Đạo Mộ Chi Tế Phẩm

Chương 159: Pn3




Trần Ngọc ngồi trên thảm trải dùng cho dã ngoại, duỗi người, từ trong ba lô lôi ra nào gà quay, vịt chiên bơ, thịt khô,… thậm chí có cả điểm tâm ngọt và rau củ, hài lòng vừa gặm vừa nói: “Ngô, nếu như không suy nghĩ đến việc hạ địa, thỉnh thoáng ra ngoài một chuyến, cảm giác cũng không tồi.”

Dứt lời, Trần Ngọc vừa cười vừa liếc mắt nhìn Phong Hàn, “Sau này chúng ta có thể ra ngoài nhiều hơn một chút, ngươi nếu tới từ….nơi ấy, cũng xem như là đến ở rể chỗ chúng ta, nếu đã là chủ, ta hẳn phải mang ngươi đi thăm thú thường xuyên, thể nghiệm địa lý và văn minh bác đại tinh thông của chúng ta.” Trần Ngọc yên tâm thoải mái chiếm tiện nghi ngoài miệng.

Phong Hàn ngồi ở một bên, tựa hồ đối với ăn uống không có hứng thú, nghe Trần Ngọc nói xong, lông mày nhướn lên, nhéo nhéo cái bụng nhỏ của cậu, đáp: “Đương nhiên, nghe nói ở bên ngoài….cũng có tư vị riêng.”

Trần Ngọc tay cầm đùi gà, ngơ ngác nhìn Phong Hàn, hắn, hắn toàn học những thứ gì đâu a.

Phong Hàn mỉm cười, hắn tiện tay đoạt lấy đùi gà thoạt nhìn rất thơm ngon từ tay Trần Ngọc, sau đó tự mình gặm.

Lúc hai người đang vui vẻ hưởng thụ bữa trưa, rừng cây bên cạnh bỗng nhiên vang lên tiếng động huyên náo.

Trần Ngọc giật mình quay đầu lại, phát hiện một con gấu chó rất lớn từ trong rừng cây đi ra, cậu sợ đến mức nhảy dựng lên, bây giờ là mùa đông, nó không phải đang ngủ đông sao?

Phong Hàn đặt tay lên vai cậu, sau đó quay đầu híp mắt nhìn con gấu chó, gấu chó không kêu la, mắt lộ hung quang nhìn bên này. Một lát sau, ánh mắt hung ác độc địa của nó chậm rãi biến mất, nó thấp giọng ô ô kếu một tiếng, xoay người cấp tốc bỏ chạy.

Trần Ngọc thở phào nhẹ nhõm, dứt khoát dựa vào người Phong Hàn, Phong Hàn cầm lấy đôi tay hơi run rẩy nhưng man mát của Trần Ngọc.

Trần Ngọc lập tức cảm thấy ấm áp, thầm nghĩ, đều giống như nhau, tay Phong Hàn lại thực nóng hổi. Hai người thật vất vả mới kiếm được chút ít thời gian cùng nhau đi dạo, vào mùa đông, tuy ánh năng tươi sáng, nhưng vẫn có chút lạnh.

Bất quá, hai người đều rất hưởng thụ khoảng thời gian như tuần trăng mật này.

Thế nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, qua một lúc, trong rừng lại vang lên tiến bước chân, hơn nữa nghe thanh âm, không phải của một người.

Trần Ngọc nhướng mày, để không gặp phải quá nhiều người, cậu và Phong Hàn cố ý chọn nơi không có du khách.

Ít phút sau, vài người đi ra từ trong rừng, những người đó cũng bất ngờ vì gặp được du khách ở đây, tất cả sửng sốt. Rồi hắc hắc cười rộ lên, một người mập mạp mặt đen tuổi không lớn lắm chào hỏi với bọn cậu, “Yêu, hai vị huynh đệ, thật có nhã hứng a. Chạy đến khe núi dã ngoại, hắc hắc, cũng không sợ gặp phải dã thú.”

Phong Hàn không lên tiếng, Trần Ngọc lại tươi cười đáp lời, mắt đảo quanh, còn nói thêm: “Mùa đông mà, cũng không phải thâm sơn, sao lại có dã thú?”

