuẩn bị đeo cho Ngụy Cửu, hắn buông lỏng tay ra, con mắt Ngụy Cửu vẫn theo thói quen mà nhắm, hơi hơi chớp chớp. Cặp mắt kia vừa mở ra, ánh mắt có chút ủy khuất lập tức rơi vào trên người mình, hình như là dò hỏi cái gì đó.

“Không nên sợ, thời điểm lát nữa tôi đánh anh anh phải biết chuyển dời lực chú ý…” Tạ Vấn Thiên ôn nhu mà mang mắt trảo cho Ngụy Cửu, thời điểm mà khi cậu nói cái chữ “Đánh” này, đầu Ngụy Cửu đột nhiên cứng đờ, lập tức lo lắng mà lắc, Tạ Vấn Trời biết hắn sợ, thế nhưng vô dụng, ở chỗ này, mình mới là chúa tể.

Roi mây cắt không khí chính là âm thanh điều không phải như vậy một chút dọa người, Ngụy Cửu xoay cái cổ, toàn thân căng thẳng, còn đang chống lại làm không sợ.

Tạ Vấn Thiên không nhúc nhích, cậu một bên dùng roi mây mà đánh không khí, nhìn Ngụy Cửu theo tiết tấu đánh của roi mây mà run rẩy, một bên lưu loát mà tìm điếu thuốc.

Cậu nửa mắt nheo lại, thoải mái mà phun làn khói ra, kế tiếp danh vào không khí, mà Ngụy Cửu vẫn tiếp tục khẩn trương mà run rẩy.

Hình như cũng ý thức được cái cây roi một chốc sẽ không rơi xuống trên người mình, thần kinh Ngụy Cửu buông lỏng xuống, thân thể thả lỏng. Kích thích của mặt sau cùng ngực đau đớn trở nên có chút hỗn độn, bất quá nói tóm lại vẫn có thể chịu được.

Trong nháy mắt khi hắn vừa buông lỏng, cây roi của Tạ Vấn Thiên lặng yên không một tiếng động mà đánh lên.

Măng xào thịt. Thực sự là món ngon.

Ngụy Cửu điên cuồng giãy dụa, kịch liệt rên rỉ, hình như mệt nhọc, thật khiến Tạ Vấn Thiên mãn nghuyện.

Cậu ngậm điếu thuốc, gậy ở trong tay chỉ huy có tiết tấu có lực độ mà vung tay, thẳng đến trên người Ngụy Cửu lưu lại vết tích.

(*):Khiêu đảng chạy bằng điện:

(*):Cá sấu giáp:

(*)Mắt tráo: