Đấu Trường Sinh Tử

Chương 10




Chỉ trong chốc lát, máy quay chĩa cả vào khuôn mặt của Peeta đang cúi gằm khi những lời của cậu vừa lắng xuống. Rồi tôi thấy khuôn mặt mình xuất hiện trên các màn hình, miệng há hốc trong cái cảm xúc lẫn lộn giữa ngạc nhiên và kích động. Mình! Cậu ta ám chỉ mình! Tôi mím môi và nhìn chằm chằm xuống đất, hy vọng sẽ giấu được luồng cảm xúc đang cuộn trào.

“Ồ, thật là một điều không may,” Caesar nói, giọng ông chất chứa sự cảm thông. Đám đông xì xào tỏ vẻ chia sẻ; một số còn khóc nức nở.

“Điều đó không hay chút nào,” Peeta đồng ý.

“Ta không nghĩ bất kỳ ai có thể trách cháu. Thật khó để kìm lòng trước cô gái trẻ ấy,” Caesar nói. “Cô ấy chưa biết đúng không?”

Peeta gật đầu. “Cho đến lúc này.”

Tôi liếc mắt lên màn hình đủ để nhận ra hai má mình đang đỏ ửng.

“Các bạn có muốn đưa cô bé lên đây và nhận một câu trả lời không?” Caesar hỏi khán giả. Đám đông la lên đồng ý. “Đáng tiếc là, luật vẫn là luật, và thời gian dành cho Katniss Everdeen đã hết. Thôi, chúc cháu may mắn trọn vẹn, Peeta Mellark, và ta nghĩ ta đại diện cho cả Panem để nói rằng trái tim của chúng ta dành cho các cháu.”

Đám đông hô gào lên inh tai nhức óc. Peeta đã hoàn toàn loại tất cả đấu thủ khỏi tâm điểm chú ý bằng việc tuyên bố tình yêu của cậu ấy dành cho tôi. Đến khi khán giả trật tự, cậu mới nén ra được một từ “Cảm ơn” rồi quay trở lại ghế ngồi. Chúng tôi đứng lên hát quốc ca. Để bày tỏ sự tôn trọng tôi buộc phải ngẩng cao đầu, và không thể không thấy mọi màn hình đều đang chiếu cảnh Peeta và tôi, đứng cách nhau một gang tay, cái khoảng cách mà ai cũng nghĩ sẽ không bao giờ bị cắt đứt. Thảm thương thay cho chúng tôi.

Nhưng tôi đã hiểu ra nhiều hơn.

Sau bài quốc ca, các vật tế đi thành hàng trở về sảnh Trung tâm Huấn luyện để vào thang máy. Tôi tìm cách không vào cùng buồng với Peeta. Nhóm tháp tùng chúng tôi gồm các nhà tạo mẫu, người hướng dẫn và người giám hộ[16] đi chậm hơn do bị kẹt trong đám đông, bởi vậy chỉ có chúng tôi đi cùng nhau. Không ai nói gì. Thang máy của tôi dừng lại thả bốn đấu thủ trước khi tôi còn lại một mình và cửa thang máy mở ra ở tầng thứ mười hai. Peeta vừa bước ra khỏi buồng đã bị tôi xô vào giữa ngực. Cậu mất thăng bằng, ngã ập xuống một chiếc bình xấu xí cắm những bông hoa giả. Bình hoa đổ xuống và vỡ thành hàng trăm mảnh nhỏ. Tay Peeta chống xuống những mảnh vỡ, rớm máu.

“Vì sao cậu làm thế?” cậu thất kinh.

“Cậu không có quyền! Không có quyền nói những điều ấy về tôi!” tôi quát.

Lúc này cửa thang máy mở và toàn bộ đoàn tùy tùng đang ở đó: Effie, Haymitch, Cinna và Portia.

“Chuyện gì thế này?” Effie cuống cuồng. “Cháu ngã à?”

“Sau khi cô ấy xô cháu,” Peeta nói khi Effie và Cinna đến giúp.

Haymitch quay sang tôi. “Xô cậu ấy?”

“Đó là sáng kiến của ông đúng không? Biến cháu thành một con ngốc trước mặt bàn dân thiên hạ,” tôi đáp.

“Đó là sáng kiến của tớ,” Peeta vừa nói vừa cau mày nhổ những mảnh sành khỏi lòng bàn tay. “Haymitch chỉ giúp tớ trong chuyện này.”