Mặt đen mập mập lòng vẫn còn sợ hãi lắc đầu, “Không thể nói như vậy, nãy chúng ta vừa vào một sơn động, liền gặp phải một con gấu mù – ’’

“Lão Hắc, ngươi nói ít đi vài câu không được sao?!” Một thanh niên đội mũ sắc mặt âm trầm bỗng nhiên lên tiếng, vừa nói, vừa khinh bỉ liếc Trần Ngọc và Phong Hàn.

Mặt đen mập mập tựa hồ nhận thấy được điều gì, chuyển trọng tâm câu chuyện, nói lảng sang việc khác.

Đám người kia nhìn đồ ăn trước mặt bọn cậu, hình như cũng thấy đói bụng, dứt khoát chọn một mảnh đất trống bằng phẳng nghỉ ngơi.

Trần Ngọc bất động thanh sắc liếc nhìn bọn họ, ba người trung niên, năm thanh niên, một trong số đó là nữ, trên lưng mỗi người đều đeo ba lô to.

Trần Ngọc lại quan sát quần áo, giầy dép của họ, mỉm cười, quay đầu thì thầm với Phong Hàn.

Những người này, vừa nhìn đã biết là dân đổ đấu. Bây giờ thấy người khác hạ địa, cũng là bình thường thôi, Trần Ngọc vì ý nghĩ này mà buồn cười, còn có sự an tâm không rõ ràng. Sau này, cậu và Phong Hàn sống tốt là được, không bao giờ….để ý đến việc gì nữa.

Nghĩ xong, cô gái bên kia đã đi tới, quần áo gọn gàng, nhìn gần thì thấy cô ta trang điểm nhẹ nhàng, rất có phong tình. Cô ta chớp chớp mắt nhìn Phong Hàn, cười hỏi: “Vị huynh đệ này, cho mượn bật lửa?”

Phong Hàn không hút thuốc lá, ngay cả Trần Ngọc cũng bị hắn buộc cai thuốc, bất quá bật lửa vẫn tùy thân mang theo.”

Phong Hàn ném bật lửa cho cô gái, cô ta nhận lấy, cười nhìn Phong Hàn, châm một điếu thuốc nữ sĩ (*), mượn cơ hội tiếp lời, “Huynh đệ sống gần đây?” Người đi cùng cô ta không có khả năng khôn có bật lửa, bất quá là mượn cớ nói chuyện mà thôi. Hơn nữa tiếp cận còn rất rõ mục đích, chí ít cô ta hoàn toàn bỏ qua Trần Ngọc vóc dáng đơn bạc.

Phong Hàn mặt lạnh lắc đầu, không có ý tứ nói chuyện với vị mỹ nữ này.

Cái nghề này con gái vốn ít, có bản lĩnh mà lại xinh đẹp lại càng hiếm, cô gái mặc đồ đen đại khái chưa từng gặp ai lạnh nhạt như vậy, sắc mặt lập tức có phần mất kiên nhẫn.

Thanh niên đội mũ có vẻ là người đứng đầu, trừng mắt nhìn cô ta, nhưng không nói gì.

Có một người trung niên không có hảo ý quan sát Trần Ngọc và Phong Hàn, thấp giọng lẩm bẩm một câu không biết điều.

Cô gái hừ một tiếng, xoay người lại, vài người vây quanh một chỗ, cách bọn cậu không gần không xa, hạ giọng, vừa vặn đảm bảo hai người không nghe thấy được.

Trần Ngọc hoàn toàn không có hứng thú đối với bọn họ, cậu bắt đầu tính toán nên đi đâu tiếp, còn có năm ngày, bọn họ có nên đi tham quan nơi nào xa xa hay không.

Đúng lúc này khóe miệng Phong Hàn bỗng nhiên lộ ra một nụ cười kỳ dị, hắn cúi đầu nói bên tai Trần Ngọc: “Đám người này không có gì hay, nhưng thứ bọn họ muốn tìm lại có chút thú vị.”

Trần Ngọc kinh ngạc liếc nhìn sang bên kia, cũng nhỏ giọng hỏi: “Cái gì?”

“Sinh tử dược.” Phong Hàn đáp.

Nhóm người kia trước khi đi, trung niên nam nhân tự tiếu phi tiếu mời bọn cậu cùng nhau lên núi du ngoạn. Trần Ngọc đương nhiên không muốn đi, những người này làm chuyện mờ ám, mang theo ngoại nhân, rõ ràng khiến người ta không an tâm. Có lẽ là nhân cơ hội giáo huấn, có lẽ đi rồi mất đường về. Nhưng những người này, trong mắt Trần Ngọc và Phong Hàn, chẳng có gì nguy hiểm.

