Đấu Phá Thương Khung

Chương 19: Huấn luyện tàn khốc




Sáng sớm, sương trắng bao phủ phía sau đỉnh núi, thật lâu không tiêu tan, gió nhẹ thổi qua, hốt nhiên tiếp xúc với thân thể cộng hưởng thành tiếng động.

Phía sau đỉnh núi, tại một chỗ bí mật trong rừng cây nhỏ, Tiêu Viêm hai chân cắm vào trong bùn đất, trên trán mồ hôi lạnh toát ra, cả thân người trần trụi chỉ còn độc một chiếc quần cộc, trên thân xuất hiện từng đạo màu xanh

Ở phía sau Tiêu Viêm, Dược lão hóa thành trạng thái linh hồn, ngồi xếp bằng trên một khối cự thạch, thần tình thản nhiên nhìn Tiêu viêm cắn răng kiên trì, bàn tay nhẹ nhàng vung lên

Theo tay Dược lão vung lên, không khí thoáng dao động, một đạo đấu khí màu hồng từ bàn tay dược lão bạo xạ ra, giống như một chiếc roi bình thường, thật mạnh nện vào bả vai Tiêu viêm, lưu lại từng đạo màu xanh trên cơ thể Tiêu Viêm

Khéo miệng kịch kiệt run rẩy, miệng hút vào một ngụm lãnh khí, Tiêu Viêm cảm thấy bả vai mình dường như chết lặng, một cơn đau nhức thấu tâm truyền đến, dưới cơn đau này, hai chân Tiêu viêm mềm nhũn ra, thiếu chút nữa không cầm cự được mà ngã xuống

Trải qua cơn đau đớn, trong cơ thể cấp tốc hình thành đấu khí màu bạc, dưới sự kích thích của sự đau đớn, đấu khí màu bạc này ngày càng thêm thực chất, lưu chuyển khắp bả vai đích các huyệt vị, một tia ôn lương, chậm rãi thẩm thấu vào cơ thể, lạng lẽ tiến hành cường hóa …

"Lại đến!" Cơn đau trên vai vừa biến mất, Dược Lão lại huy động đấu khí nện vào bả vai Tiêu Viêm. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu viêm trì nộn lại, thể hiện nét chấp nhất, quật cường

Nhìn sự kiên trì của Tiêu Viêm, trên khuôn mặt già nua của Dược Lão, hiện lên một tia vui mừng, khẽ gật đầu, bàn tay lại vung lên, đấu khí màu hồng lại bạo xạ ra

"Phanh, phanh, phang …"

Bên trong rừng cây, từng đạo âm thanh vui buồn cộng hưởng với hỗn loạn thống khổ, liên tiếp không ngừng truyền ra …

Dược Lão xuống tay cực kỳ có phân tấc, mỗi lần công kích vừa vặn đạt tới trạng thái thân thể Tiêu Viêm có thể thừa nhận được, như vậy vừa không làm trọng thương Tiêu Viêm, vừa khiến cho hắn cảm nhân được nỗi đau

Đấu khí đánh vào thân thể, cái loại cảm giác toàn thân đau đớn, khiến cho khuôn mặt nhỏ của Tiêu viêm trở nên thống khổ, vặn vẹo, méo mó

Theo tay Dược lão huy động, những đạo màu xanh trên cơ thể Tiêu Viêm ngày càng nhiều …

"Phanh!" Lại là một đạo đấu khí bạo xạ, giống như côc nước tràn ly, rốt cục Tiêu Viêm cũng đạt tới giới hạn thừa nhận của mình, hai chân mền nhũn, mệt mõi ngã xuống

Sau nữa ngày điều tức lại, mồ hôi lạnh trên trán vẫn còn đọng lại, Tiêu Viêm cười khổ hỏi: "Lão sư, thế nào? "

"Thực cũng được, hôm nay tiếp được tám mươi bốn đạo đấu khí, so với nửa tháng trước kia gấp chín lần, đích xác đã mạnh hơn nhiều …"