“Ừ đúng, Haymitch rất có ích. Với cậu!” Tôi đáp.

“Cháu đúng là đồ ngốc,” Haymitch nói trong giận dữ. “Cháu nghĩ cậu ấy làm tổn thương cháu à? Anh chàng này chỉ giúp cháu có được thứ mà cháu không thể tự mình có được.”

“Cậu ấy khiến cháu trông yếu đuối!” tôi nói.

“Cậu ấy giúp cháu cuốn hút! Và hãy đối mặt với điều ấy, hãy tận dụng mọi sự trợ giúp mà cháu có thể có từ chuyện này. Cháu chẳng gợi lên tí lãng mạn nào cả cho đến khi Peeta nói thích cháu. Giờ thì tất cả họ đều thích. Cháu là đề tài trong tất cả những câu chuyện của họ. Một cặp Romeo và Juliet đến từ Quận 12!” Haymitch nói.

“Nhưng chúng cháu không phải như thế!” tôi nói.

Haymitch nắm lấy vai tôi, đẩy tôi dựa sát tường. “Ai quan tâm nào? Tất cả là một vở diễn lớn. Tất cả chỉ là cách hiểu của cháu. Điều duy nhất ta có thể nói sau phần phỏng vấn của cháu là cháu khá đáng yêu đấy, dù ta cũng lấy làm lạ về điều ấy. Nhưng bây giờ ta có thể nói cháu thật sự là một kẻ cắp trái tim. Ôi, ôi, ôi, rồi những chàng trai ở nhà sẽ quỳ sụp xuống khát khao dưới chân cháu. Cháu nghĩ còn cách nào khác để có thể giành nhiều tài trợ hơn không?”

Mùi rượu trong hơi thở của ông ấy làm tôi phát nôn. Tôi gỡ tay ông khỏi vai mình và lui ra, cố gắng lấy lại tỉnh táo.

Cinna bước tới khoác tay lên vai tôi. “Ông ấy nói đúng đấy, Katniss.”

Đầu óc tôi trống rỗng. “Đáng lẽ em nên được biết trước để không bị quá lố bịch.”

“Không đâu, phản ứng của em là hoàn hảo. Nếu biết trước thì trông em sẽ không thật,” Portia nói.

“Chỉ là cô ấy lo lắng về bạn trai mình thôi,” Peeta cộc cằn ném đi một mảnh vỡ vấy máu.

Hai má tôi ửng đỏ khi nghĩ về Gale. “Tớ không có bạn trai.”

“Sao cũng được,” Peeta nói. “Nhưng tớ cá là anh ta đủ thông minh để nhận ra trò bịp trong đó. Với lại cậu cũng chưa nói rằng cậu yêu tớ mà. Vậy thì có gì quan trọng đâu?”

Những lời ấy khắc vào đầu tôi. Cơn giận nguôi đi. Tôi băn khoăn không biết mình vừa bị lợi dụng hay được tạo một lợi thế. Haymitch nói đúng. Tồn tại qua phần phỏng vấn, nhưng thực sự thì tôi được gì? Một con bé lố bịch quay mòng mòng với bộ quần áo lóng lánh. Cười hơ hớ. Phút nghiêm chỉnh duy nhất là khi tôi nói về Prim. So với Thresh, chàng trai im lặng nhưng có sức mạnh chết người, tôi đáng quên hơn nhiều. Lố bịch, lóng lánh và đáng quên. Không, không hẳn là đáng quên; tôi được đến mười một điểm luyện tập.

Nhưng giờ thì Peeta đã biến tôi thành một đối tượng được yêu mến. Không chỉ có cậu. Khi cậu nói, khối kẻ say mê tôi. Và nếu như khán giả thực sự nghĩ là chúng tôi yêu nhau… tôi còn nhớ họ đã phản ứng mạnh mẽ trước lời thú nhận của cậu như thế nào. Romeo và Juliet. Haymitch nói đúng, người Capitol rất chú ý tới vụ này. Tôi chợt thấy lo vì mình đã không xử sự đúng mực.

“Sau khi cậu ấy nói yêu em, anh có nghĩ rằng em cũng đã đáp lại tình cảm của cậu ấy không?” tôi hỏi.

“Có,” Portia nói. “Qua cách em tránh nhìn vào máy quay và đỏ mặt.”

Những người khác gật gù.