Trần Ngọc không muốn đi, thế nhưng Phong Hàn lại muốn.

Vì vậy Trần Ngọc bất đắc dĩ bị Phong Hàn lôi kéo theo chân bọn họ, cô gái híp mắt nhìn Phong Hàn một lúc, lộ ra nụ cười đắc ý.

Những người này đi trước dẫn đường, kết quả đường càng lúc càng dốc, đương nhiên, lá gan của bọn họ cũng càng lúc càng lớn, hiện tại cho dù là giết người cướp của, cũng tuyệt đối không có ai phát hiện ra. Thế nhưng bọn họ nghi hoặc phát hiện, hai tên ngốc này vẫn không lên tiếng, ngay cả nửa điểm ngờ vực cũng không có.

Trần Ngọc buồn bực, Phong Hàn có ý gì?! Hắn – hắn sao lại cảm thấy hứng thú với loại thuốc đó? Cúi đầu suy ngẫm, Trần Ngọc không trông thấy khóe miệng Phong Hàn khẽ nhếch, cũng không thấy phong cảnh cung quanh bọn họ bắt đầu thay đổi.

Phía trước quần sơn vây quanh, mùa đông, trong sơn cốc mơ hồ vẫn còn sắc xanh, bọn họ không khỏ bước nhanh hơn. Khi đi xuyên qua con đường mòn ở giữa hai ngọn núi, khí trời vốn không có gió bỗng nhiên nổi lên một trận thanh phong, mg đến cảm giác mát mẻ.

Trần Ngọc cả kinh, cậu ngẩng đầu, nhìn xung quanh. Kết quả, càng nhìn sắc mặt càng khó coi, siết chặt tay Phong Hàn.

Sau cùng, cậu dừng lại bất động, khiếp sợ ngẩng đầu nhìn Phong Hàn.

“Đây, đây là – ’’

“Sao vậy?” Phong Hàn thoải mái cầm tay cậu, kéo Trần Ngọc một cái.

Trần Ngọc sắc mặt tái xanh, lôi Phong Hàn chạy lên trước, vượt qua đội trộm mộ kia, những người đó ngẩn ra, nhưng không nói gì.

Phía trước là đường xuống núi, nơi sâu nhất trong sơn cốc, có một hồ nước lớn, dưới cơn gió nhẹ, mặt hồ gợn sóng mãnh liệt, giống như triều dâng.

“Thương long tụ thủ, thủy hưởng long khốc, là nơi đại hung.” Trần Ngọc chậm rãi nói.

Lúc này, những người kia cũng nhận ra bất ổn, mặt đen mập mạp bống nhiên lên tiếng: “Giang Nhị, bảo hai người này quay về đi. Chúng ta không đến để đi dạo, mang theo người khác không sợ tổn hại âm đức sao.”

Trung niên nam nhân khựng lại, hừ một tiếng, thanh niên đội mũ tuy rằng không vui, nhưng cũng lo lắng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ở nơi này, bọn họ không thừa thời gian giáo huấn người khác, hắn gật đầu với Trần Ngọc và Phong Hàn, “Nhị vị, các ngươi không cần đi theo nữa.”

Phong Hàn vẫn một mực giữ im lặng, Trần Ngọc tức giận liếc mắt nhìn bọn họ, lạnh lùng nói, “Hiện tại chúng ta muốn trở về, sợ là cũng không về được nữa.”

Trung niên nam nhân trên mặt mất kiên nhẫn, đi qua muốn đánh Trần Ngọc, bị Phong Hàn nhẹ nhàng đẩy ra, ngã xuống đất.

Vài người sắc mặt ngưng trọng, không khỏi hoài nghi quan sát Trần Ngọc và Phong Hàn, thanh niên đội mũ nhíu mày, chậm rãi hỏi: “Lẽ nào nhị vị cũng là người trong nghề?”

Trần Ngọc lắc đầu, “Chúng ta chỉ là du khách thông thường, chỉ có điều hiểu sơ về phong thủy. Ở đây âm khí tụ tập, chỉ có vào không có ra, vào thì không cửa, quay lại không thấy đường. Các ngươi bảo chúng ta trở về băng cách nào?”

