Đào Hoa Truyện: Nàng Tiểu Thư Của Trẫm

Chương 11: Hôn - lần đầu tiên




Mặt nàng vẫn quay ra phía sau, Hồ Điệp tức giận quay mặt qua định cãi lại: “ Ôm? Ta..” Thật không hẹn mà môi nàng đỏ thấm đặt lên gương mặt trắng trẻo của hắn, môi nàng tiếp xúc thân mật với mặt hắn. Lời nàng định nói ra thì bị mặt hắn chặn lại. Chết tiệt!!! Không định hôn a!!!

Cảm giác có cái gì mềm mại, ẩm ẩm chạm vào mặt, mày kiếm không ngừng nhíu lại. Tim hắn vừa mới bình ổn, lại đập loạn lên. Hàn Phong cũng vì cái va chạm đó, mà hồn hắn cũng chạy mất, tạm thời rời khỏi xác hắn..

Ngay lập tức, Hồ Điệp lấy đầu lui ra xa, miệng giải thích: “ Ta, thật sự ta không cố ý!!!”. Thấy Hàn Phong đờ ra. Không phải chứ? Đứng hình rồi sao?

Hai người lơ lửng giữa không trung. Hồ Điệp thấy hồn hắn bay mất, liền dùng một tay như cần gạt nước của xe ô tô quơ qua quơ lại trước mặt hắn. Ý thức vừa khôi phục, thì thấy trước mặt hắn là một bàn tay trắng nõn đang di chuyển qua lại.

“ Làm gì vậy?” Không ngờ, hắn lại dao động trước nữ nhân này!!!

Nàng nhìn thấy hắn đã tỉnh táo: “ Dĩ nhiên là giúp ngươi..Hoàn hồn rồi!!! Ha ha ha..” Tên này mắc cười thật. Sao khác nhau thế không biết? Rõ ràng hai giọt nước mà lại..Haiz..

“ Không cần.” Hoàn hồn? Cho hắn?

Nàng nhìn hắn rồi lè lưỡi một cái. Nàng ta lại làm cái hành động gì vậy chứ? Không hiểu nổi. Hàn Phong không nói gì, nhanh chóng bay về phía bờ sông. Chân chưa chạm đất, thì tay đã buông Hồ Điệp ra.

Định ném nữa sao? Không có chuyện đó đâu!!!

Cơ thể chạm đất một cách bình yên, mắt trợn tròn nhìn hắn nói: “ Không biết ngươi có phải chuẩn men không?”. Hay bị đồng tính. Nàng giữ lại câu sau, nếu nói ra chắc tên nhỏ mọn này sẽ bỏ nàng ở đây cũng nên.

Lại nói những câu khó hiểu, kì quái. Hàn Phong không quan tâm lời nói nàng, tay đưa lên miệng huýt sáo một cái. Mắt hắn liếc nhìn nàng một cái.

Tên khùng này nhìn cái quái gì nữa đây, muốn gây chuyện sao?...À, thì ra là..

Nàng nhìn hắn: “ Đừng dùng ánh mắt quái dị nhìn ta, ở thế giới ta y phục là vậy. Bao nhiêu đây không phải là ít đâu.” Nếu hắn mà thấy đồ bikini tắm biển chắc..Chậc chậc..Bộ dạng hắn chắc mắc cười lắm..Ha ha..

Hàn Phong mắt nhìn về phía trước nói: “ Nhiều? Không ít? Nữ nhân mà để lộ da thịt trước nam nhân như thế.”

“ Sao? Lộ da thịt..” Nàng ngước đầu nhìn bầu trời nói: “ Vậy ngươi phải chịu trách nhiệm với ta..” Cái tư tưởng cũ hơn cái cổ hủ, vậy mà vẫn còn xài.

Hàn Phong quay đầu nhìn nàng: “ Chịu trách nhiệm? Ta đâu có làm gì, mà phải chịu trách nhiệm?”

Hồ Điệp cười gian nói: “ Nếu ngươi cứ nhìn nữa thì phải chịu trách nhiệm." Nàng trừng mắt: " Quay chỗ khác mau. Mau lên.”

Hắn im lặng, mắt nhìn về phía rừng trúc. Hồ Điệp cũng nhìn theo tầm mắt hắn, nàng nhìn về phía xa xa thấy một con Hắc Mã đang chạy về phía họ.

Vừa thấy con ngựa nàng liền cất tiếng hỏi: “ Đi bằng ngựa sao? ” Hai mắt Hồ Điệp mở to tròn, phát ra tia thích thú. Đi bằng ngựa..Đi bằng ngựa..đã quá..Ô..Đi ngựa..Vui nha!!!

