Đấu La Đại Lục II (Tuyệt Thế Đường Môn)

Chương 300: Sử Lai Khắc Thất Quái (Thượng)




Ngôn Thiểu Triết gật đầu nói:

- Các ngươi lần này cũng đã vất vả nhiều, về nghỉ ngơi đi. Nhớ kỹ, những gì các con thấy về Hải Thần các phải tuyệt đối giữ bí mật. Thược Hành, nhiệm vụ Giám Sát Giả của con đã gần đủ số lượng rồi, có thể bắt đầu khảo hạch tốt nghiệp nội viện.

- Dạ.

Đái Thược Hành và Lăng Lạc Thân cung kính hành lễ rời khỏi Hải Thần các.

Mãi đến khi ra khỏi tòa lầu, cả hai mới thở phào một hơi, mặc dù trong phòng kia, các vị trưởng lão không lên tiếng nói gì nhưng áp lực từ người bọn họ vẫn tỏa ra rành rành, hết sức rõ ràng. Những người kia đều là cao thủ bậc Phong Hào Đấu La, hơn nữa đa số đều là…

Dù cả hai không được nhận phần thưởng quan trọng gì cho lắm nhưng cuối cùng ít nhất bọn họ đã không bị xử phạt, hơn nữa nhiệm vụ lần này cũng xem như thành công trọn vẹn. Nhất là Đái Thược Hành, Ngôn Thiểu Triết nói hắn có thể chuẩn bị thi sát hạch tốt nghiệp, đây cũng có nghĩa là hắn sắp tốt nghiệp khỏi nội viện Sử Lai Khắc. Khắc khổ tu luyện hơn mười năm, rốt cuộc đã có thể chuẩn bị khởi hành một hành trình mới, tâm trạng hắn lúc này dĩ nhiên là hết sức hưng phấn và kích động rồi.

Bên trong Hải Thần các, ngoài các trưởng lão và bốn vị viện trưởng cũng chỉ còn tám người Vương Ngôn, Bối Bối, Hòa Thái Đầu, Từ Tam Thạch, Giang Nam Nam, Tiêu Tiêu, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.

Tâm trạng hưng phấn của mọi người đều đã bị những lời răn dạy và quở mắng của Ngôn Thiểu Triết nói với Đái Thược Hành và Lăng Lạc Thần, như một gáo nước lạnh tạt bay biến mất. Thậm chí nó còn có xu hướng chuyển sang lo lắng sợ hãi nữa.

Ngôn Thiểu Triết quay sang nhìn mọi người, mỉm cười nói:

- Thế nào? Thấy học viện quá nghiêm khắc à? Ta đặc biệt nhắc lại cho các con biết, đây là yêu cầu cơ bản nhất của học viện dành cho đệ tử nội viện. Học viện dốc lòng bồi dưỡng đệ tử nội viện thì dĩ nhiên yêu cầu với tất cả cũng sẽ tăng cao. Mà không lâu sau nữa, các con cũng sẽ trở thành một phần tử của nội viện, đến lúc đó các con sẽ hiểu nó rõ ràng hơn. Được rồi, bây giờ đến phần thưởng của các con, lão sư Vương Ngôn.

- Ngôn viện trưởng.

Vương Ngôn bước lên, hơi hơi khom người.

Ngôn Thiểu Triết ân cần nói:

- Lần này cả đội đi với số người không đủ với yêu cầu, có đến bốn đệ tử đội chính thức không thể tham gia, ba người còn lại cũng đều bị thương nhưng ngươi cũng có thể dẫn đội giành chức quán quân, khả năng của ngươi, học viện đều đã nhìn thấy rõ ràng. Từ giờ, thăng cấp ngươi trở thành giáo sư của nội viên, có thể giảng dạy ở nội viện học viện Sử Lai Khắc.

Vương Ngôn vội vàng ngắt lời:

- Viện trưởng, ta không cần phần thưởng. Giải quán quân lần này ta tự thấy mình không có công lớn gì, tất cả đều từ sự cố gắng của bọn nhỏ. Bọn chúng dốc toàn lực, liều mạng mới có thể giành được. Nếu học viện muốn thưởng, nhất định phải thưởng cho bọn chúng.

Kết quả của Đái Thược Hành và Lăng Lạc Thần đã thật sự dọa Vương Ngôn sợ hãi, hắn rất lo học viện sẽ làm lòng tin của bọn trẻ trở nên lạnh giá.

Ngôn Thiểu Triết mỉm cười nói:

- Dĩ nhiên bọn chúng đều có phần thưởng. Còn phần thưởng của ngươi là của ngươi. Hơn nữa vừa rồi cũng không phải là phần thưởng của ngươi mà chỉ là thăng chức cho ngươi thôi. Phần thưởng thật sự của ngươi là, trong vòng một năm tới, tàng thư lâu (phòng chứa sách) của Hải Thần các sẽ mở ra vì ngươi, ngươi có thể thoải mái đọc bất cứ gì mình thích nhưng chỉ có thể đọc và nghiên cứu trong phạm vi tàng thư lâu.