Khi Trần Ngọc nói chuyện, ai nấy đều quay lại nhìn đường mòn. Kết quả trợn mắt há hốc mồm phát hiện, con đường đã ngập sương trắng, tầm nhìn không quá một thước.

Trung niên nam nhân bò dậy, tiến đến bên cạnh thanh niên đội mũ, thấp giọng nói: “Ngũ gia, ngài xem chúng ta – ”

Thanh niên đội mũ hung hăng liếc nhìn hắn, “Chúng ta phải lấy được thứ đó.”

Hắn đi về phía Trần Ngọc và Phong Hàn, nói: “Hai vị, ta là Trần Ngũ. Thủ hạ của ta đã gây phiền phức cho hai người, nếu như các ngươi không ra được, chi bằng đi theo chúng ta.” Trần Ngũ đầu óc linh hoạt, vào mộ mang theo người am hiểu phong thủy mới được lợi mà vô hại.

Trần Ngọc bất đắc dĩ, ngầng đầu nhìn Phong Hàn, Phong Hàn gật đầu với Trần Ngũ.

Phong Hàn liếc mắt nhìn Trần Ngọc, “Nếu không ra được, chúng ta đi vào tì cách hóa giải, ngươi yên tâm, bên cạnh ta, ngươi sẽ không gặp nguy hiểm.”

Phong Hàn vừa nói vừa lộ ra một nụ cười quỷ dị, khiến Trần Ngọc sởn gai ốc.

Đích đến của đám người này là một sơn động bên hồ nước, mà theo sự di chuyển của bọn họ, sương mù mang theo hơi nước phía sau từng bước từng bước áp sát bọn họ, cách bọn họ không xa.

Sắc mặt của cô gái cũng không thảnh thơi nữa, chặt chẽ đi bên cạnh Trần Ngũ. Trong nhóm ai nấy đều biến sắc, không vui vẻ chuyện trò nữa.

Đến bên dưới sơn cốc, tiếng động trong hồ càng lúc càng lớn, điều này không được bình thường. Hơn nữa sương trắng đã bao quanh bọn họ và hồ nước, chỉ còn sót lại sơn động bên hồ.

Trong sơn động tối đen một mảnh, hơi nước ẩm ướt đập vào mặt.

Trần Ngọc thở dài, oán trách nhìn thoáng qua Phong Hàn, lẩm bẩm: “Ở nơi phong thủy đại hung đại ác này, sao lại có sinh tử dược.”

Phong Hàn liếc mắt với Trần Ngọc, tiếp lời nói, “Ngươi mơi nãy còn chưa nói hết, vào thì không cửa, quay lại không thấy đường, đại nạn không chết, tất có hậu phúc.”

“…” Cậu đã quên Phong Hàn ở trên địa cầu mấy nghìn năm, sớm thành yêu quái.

Trần Ngọc và Phong Hàn cầm đèn pin, song sông đi đầu, những người kia mừng rỡ có kẻ đi trước dò đường.

Nhưng mà, những người phía sau còn đang nhỏ giọng nghị luận, mồ hôi lạnh trên trán Trần Ngọc đã chảy xuống, tiến về phía trước, cậu liếc nhìn hai bên, trong khe hở đen kịt, một bóng người đang lạnh lùng quan sát bọn họ.

Trần Ngọc cả kinh, đang định nhìn kỹ lại, Phong Hàn bỗng nhiên ghé vào lỗ tai cậu nói: “Đi về phía trước, đừng quay đầu lại.”

Trần Ngọc cố sức kéo tay Phong Hàn, càng chạy càng nhanh, sau lưng đột ngột truyền đến tiếng kêu sợ hãi.

“Ngũ, Ngũ ia! Có người bám theo chúng ta!” Giang Nhị bỗng nhiên hét lên.

Rối loạn một trận, khi tiếng kêu biến mất, lại trỗi dậy những tiếng la hoảng sợ.

“Đây là cái thứ quỷ gì vậy? Súng bắn không chết?”

“Không đúng, đây không phải là người, ngươi nhìn mặt chúng nó – ’’Thanh âm lanh lảnh của cô gái vang lên.

Sau vài tiếng kêu rên thảm thiết, lại khôi phục yên tĩnh ban đầu, sau lưng bọn cậu thậm chí không có tiếng bước chân.