“ Lần đầu ngươi được đi?” Hàn Phong nhìn bộ dạng của nàng đang thấy con ngựa mà miệng nàng cứ cười.

“ Không phải..Ta cũng từng học cưỡi ngựa, nhưng chưa thành thạo. Có thể nói, kể từ lúc gặp ngươi tất cả những chuyện ta làm sau này ở nơi đây đều là lần đầu tiên của ta hết.” Nàng nói mà mắt vẫn nhìn về phía trước.

Đôi mắt vẫn chăm chú nhìn con ngựa đang tiến lại gần. Nếu có một con thì tốt quá, sau này có cơ hội nàng sẽ học cưỡi ngựa lại từ đầu..

Hàn Phong nhìn về phía trước: “ Lần đầu tiên?”.

“ Ừ! Lần đầu tiên ta gặp ngươi, lần đầu tiên ta cưỡi ngựa chung với một người. Ngươi hân hạnh lắm a!”. Một con Hắc Mã rất đẹp, mạnh mẽ vô cùng. Toàn thân màu đen, nhìn nó vô cùng kiêu ngạo. Ui trời ơi, đẹp quá! Ngươi cũng như chủ ngươi, thuộc ‘ Loài Quý Hiếm’ a!

“ Làm người đầu tiên đi chung?” Hàn Phong nghe có vẻ không hiểu ý tứ trong câu nói của nàng.

Nàng nhìn hắn cười rạng rỡ giải thích: “ Ừm, nghĩa là lần sau ta có cưỡi ngựa chung với một tên nào đó. Ta sẽ nhớ tới lần đầu tiên này.”

“ Đi với người khác mới nhớ ?” Hàn Phong mặt lạnh nhìn nàng.

“ Ừm, ngươi không biết muốn nhớ lại một chuyện đầu tiên mình làm, thì phải làm lần thứ hai sao?” Mắt nhìn con Hắc Mã.

“ Dù có làm việc đó bao nhiêu lần với bao nhiêu người đi chăng nữa, thì ngươi sẽ mãi mãi nhớ cái lần đầu tiên mình làm việc đó. Về người cùng làm chung đó, rồi việc đó. Ta cũng sẽ như vậy!”.

“ Nghĩa là ngươi sẽ nhớ tới, ta đã cùng cưỡi ngựa với ngươi.”

“ Đúng vậy.” Tên này đầu óc chậm tiếp thu.

Vậy, sau này khi Hàn Phong hắn cưỡi ngựa với ai, hắn sẽ nhớ tới lần đầu tiên hắn đi với nàng sao? Không thể nào..

Con ngựa đi lại gần, đứng trước mặt họ.

“ Ui trờiơi! Ngươi đẹp quá...” Chân nàng bước vô hồn đi lại đầu con Hắc Mã, hai cánh tay trắng nõn đưa ra phía trước. Miệng cười tươi như hoa.

“ Khoan..” Hàn Phong định ngăn nàng lại, vì sợ con Hắc Mã làm nàng bị thương. Ngoài hắn ra, thì nó không cho ai chạm vào. Mặt hắn đầy hắc tuyến. Xem ra, con Hắc Mã của hắn thích nàng rồi.

Hồ Điệp dùng bàn tay mềm mại vuốt ve nó, miệng cười cực kì xinh đẹp. Hai mắt long lanh phát sáng nhìn nó: “ Ta thích ngươi rồi..Ha ha..Ngươi đẹp lắm..” Nếu có thể dắt về thì..Trộm mang về hiện đại luôn!!!

Thú ngữ: “ Tỷ tỷ này đẹp quá..!!!” Con Hắc Mã không ngừng cọ cọ đầu vào cánh tay trắng như tuyết của Hồ Điệp, mắt nó phát ra tia háo sắc. ( Giới tính của nó mọi người biết rồi chứ..?- Ngựa đực!!!-_-!)

Con Hắc Mã chết tiệt!!! Bình thường không cho ai chạm vào. Hôm nay, lại hành động như vậy. Đúng là mất mặt mà. Hắn nhìn con ngựa bằng ánh mắt đầy sắc lạnh..

Hàn Phong leo lên lưng con Hắc Mã, một tay nắm dây cương, môi đỏ mở: “ Đi thôi.” Một tay vươn ra trước mặt Hồ Điệp.

Nàng liền đưa tay ra nắm lấy tay hắn. Tay hắn y như con gái vậy, mềm mại không có vẻ như làm việc cực nhọc và vất vả gì.

Hắn định kéo nàng ngồi ở phía sau nhưng...

“ Ta muốn ngồi phía trước..Hì hì tiện thể, xem phong cảnh.” Hồ Điệp nhìn hắn cười cười..