- Cái gì?

Vương Ngôn vừa nghe xong phần thưởng của mình lập tức không kềm được mà kích động hưng phấn nhảy dựng lên, mặc kệ trước mặt hắn là các vị trưởng lão hay học trò của mình.

Tàng thư lâu của Hải Thần các chứa những thứ gì? Bên trong không chỉ có những điển tịch, tư liệu mà bên ngoài không có mà trong mắt Vương Ngôn, nó chính là một kho báu có tiền cũng không thể mua được. Đừng nói là hắn, cho dù là các vị trưởng lão, mỗi khi muốn vào cũng phải làm vô số thủ tục hết sức rườm rà. Một năm có thể thoải mái ra vào nghiên cứu, món quà này đối với Vương Ngôn mà nói là hết sức tuyệt vời, tuyệt vời tuyệt đối.

Ngôn Thiểu Triết nhìn dáng vẻ hưng phấn của Vương Ngôn, mỉm cười nói:

- Vương lão sư, đây là phần thưởng xứng đáng với công sức mà ngươi đã trả giá vì học viện, ngươi phải tiếp tục cố gắng nghiên cứu và cống hiến nhiều hơn nữa. Hi vọng tương lai ngươi có thể tìm được nhiều thứ hữu ích ở tàng thư lâu.

- Cám ơn viện trưởng, cám ơn các vị trưởng lão.

Vương Ngôn gần như hưng phấn không thể kiềm nén nổi nữa, tàng thư lâu, Hải Thần các, đây là nơi mà trước đây dù nằm mơ hắn cũng không dám nghĩ đến.

Các vị trưởng lão mỉm cười nhìn hắn gật đầu, ở học viện Sử Lai Khắc, không hẳn nhất định phải có thực lực cao cường mới được người khác coi trọng, về phương diện lý luận, nếu ngươi tinh thông thì địa vị cũng không hề yếu kém. Cứ nhìn các vị trưởng lão trước mặt đây, trong đó có một người chỉ có tu vi Hồn Thánh nhưng lại đặc biệt nghiên cứu sâu về lý luận. Chẳng qua vì hạn chế tu vi mà tuổi thọ của những học giả này không cao bằng các cường giả bậc Phong Hào Đấu La, bởi vậy, trong Hải Thần các, số lượng này ít vô cùng.

Ngôn Thiểu Triết di chuyển ánh mắt sang bảy người Hoắc Vũ Hạo, nói:

- Đến lượt các con.

- Các con, biểu hiện của các con trong cuộc thi lần này có thể nói là vô cùng tuyệt vời. Trong lịch sử học viện chúng ta, chúng ta đã vô số lần đoạt được chức quán quân trong cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái nhưng ta dám chắc đây là lần học viện thu hoạch được nhiều nhất, và chức quán quân cũng đặc biệt có ý nghĩa hơn. Nó hoàn toàn đủ tư cách được xuất hiện trong lịch sử học viện. Sử Lai Khắc mãi mãi ghi nhớ những cống hiến của các con, các con là những anh hùng thật sự của học viện.

Nghe Ngôn Thiểu Triết nói những lời vô cùng trịnh trọng này, bảy người cũng có chút xúc động, bọn họ không ngờ học viện lại đánh giá bọn họ cao như thế. Viết vào lịch sử học viện? Đây là một sự vinh quang đến mức nào chứ? Nhất thời tất cả bỗng dưng cảm thấy nhiệt huyết cả người như muốn sôi trào lên.

Ngôn Thiểu Triết nói tiếp:

- Những gì các con đã làm, học viện đều biết hết. Các con dùng chính bờ vai nhỏ bé của mình để bảo vệ vinh quang của Sử Lai Khắc, từ một hành trình với mục đích thu thập kinh nghiệm chuyển sang chiến đấu thật sự. nhưng các con vẫn có thể thành công, thật sự khiến chúng ta phải kinh hãi. Sau khi thông qua hội nghị ở Hải Thần các, chúng ta quyết định tổng cộng trao cho các con hai giải thưởng.

- Sau cuộc thi, các con đã giành được ba khối Hồn Cốt cộng thêm một khối vượt ngoài dự kiến, có lẽ sẽ dành cho Hoắc Vũ Hạo, đồng thời học viện sẽ lấy ra thêm ba khối Hồn Cốt nữa, lần lượt mỗi người sẽ có một khối làm phần thưởng, hơn nữa còn được đặc biệt chọn lựa để mang đến cho các con kỹ năng thích hợp và mạnh nhất.

Còn thêm ba khối Hồn Cốt? Mọi người đều hết sức vui mừng, mỗi người một khối, lại còn được chọn lựa cẩn thận, phần thưởng của học viện tính ra là ngang bằng với phần thưởng của đế quốc Tinh La rồi.

Nhưng, chấn động thật sự còn nằm ở phía sau.