An tĩnh đến mức quỷ dị, Trần Ngọc thậm chí muốn quay lại nhìn xem Phong Hàn còn có đó không, bàn tay mà cậu nắm lấy đã không còn sự ấm áp, trở nên lạnh lẽo.

Thế nhưng cậu nhớ lại câu nhắc nhở của Phong Hàn, cố gắng không quay đầu, bất quá tay càng ngày càng run rẩy.

Bóng tối trước mặt tựa hồ không có điểm cuối, Trần Ngọc đã sắp không thở nổi, qua một lúc lâu, Trần Ngọc nhận thấy có người đằng sau lôi kéo quần áo của mình. Trần Ngọc run lên, Phong Hàn bên cạnh bình tĩnh nói: “Trần Ngọc, bọn họ đi sai đường. Ở đây căn bản không phải mộ, là nơi dùng để tế tự, trấn áp vô số âm hồn và một thứ kinh khủng. Ta ngăn mấy thứ này lại, ngươi phải nhanh đến đàn tế, sau đó hoàn thành tế tự, như vậy mọi người sẽ không sao. Còn nữa, trước lúc ta mở miệng nói , ngươi nghìn vạn lần không được quay đầu lại, bằng không không ai có thể cứu chúng ta.”

Trần Ngọc sửng sốt, thế nhưng trong khoảnh khắc đó, một bàn tay lạnh lẽo vạn phần chen vào giữa hai tay bọn họ, mạnh mẽ ngăn cản.

Trần Ngọc chi nghe thấy Phong Hàn vẫn dùng thanh âm bình tĩnh nói, “Nhớ lấy lời ta, đi về phía trước.”

Trần Ngọc không biết lúc nói những lời này, có phải đã bị thương rồi không, hắn không rút hoàng kim kiếm ra, là vì hắn cảm thấy đã vô dụng hay không còn kịp nữa…

Mang theo sợ hãi to lớn, Trần Ngọc cấp tốc chạy về phía trước, chí ít, cậu tuyệt đối không thể để Phong Hàn xảy ra chuyện.

Tận cùng của bóng tối là một thủy đàm to lớn, ngăm đen không chút ánh sáng, đèn pin chiếu sáng không quá 10 cm. Mà ở trên thủy đàm, từ bên cậu nhô ra một thạch đài, lơ lửng bên trên thủy đàm.

Bốn phía bày ngọc thạch dựa theo ngũ hành, ở giữa là một tượng đá, khi ánh sáng đèn pin lia qua, do niên đại quá mức xa xôi, đã không thấy rõ diện mục, thế nhưng vận có thể nhận ra, tượng đá quấn đầy xích sắt.

Trần Ngọc nghe phía sau lại có động tĩnh quỷ dị, thanh âm kia tuyệt đôi không phải là bước chân của Phong Hàn. Cậu cả kinh, lập tức lên thạch đài, hoàn thành tế tự, làm thế nào để hoàn thành tế tự?

Giây phút cậu bước lên thạch đài, dưới chân vang lên một loạt thanh âm thanh thúy.

Trần Ngọc chiếu đèn pin, trên tế đà đặt mọt bộ quần áo, và vài vòng bạc, trên vòng bạc có chuông. Cậu bỗng nhiên nhớ lại điệu múa tế tự cổ quái trong lần ở sơn động trước kia, lẽ nào giống với khi đó?

Chuyện liên quan đến an nguy của Phong Hàn, Trần Ngọc không kịp nghĩ nhiều, khẽ cắn môi, cởi áo khoác trên người ra, mặc bộ quần áo dưới đất vào, cấp tốc đeo vòng bạc lên chân và tay, bắt đầu nhảy điệu múa tế tự.

Trong quá trình đó, Trần Ngọc tựa hồ thấy có gì đó phủ phục dưới bậc thang đàn tế, hướng về phía cậu. Thứ ấy tựa hồ kiêng kỵ tượng đá trên tế đài, không dám tiến lên. Mà xung qung, còn lại là thủy đàm đen kịt.

Trần Ngọc rét run, trời đông giá lạnh, cậu chỉ mặc một áo ngắn quần lửng, bộ quần áo này ngắn gọn rộng rãi, có thể thấy được thiết kế cho nam nhân.

Hoàn thành bước nhảy cuối cùng, Trần Ngọc cúi đầu thật thấp trước tượng đá.

