Đấu Phá Thương Khung Chi Cơ Huyền Trọng Sinh

Chương 26: Nhiệm vụ mới




- Bát cực băng!

Mím chặt miệng, Tiêu Viêm khuôn mặt lành lạnh, sau khi chân phải tại giữa không trung hoàn thành súc lực gần như hoàn mỹ, rốt cuộc tại trước mắt bao người, cùng trọng quyền của Gia Liệt Áo giao oanh nhau.

- Đừng tưởng chỉ ngươi là tam tinh đấu giả!

Trong lúc quyền cước đụng chạm, Tiêu Viêm trên đùi phải hoàng đấu khí cấp tốc xuất hiện, thản nhiên nhẹ giọng, làm cho được Gia Liệt Áo sắc mặt đột biến.

- Bùng!

Quyền cước tương tiếp, một tiếng trầm đục phóng ra như sấm rền, từ chỗ giao tiếp khuếch tán.

- Răng rắc!

Giao tiếp trong nháy mắt, ngay sau đó tiếng đầu khớp xương đứt gãy chói tai truyền. Tiêu Viêm cùng Gia Liệt Áo, thân thể cơ hồ là đồng thời bắn ra.

Thân thể nặng nề nện lên vách tường sau lưng, Tiêu Viêm yết hầu ngòn ngọt, không nhịn được phun ra một ngụm tiên huyết, lấm chấm điểm trên mặt đất.

Nhìn Tiêu Viêm hộc máu, lính đánh thuê chung quanh đều là tiếc hận thở dài một tiếng, song ngay lúc bọn họ cho rằng Tiêu Viêm đã thua, Gia Liệt Áo bị tạc rơi xuống đất, lại đột nhiên cầm lấy tay phải, lăn lộn trên đất tru lên thê lương.

Lúc này đang xem, không thiếu người nhãn lực xuất chúng, khi bọn hắn nhìn được Gia Liệt Áo cánh tay cơ hồ đã bị biến hình vặn vẹo, không khỏi hít vào một hơi lương khí, vẻ mặt rúng động.

Đường cái thoáng có chút huyên náo, thời khắc này lại đột ngột đích yên tĩnh, từng đạo ánh mắt khiếp sợ nhìn thiếu niên đang không ngừng thở hổn hển dưới vách tường. Một hồi lâu sau, âm thanh ủng hộ ầm ầm vang lên

Khẽ nhếch cái miệng hồng nhuận nhỏ nhắn, Tiêu Ngọc có chút không thể tin nhìn Gia Liệt Áo trên mặt đất thê thảm tru lên, kinh ngạc nói:

- Tiểu hỗn đản này, dĩ nhiên lại thắng?

- Hình như là, tay của tên kia, bị Tiêu Viêm chấn nát...

Tiêu Trữ nuốt một cái nước bọt, Tiêu Viêm xuống tay vô cùng tàn nhẫn, làm cho được hắn có chút nhớ tới thảm trạng chính mình lần trước, bất quá lúc này đây trạng thái của Gia Liệt Áo, rõ ràng so mình lúc đó, còn muốn thê thảm hơn thập phần, nhìn Gia Liệt Áo xương cốt cơ hồ đã chui ra khỏi da thịt, Tiêu Trữ có thể biết, tay của người này, hơn phân nửa đã bị phế đi.

Nghe Tiêu Trữ đích xác định, Tiêu Ngọc một hồi lâu không nói gì, hung hăng liếc mắt Tiêu Viêm đang không ngừng thở hổn hển:

- Nguyên lai tiểu hỗn đản đã sớm tiến vào đấu giả, hèn gì không có sợ hãi.

......

Trên mặt đất ngồi hơn mười phút đồng hồ, Tiêu Viêm thân thể mới chậm rãi bò lên, ánh mắt lạnh lẽo liếc Liễu Tịch đang trợn mắt há hốc mồm không xa, kéo chân phải đã tê bại, nhặt lên thiết côn ở một bên, vẻ mặt hung quang nhằm Gia Liệt Áo đang nằm trên mặt đất tru lên, gian nan đi tới. Mới vừa rồi Gia Liệt Áo ra tay, đã lộ ra sát tâm của hắn đối với mình. Đối với muốn mệnh của mình, Tiêu Viêm cũng đồng dạng cũng không làm ra vẻ từ bi vô vị.

Nằm trên mặt đất, nhìn Tiêu Viêm càng ngày càng gần, Gia Liệt Áo ngoài vẻ mặt oán độc còn có chút khủng hoảng. Nuốt một cái nước bọt, hắn cũng nhìn ra sát ý trong mắt Tiêu Viêm, không khỏi vội vàng nói:

- Ta nhận thua!

Tiêu Viêm mặt không chút thay đổi, dường như không có nghe thấy, thiết côn trong tay, càng là nắm chặt.

Nhìn thiếu niên giữa sân vẻ mặt lạnh lùng, dù là một ít lính đánh thuê sống trong đao thương máu huyết, cũng không thể tàn nhẫn như vậy, Tiêu Viêm hiện tại, rất khó có thể đem cùng thiếu niên trước kia suốt ngày mỉm cười hợp cùng một chỗ.

