Đào Mềm

Chương 34




Một viên thuốc có thể duy trì thời gian chảy sữa là một tuần, nhưng có người họ Hàn nào đó một ngày ba bữa thêm buổi chiều trà và bữa khuya, cứ như vậy mà uống sữa với tần suất cao khiến cho ngày thứ năm thì sữa không thể chảy ra nữa.

Nguyễn Đào lén lút vui vẻ.

Cậu cứ tưởng rằng phải mất nửa tháng, thậm chí là một tháng, cả ngày bối rối buộc ngực vừa ướt vừa căng, Hàn Mạc phải mua áo ngực cho cậu, cậu chết cũng không mặc, uy hiếp buổi tối sẽ không cho hắn uống sữa nữa, hiệu quả vô cùng.2

Hàn Mạc tự tay buộc ngực cho cậu, quấn hai vòng lại thắt một cái nơ nhỏ ở chính giữa, mỗi một lần hắn đều phải mắng vài câu thô tục, sờ nơ bướm khó hiểu hỏi: "Đệch, tại sao lại như vâchứ?"

Tại sao lại vô tội đáng thương như vậy, cứ luôn châm phải kíp nổ dục vọng muốn lăng ngược của hắn?

Nguyễn Đào nghĩ thầm: Bởi vì ngài lớn đầu nhưng tâm hồn thì ấu trĩ.

Hàn Mạc nghĩ thầm: Không liên quan đến nơ con bướm, là tại bé ngốc này quá mê người.

Một tuần sau khi đi công tác về này vô cùng phong phú, Tự Nhiên có thể ăn có thể ngủ, tinh thần rất tốt, chỉ dùng ba ngày đã tìm được phòng, trong đó chuyện ở ngày đầu tiên làm cho Nguyễn Đào tức điên, cậu trai môi giới cưỡi xe máy điện thở hổn hển đi vào chỗ đã hẹn, kết quả liền nhìn thấy hai người lái Porsche tới thì không nói, lớn lên còn vô cùng xinh đẹp mê người, lập tức không biết xấu hổ mà nâng giá, nói thẳng hai người không thiếu tiền, sắc mặt kia không nhìn cũng biết, chắc chắn trong lòng đang nghĩ hai bọn họ không phải là thiếu gia nhà giàu thì cũng là tình nhân được bao dưỡng.

Nhưng Tự Nhiên đang bị thương, muốn kéo dài thời gian cũng không được, thế là hai ngày sau, mặc kệ là đến sớm hay muộn đều dừng xe tại gần đó rồi mới đi bộ vào, cho đến ngày thứ ba, bọn họ cuối cùng mới tìm được căn nhà vừa ý, cách Kiều Loan rất xa, nhưng mà cũng may giao thông rất thuận lợi.

Tự Nhiên nói: "Tôi muốn sửa lại tên, không gọi là Tự Nhiên nữa, gọi là bay cao*."

(*): Tui cũng không rõ chỗ này là ý gì, chỉ tên hay chỉ cái khác nên để như cũ luôn.

Nguyễn Đào mừng rỡ thiếu chút nữa là làm rớt tăm bông, lại chấm chấm nước thuốc, vừa thoa vừa nói: "Tự Nhiên cũng rất tốt mà, lá rụng về cội*, hạ xuống an ổn, cuối cùng có tin tức. Bay cao bay cao mệt biết mấy."

(*): Chỗ này thì tui càng không hiểu Tự Nhiên thì có liên quan gì tới lá rụng về cội nữa? Bạn nào hiểu thì gợi ý giúp tui nha2

Lần này đến lượt Tự Nhiên cười lên, y ở trong căn phòng xa lạ, ngoài cửa sổ cũng là quang cảnh xa lạ, cho dù tương lai cũng xa lạ nốt, nhưng tâm lý của y thật sự giống như Nguyễn Đào nói, trước thì cảm thấy mơ màng, sau thì lại cảm thấy an tâm.

Cuối tuần mưa phùn kéo dài, đến thứ hai thì bầu trời lại sáng trong.

Hàn Mạc tham gia hội nghị thường kì xong thì quay lại văn phòng, bận rộn nửa buổi sáng mới nhớ tới nên nghỉ ngơi một lát, hắn kí xong một tờ tài liệu thì buông bút đứng dậy, bưng một ly trà đã lạnh lại bên cửa sổ sát đất nhìn ra nơi xa xa.