Một khắc đó, dưới thủy đàm như mở ra cái gì, dội lên tiếng vang sùng sục, mà đằng sau, không có chút động tĩnh.

Trần Ngọc không quay đầu lại, cậu để chân trần, dưới chân là thạch đài lạnh như băng. Khi cậu cho rằng mình đã đông cứng ở chỗ này, một bàn tay lạnh lẽo bắt đầu sờ soạng cậu từ sau lưng.

Theo đó, thân thể người phía sau đột nhiên áp sát lại, cũng băng lãnh đến đáng sợ.

Trần Ngọc cứng đờ, lùi ra sau cố sức khước từ, nhưng căn bản không có tác dụng, lực đạo của người kia mạnh đến đáng sợ, bàn tay còn trên người cậu sờ loạn. Hơn nữa có thể cảm giác được quần áo trên người người này đều ẩm ướt, không thể là Phong Hàn.

Trần Ngọc tóc gáy dựng đứng, thế nhưng cậu vẫn chưa nghe thấy Phong Hàn lên tiếng.

Người kia đã đứng sau lưng Trần Ngọc, bàn tay chậm rãi âm thầm len vào bên trong quần áo tế tự của cậu.

Trần Ngọc hầu như muốn khóc, đây – quần áo đã bị người đó xé ra, cởi được phân nửa. Lão thiên gia, cậu cũng bị thứ này ăn, Phong Hàn rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi.

Bàn tay lạnh lẽo kia sờ qua cổ cậu, sau đó là xương quai xanh, cuối cùng dừng ở trước ngực, sau đó ác ý nhéo một chút.

Trần Ngọc hừ một tiếng, nhũ tiêm trên ngực vừa đau vừa ngứa, lại bị lạnh lẽo kích thích, trong khó chịu xen lẫn khoái cảm.

Mà cái tay kia một tấc lại muốn tiến một thước dời xuống phía dưới, một tay vững vàng nắm hông cậu, tay còn lại lần sờ mặt trong quần áo.

Đây thật sự là khuất nhục khó có thể chịu được, Trần Ngọc cắn răng, cố sức vùng vẫy lấy hoàng kim chủy thủ, người phía sau bỗng nhiên cố sức đè tay cậu xuống, thấp giọng nói: “Có thể.”

Trần Ngọc sửng sốt, lập tức quay lại, ôm chặt Phong Hàn. Kết quả quần áo ướt đẫm trên người Phong Hàn càng khiên cậu thêm băng lãnh, Trần Ngọc lập tức tỉnh táo.

Trần Ngọc níu lấy Phong Hàn mà hỏi, “Ngươi định làm gì? Lén lút ở sau lưng ta chiếm tiện nghi?” Ngươi có biết ta lo lắn cho ngươi thế nào không?

Phong Hàn cúi đầu, một táy bắt lấy nắm đấm phẫn nộ quơ loạn của Trần Ngọc, một tay vuốt ve thân thể cậu, lẳng lặng nói: “Nhìn tượng đá kia, có nhận ra là ai không? Ngươi…không cảm thấy quen mắt?”

Trần Ngọc không nói gì, nhìn theo hướng Phong Hàn chỉ. Diện mục như trước không rõ ràng, thân cao này, hình dáng này,…

“Là ngươi?” Trần Ngọc khô khốc mà hỏi.

“Ừ, đây chính là nơi ngươi giam cầm ta lúc trước. Bởi vì chung quy không được lâu dài, cho nên ngươi mới đổi đi đổi lại, nghĩ ra đủ loại âm mưu quỷ kế.” Phong Hàn vừa tiếp tục động tác bỉ ổi vừa bình thản nói.

Trần Ngọc thở phì phò, không cam lòng: “Chuyện này căn bản không liên quan đến ta, ngươi cũng không phải không rõ, căn bản không phải ta –’’

Phong Hàn gục đầu xuống, bất giác nở nụ cười, Trần Ngọc há to miệng, Phong Hàn nhìn cậu nói: “Không sao, dù gì hiện tại ngươi là của ta, ta tựa hồ cũng không thiệt. Đương nhiên ngươi quá giảo hoạt, bất quá bây giờ ngươi đang hiến tế.”

Trần Ngọc kinh ngạc không thốt nên lời, Phong Hàn rốt cuộc phúc hắc đến mức nào a…

“Vậy người ban nãy cũng là giả?”