Ngôn Thiểu Triết trầm giọng nói:

- Hồn Cốt là phần thưởng dành cho sự kiên cường bất khuất của các con trong các trận chiến. Nhưng các con đã liều mình bảo vệ vinh quang cho học viện thì học viện cũng sẽ đem đến một phần vinh quang cho các con. Từ giờ phút này, học viện trao tặng cho các con danh hiệu Sử Lai Khắc Thất Quái.

Nói đến đây, lão dừng một chút, rồi cao giọng:

- Suốt đời.

- Hả…?

Tất cả gần như đồng thanh kêu lên, sau đó trợn mắt thật to nhìn chằm chằm Ngôn Thiểu Triết, nhất thời mọi người bỗng nhiên có cảm giác hít thở không thông.

Sử Lai Khắc Thất Quái, năm chữ này nghe có vẻ đơn giản nhưng đối với học viện Sử Lai Khắc hay nói chính xác hơn là cả đại lục Đấu La thì lại có ý nghĩa không hề tầm thường. Từ sau huy hoàng của Sử Lai Khắc Thất Quái đời thứ nhất, danh hiệu này luôn luôn được truyền thừa, nhưng kiểu truyền thừa suốt đời này thì xét trong lịch sử học viện Sử Lai Khắc chỉ có hai lần mà thôi. Mà những người có danh hiệu này đều là đệ tử nội viện đã có cống hiến rất lớn cho học viện. Ba khối Hồn Cốt đã là phần thưởng quá lớn khiến bọn họ không thể tin nổi, lại còn thêm danh hiệu Sử Lai Khắc Thất Quái gắn liền suốt đời, nó có ý nghĩa quá mức sâu nặng, thậm chí vượt xa hết thảy mọi thứ.

Nó có nghĩa là từ giờ phút này, vinh quang của học viện Sử Lai Khắc sẽ đi theo bọn họ cả đời, cả hai sẽ cùng nhau tỏa sáng. Trong một khoảng thời gian sau đó, bảy người Hoắc Vũ Hạo đều kích động nói không nên lời. Giờ phút này bọn họ mới hiểu tại sao Ngôn Thiểu Triết nhất quyết cho Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam cùng vào Hải Thần các. Ngoài hơi thở quang minh vô cùng hữu ích kia thì giờ phút này cũng cực kỳ quan trọng với cuộc đời bọn họ, nó sẽ là một mốc son chói lọi đi theo bọn họ suốt cả đời.

Ngôn Thiểu Triết trầm giọng nói:

- Vì phần thưởng này mà hội nghị ở Hải Thần các phải diễn ra suốt vài ngày liền, cuối cùng thông qua bỏ phiếu của các vị trưởng lão và quyết định của Các chủ mới chính thức xác định. Nhưng ta phải giải thích thêm, sau này các con vẫn phải tiếp tục theo học bình thường như bao học viên khác, cho nên chiến công lần này của các con sẽ không được tuyên truyền ra ngoài, thậm chí ta cũng sẽ niêm phong kho chứa tư liệu lịch sử. Từ giờ đến khi các con chính thức tốt nghiệp, sự tích của các con cũng chỉ có mình các con biết, ta cũng không hi vọng nó sẽ lan truyền ra bên ngoài.

Yêu cầu này của lão cũng dễ hiểu, nếu những thông tin này bị lọt ra ngoài, bọn họ nhất định sẽ trở thành siêu sao của học viện, việc tu luyện sau này cũng sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.

Bối Bối thân là đội trưởng, lúc này nhịn không được hỏi:

- Ngôn viện trưởng, suốt đời kia… chỉ là khi chúng con còn ở học viện Sử Lai Khắc, hay là…

Ngôn Thiểu Triết mỉm cười nói:

- Thế nào? Vẫn chưa hiểu rõ sao? Đã gọi là suốt đời dĩ nhiên sẽ đi theo các con đến khi sinh mệnh của các con kết thúc. Hơn nữa, chỉ cần một trong bảy người các con còn sống, thì danh hiệu Sử Lai Khắc Thất Quái này sẽ không tiếp tục trao cho bất cứ người nào khác nữa. Cho nên các con phải cố gắng tu luyện, tu vi càng cao thì càng sống lâu, vinh quang của con và đồng đội mình cũng sẽ duy trì theo thời gian đấy.

Bối Bối mừng rỡ vội vàng đánh mắt với mấy người bạn của mình, sau đó cúi đầu hành lễ chín mươi độ với bốn vị viện trưởng và các vị trưởng lão.

Lúc này những người còn lại mới giật mình tỉnh ngộ, vội vàng cung kính hành lễ theo hắn.

Ngôn Thiểu Triết lui qua một bên, nhìn về phía đầu bàn bên kia, cung kính nói:

- Lão sư, ngài có còn gì dặn dò bọn nhỏ hay không?

Lúc này mọi người mới chú ý đến không ngờ ở đầu kia của chiếc bàn dài thật dài là một người nửa nằm nửa ngồi, vì góc độ bị che khuất nên bọn họ không thể nhìn rõ được dáng vẻ của người kia.