Dược lão mỉm cười khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại sợ hãi than, này chỉ trong vòng nửa tháng, biểu hiện của Tiêu Viêm vượt ngoài dự kiến của lão, như hum nay, vốn bản thân cho rằng bảy mươi đạo đáu khí đã là cực hạn của Tiêu viêm, thế nhưng hắn lại kiên trì được đến đạo thứ tám mươi bốn, thật sự không thể không cảm thán trình độ nhẫn nại của tiêu tử này

Nghe Dược lão nói xong, Tiêu viêm nhẹ nhõm thở dài một hơi, thoát lực ngồi xuống đất nghỉ ngơi, sau một thời gian, đến khi thân mình hồi phục cảm giác, lúc này mới chậm rãi đứng dậy, lấy quần áo trên tảng đá từ từ mặc vào

Những vết thương trên thân thể tiếp xúc với vải dệt khiến cho Tiêu viêm lại cảm thấy đau đớn

Lúc này Dược Lão hóa thành một đạo ánh sáng chui vào bên trong hắc sắc giới chỉ, lưu lại một câu nói đã nói nhiều lần: "Chạy nhanh trở về dùng trúc cơ linh dịch để ngâm mình, bằng không thân thể bên trong sẽ lưu lại máu bầm, sẽ làm ngươi trọng thương"

Thản nhiên gật đầu mặc quần áo xong, Tiêu Viêm lập tức phi hành xuống phía sau núi

Trở lại phòng nhỏ, sớm đã không chịu được đau đớn Tiêu Viêm nhanh chóng lột bỏ quần áo, nhảy luôn vào mộc bồn bên trong đã chứa sẵn thủy dịch màu xanh

Lạnh lẽo đích thanh thủy tràn vào những vết thương trên da thịt, Tiêu Viêm nhất thời cảm thấy thư sướng hút vào vài khẩu lương khí, cảm thấy phiêu phiêu dục tiên ( chác là phê giống như hít heroin, kê kê), chậm rãi nhắm mắt lại hưởng thụ cảm giác thư sướng này, lười biếng nằm dài trong mộc bồn, không động đậy

Tiêu viêm dựa vào bên cạnh mộc bồn, hô hấp đều đều, bất giác phát ra tiếng ngáy chìm vào giấc ngủ.Trải qua một hồi thống khổ tra tấn, Tiêu Viêm rút cuộc cũng được thả lỏng tinh thần, thân thể đích mệt mỏi, chìm vào trong giấc ngủ

Trong lúc tiêu viêm ngủ say, thủy dịch màu xanh có chút khẽ xao động, một tia năng lượng nhàn nhạt ôn hòa theo lỗ chân lông, lặng lẽ tiến vào trong cơ thể, thanh trừ từng đạo máu bầm, đồng thời không ngừng cải tạo cường hóa cơ thể …

Trầm mê vào giấc ngủ, bất tri bất giác thân thể Tiêu Viêm cũng được cường hóa theo

Tại quá trình cường hóa tu bổ thân thể, thủy dịch màu xanh trong mộc bồn dần dần phai nhạt, hiển nhiên dược lực ẩn chứa trong thủy dược đã sắp bị Tiêu Viêm hấp thu hết

Không biết vừa ngủ được bao lâu, Tiêu Viêm chỉ biết khi hắn tỉnh dậy, ảnh nắng tỏa ra từ mặt trời đã chiếu khắp phòng hắn

Miến cường hoạt động thân thể, xương cốt trong người kêu rắc rắc, khi ngồi dậy cảm nhận được cả người tràn đầy sức sống, tiêu viêm nhịn không được kêu lên: "Thoải mái!"

Từ trong mộc bồn bước ra, Tiêu viêm bỗng nhiên phát hiện nguyên bổn thủy dịch từ màu xanh đã hoàn toàn biến thành trong suốt

"Dược lực bị hấp thu hết?" Sờ sờ cái mũi, tiêu viêm bất đắc gĩ lắc đầu, bỗng nhiên tựa hồ nhớ ra cái gì, có chút hân hỉ, chậm rãi nhắm mắt lại cảm ứng trạng thái đấu khí trong cơ thể

Một lát sau, Tiêu viêm mở hai mắt, song chưởng vung lên, nhẹ nhàng cười, có chút không che dấu được hỷ ý: "Rốt cuộc cũng đạt tới ngũ đoạn đấu khí "