“Đương nhiên là thật, bố cục phong thủy ở đây cũng là thật, bằng không ngươi cho là cái gì có thể ngăn chăn ta? Bất quá, bọn họ hiện tại đã ra ngoài.” Phong Hàn hừ một tiếng nói.

“Chúng ta cũng mau ra ngoài thôi, nơi này quả thực lãnh lẽo muốn chết.” Trần Ngọc nói.

Phong Hàn sờ sờ thân thể cậu, “Lạnh?”

Dứt lời đột nhiên khom lưng ôm lấy Trần Ngọc đi xuống thạch đài dưới thạch đài không có bất cứ thứ gì, dường như ban nãy đều là ảo giác của cậu. Phong Hàn vỗ vỗ thạch bích, một cánh cửa xuất hiện.

Phong Hàn bước vào, bên trong tỏa ra quang mang màu đỏ nhàn nhạt, đó là đá trên đất, mà mặt sau cửa đá, còn có một ao nước. Mặt trên bốc hơi nóng, là một ao nước nóng.

Phong Hàn bế Trần Ngọc đi xuống, trong nháy mắt, Trần Ngọc thoải mái thở dài.

Rồi bị Phong Hàn sau lưng ôm chặt thêm, Phong Hàn cúi đầu hôn Trần Ngọc một lúc, mới khàn khán nói: “Đến, giúp ta cởi quần áo.”

Trần Ngọc chú ý thấy quần áo Phong Hàn ướt đẫm, dứt khoát giúp hắn cởi sạch, kết quả tay Phong Hàn lại bắt đầu không thành thật.

“Uy, nơi này…”

“Ân, vừa lúc có thể thử nghiệm một chút, ngươi không phải nói muốn thể nghiệm dã ngoại sao?’ Phong Hàn hai mắt lóe sáng nói.

Nhiệt độ trong nước, Phong Hàn kịch liệt mà làm, Trần Ngọc cúi đầu rên rỉ. Âm thanh vang vọng, một mảnh xuân quang.

Khi hai người đạt cao trào lần thứ nhất, Trần Ngọc híp mắt. Khi đang lấy lại hơi thở, Phong Hàn bỗng nhiên hôn cậu, thô bạo lại bức thiết. Trần Ngọc nhắm mắt lại, đặt tay lên vai Phong Hàn, nhưng không đẩy hắn ra.

Thế nhưng theo đó, một viên gì đó tròn tròn bị Phong Hàn đẩy vào, nháy mắt Trần Ngọc liền nuốt xuống.

“Cái, cái gì vậy?”

Phong Hàn không trả lời cậu, chỉ lại bắt đầu vuốt ve cái mông của cậu, sau đó đưa ngón tay vào dò xét, nói: “Ngươi vẫn còn muốn? Ta sẽ thỏa mãn ngươi…”

Hỗn đản, là ngươi muốn chứ!

Khi Trần Ngọc được Phong Hàn bế ra khỏi ôn tuyền, đã mơ hồ.

Phong Hàn giúp cậu mặc lại quần áo tử tế, lại lấy một bộ khác từ trong ba lô mặc vào, mang thao cậu ra ngoài.

Hai ngày sa, hai người trong một khách sạn bên hồ tựa vào nhau ngắm cảnh.

“Ngày mai chúng ta trở về, Mã Văn Thanh nói nếu không quay về hắn sẽ đuổi Tiểu Mập ra khỏi nhà.”

Phong Hàn ừ một tiếng, “Được, ngày mai quay về.”

“Được rồi, ngươi nghĩ, hai ngày trước cái thứ sinh tử dược kia có phải để lừa người hay không? Chẳng biết những người đó từ nơi nào nghe được cái này, cư nhiên lại là tượng đá của ngươi.” Trần Ngọc thấp giọng nở nụ cười.

“Cũng không hẳn, ta chiếu theo địa đồ của bọn họ xuống phía dưới, trong thủy đàm quả thật có một cái hộp, trong có vài viên thuốc.” Phong Hàn bình tĩnh nói.

Trần Ngọc gian nan quay sang nhìn Phong Hàn, “Ngươi không phải là nói với ta, trong ôn tuyền, thứ ngươi đút cho ta là sinh tử dược quái quỷ đó chứ?!”

-TOÀN VĂN HOÀN-