Cước bộ dừng lại, Tiêu Viêm từ trên nhìn xuống bao quát Gia Liệt Áo, đột nhiên nhe răng cười, hai hàm răng sạch sẽ trắng noãn, nhưng làm cho Gia Liệt Áo trong lòng hàn khí ứa ra. Tới hiện tại, hắn mới biết được, thiếu niên này ngày thường đem mình che giấu dưới bộ mặt ôn thuận, kì thật trong tâm so với hắn còn tàn nhẫn hơn.

........

Ánh mắt mọi người, đều là di động theo thiết côn trong tay Tiêu Viêm. Song, ngay khi thiết côn chỉ còn cách đầu Gia Liệt Áo khoảng nửa thước, một tiếng quát tựa như sét đánh ngang tai, tại ngã tư đường đột ngột vang lên:" Tiêu gia tiểu tử, khiêu chiến luận bàn mà thôi, cư nhiên lại có dũng khí hạ thủ tàn nhẫn như thế?"

- Tuổi còn nhỏ, tâm địa lại ác độc như thế, hôm nay ta thay Tiêu Chiến hảo hảo giáo huấn ngươi một chút!

Sau khi đánh nát thiết côn, bóng người cười lạnh một tiếng, trên song chưởng, thanh sắc đấu khí cấp tốc ngưng tụ, một đạo phong quyển thành hình dưới chân, sau đó giữa không trung, thân hình giống như một viên đạn pháo hướng Tiêu Viêm đáp xuống, bàn tay vung lên, một đạo đạm thanh sắc đấu khí phong nhận lần nữa đột ngột xuất hiện, nhằm Tiêu Viêm bạo xuất.

Phong nhận sinh ra áp lực mãnh liệt, đem tạp vật trên mặt đất thổi bay sạch sạch sẽ, không lưu chút bụi.

- Mẹ kiếp, Gia Liệt lão cẩu, con trai Tiêu Chiến ta, lúc nào lại đến phiên tên tạp chủng ngươi giáo huấn?

Tiếng quát vừa vang lên, một đạo nhân ảnh toàn thân rực hồng từ phía bên ngoài hướng đến, bàn chân hung hăng đạp xuống, thân hình liền như tia chớp xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm, ngửa đầu rống một tiếng to. Trong tiếng rống, mơ hồ có tiếng sư ngâm.

Đưa mắt nhìn đoàn người Gia Liệt Tất chật vật rời đi, Tiêu Chiến cười lạnh một tiếng, ánh mắt quét tảo chung quanh, sau đó xoay người, nhìn Tiêu Viêm khóe miệng có một tia máu, ánh mắt chậm rãi nhu hòa, nặng nề vỗ vỗ bờ vai của hắn, chợt chép chép miệng, tiếc rẻ nói:

- Tiểu tử ngươi xuống tay còn chưa đủ tàn nhẫn, Gia Liệt Tất chỉ có một đứa con trai, ngươi nếu như đem Gia Liệt Áo nhanh chóng kết liễu, Gia Liệt Tất hôm nay hẳn là sẽ nổi điên, mà hắn như vậy, ba vị trưởng lão mai phục bên ngoài có cớ để liên thủ đánh chết hắn, sách sách, đáng tiếc.

Nghe vậy, Tiêu Viêm ngạc nhiên, bất đắc dĩ đảo cặp mắt trắng dã, một bên Huân Nhi cùng Tiêu Ngọc, lại bị những lời này làm cho gương mặt ửng đỏ.

Nghe Tiêu Chiến nói thế, lính đánh thuê chung quanh, không khỏi cảm thấy da đầu tê dại, khó trách con trai tàn nhẫn như thế, nguyên lai là phụ thân, còn muốn sâu hơn.

.........

Cơ Huyền đối với những việc xảy ra cũng chỉ bình bình. Không quá ngạc nhiên.

- Tinh. Hoàn thành nhiệm vụ " Anh hùng cứu mĩ nhân " nhưng chỉ hạ được mấy tên lâu la quá mất mặt rồi, nếu hạ được tên đứng đầu thì tốt hơn.

- Lướt, hiện giờ ta là nhất tinh đấu giả thôi, đánh bại Gia Liệt Áo không khó nhưng nếu bố hắn ra tay thì ai cứu được ta, không chết cũng mất một lớp da, việc yêu cầu liều mạng này nên tìm Tiêu Viêm.

Cơ Huyền đối với phàn nàn của hệ thống liền trợn mắt, người ra tay là ta người mà chịu đánh cũng là ta vậy mà cái hệ thống này còn yêu cầu lắm lời.

- Tinh. Hệ thống sẽ ban cho kí chủ thêm một nhiệm vụ nữa để bù đắp vậy. Nhiệm vụ " Giết Liễu Tịch "

Yêu cầu hoàn thành: Liễu Tịch phải chết.

Phần thưởng: Tặng lần quay miễn phí và đột phá một tinh

Thất bại: không được phép thất bại.

Cơ Huyền nghe xong liền mỉm cười có chút hắc ám. Cơ Huyền cũng đang tính giết tên Liễu Tịch này, thôn phệ hắn Cơ Huyền có tư cách thành nhất phẩm luyện dược sư. Nay hệ thống ban cho hắn nhiệm vụ này là thu lời rồi.

Tiêu Ngọc và Huân Nhi chú ý tới điệu cười lạnh người của Cơ Huyền liền có chút khó hiểu.