Bỗng nhiên trong đầu lại hiện ra hình ảnh người nào đó mới sáng sớm đã lẩn quẩn ngoài ban công, đứng dậy rồi ngồi xổm không biết là đang làm gì?

Lúc còn chưa rời giường, hai người ôm nhau nằm trong chăn chơi lưu manh, mắt thấy phải chơi đến mức lau súng cướp cò, Nguyễn Đào đã tranh thủ thời gian trốn mất, Hàn Mạc duỗi cánh tay dài cũng không thể bắt được, lười biếng dựa vào đầu giường, cảm thán sinh hoạt thế này thật sự là con mẹ nó tốt đẹp.

Sau đó Hàn Mạc ngậm bàn chải đánh răng đi tới phòng bếp, thấy nồi hấp đang toát ra hơi nóng, tản mát mùi hương canh trứng hành, cũng phát hiện được trên tủ lạnh thiếu một tờ ghi chú, ngày hôm qua hắn nhớ rằng viết xong "cá hầm ớt" vẫn còn dư lại hai dòng trống, bị xé hay bị ném rồi?

Hắn cũng không đặc biệt để ý lắm, Hàn Mạc cầm bút viết thêm một món nữa, viết xong thì muốn đi, suy nghĩ chợt lóe, đi ra ban công coi một chút, thấy Nguyễn Đào không biết đang mân mê cái gì giống như là đang đào đất, thế là Hàn Mạc nắm chặt thời cơ, vội vàng đi súc miệng, lại lén lút quay lại phòng ngủ, mở tủ đầu giường, rất giống như mấy tên đàn ông hèn mọn giấu vợ tàng trữ tiền riêng, nhẹ nhàng lấy cái hộp nhỏ cầm từ hội đấu giá trở về.

Mở hộp ra, bên trong có một túi tiền tinh xảo, có chút cũ, Hàn Mạc đoán rằng thực đơn của hắn nằm ở bên trong, nhưng lại không đoán được trừ cái này ra còn có một tờ giấy viết số điện thoại của mình, cùng với một tờ ghi chú hồng nhạt mà mình viết, trên đó có mấy chữ "tỉnh dậy thì nhắn tin cho tôi".

Thì ra đều cất ở đây, đây là cái đam mê gì thế này, thu thập à? Hay là có sở thích đặc biệt với mấy thứ này?

Hàn Mạc vô cùng sung sướng, cười nhẹ, đắc ý muốn chết.

Giờ phút này khóe miệng Hàn Mạc lại cong lên, nhịn cũng không được, hắn quyết định xuống lầu hai thị sát xem tình huống của nhân viên mới tới như thế nào rồi, hắn chưa thấy được bộ dáng đội mũ đầu bếp của cậu đâu.

Nguyễn Đào không có ở nhà ăn.

Hàn Mạc hỏi bếp trưởng: "Nhân viên mới tới đâu?"

Bếp trưởng nói: "Chúng tôi vừa mới vệ sinh xong, bảo cậu ấy ra phía sau đổ rác rồi ạ."

Hàn Mạc liền đi tìm, đi tới chỗ cửa sổ sát hàng hiên bên ngoài thì thấy Nguyễn Đào ăn mặc một bộ đồ trắng, ngồi xổm bên cạnh thùng rác, đang ôm đầu gối nhìn một con mèo vừa dơ vừa mập ăn canh cặn.

Đẩy cửa sổ ra rộng hơn một chút, Hàn Mạc đứng im bên cạnh vòng bảo hộ, dựng lỗ tai nghe Nguyễn Đào và con mèo nhỏ kia thảo luận chuyện nhân sinh.

"Mỗi ngày mày có vui vẻ không? Không lo ăn không lo uống, còn mập như vậy, còn có thể chạy khắp nơi, tự do tự tại."

"Có người... à không, có mèo hẹn hò với mày không?"

"Mày nên giảm béo một chút đi, hoạt động nhiều một chút, thường xuyên liếm lông tẩy rửa, bộ dáng bây giờ của mày người ta sẽ không thích đâu."

"Có lẽ mày không thèm để ý đâu đúng không, thoải mái dạo khắp nơi, muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đó. Sinh mệnh tuy đáng quý, tình yêu cũng quan trọng đấy, nhưng nếu muốn tự do - - "