“Cháu là ngọc nữ, cháu yêu ạ. Đám tài trợ sắp xếp thành hàng dài quanh tòa nhà này rồi đấy,” Haymitch nói.

Tôi thấy ngượng trước phản ứng của mình. Tôi tự buộc mình phải thấy có lỗi với Peeta. “Xin lỗi vì đã xô cậu.”

“Không sao đâu,” cậu nhún vai. “Mặc dù theo luật thì cậu sai rồi đấy.”

“Hai tay cậu ổn chứ?” tôi hỏi.

“Sẽ lành thôi,” Peeta nói.

Sự im lặng tiếp tục, cho tới khi mùi buổi tối thơm phức từ phòng ăn bay vào. “Đi nào, ăn thôi,” Haymitch nói. Tất cả chúng tôi đi cùng ông đến bàn ăn và ngồi vào chỗ. Tuy nhiên, Peeta chảy khá nhiều máu nên Portia phải dẫn cậu đi băng bó vết thương. Chúng tôi bắt đầu với món xúp kem-và-cánh-hồng mà không có mặt họ. Khi mọi người ăn xong thì hai người đã trở lại. Tay của Peeta đã được băng bó. Trong tôi trào lên cảm giác tội lỗi. Ngày mai chúng tôi sẽ bước vào đấu trường. Peeta đã giúp tôi nhưng tôi lại khiến cậu bị thương. Đến khi nào tôi mới hết nợ cậu ấy đây?

Sau bữa tối, chúng tôi ngồi trong phòng khách xem lại cuộc phỏng vấn. Tôi có vẻ diêm dúa và nhạt nhẽo, lảo đảo và ngớ ngẩn trong bộ váy, mặc dù những người khác quả quyết là nhìn rất duyên dáng. Peeta thì rõ là có duyên và tất nhiên, cuối cùng đã chiến thắng với hình ảnh chàng trai đang yêu. Trong khi tôi, sượng sùng và rối rắm, lộng lẫy dưới bàn tay của Cinna, lại trở nên lôi cuốn bởi một lời thú nhận, được hoàn cảnh bi kịch hóa, và do đó, vô cùng khó quên.

Khi phần hát quốc ca kết thúc và màn hình tối thui, im lặng phủ khắp căn phòng. Sáng sớm mai, chúng tôi sẽ được đánh thức để chuẩn bị bước vào trường đấu. Đến mười giờ Đấu trường thực sự mới bắt đầu bởi phần lớn cư dân Capitol dậy trễ. Có điều, Peeta và tôi phải bắt đầu thật sớm. Chúng tôi không biết phải đi bao xa mới đến được nơi tổ chức Đấu trường năm nay.

Tôi biết Haymitch và Effie sẽ không đi cùng. Ngay khi rời khỏi đây, họ sẽ có mặt ở Đại bản doanh Đấu trường, hy vọng sẽ ký được những hợp đồng béo bở, vạch ra kế hoạch khi nào và bằng cách nào gửi những món quà tài trợ. Cinna và Portia sẽ đi cùng chúng tôi đến trường đấu. Tuy vậy, những lời tạm biệt cuối cùng sẽ phải nói ở đây.

Effie, với đôi mắt ướt nhòe, nắm tay hai đứa và chúc chúng tôi chiến thắng. Bà cảm ơn chúng tôi vì đã là những đấu thủ tốt nhất mà bà từng dẫn dắt. Và do bà là Effie, theo luật thì buộc phải nói điều gì đó thật nghiêm túc, nên bà nói thêm, “Ta sẽ không ngạc nhiên chút nào nếu như cuối cùng ta cũng được đề bạt vào một quận tử tế vào năm sau!”

Rồi bà hôn lên má hai đứa và vội bỏ đi, tránh bộc lộ xúc cảm khi phải chia xa, cũng như niềm hân hoan vì tương lai thăng tiến.

Haymitch đứng khoanh tay, nhìn cả hai đứa cùng lúc.

“Một lời khuyên cuối cùng ạ?” Peeta hỏi.

“Khi tiếng cồng vang lên, hãy biến thật nhanh khỏi chỗ đó. Không đứa nào được bén mảng đến bể máu Cornucopia. Chỉ cần nhớ kỹ, giữ khoảng cách xa nhất có thể với những đấu thủ khác, rồi đi tìm nguồn nước,” ông nói. “Hiểu chưa?”

“Và sau đó?” tôi hỏi.

“Hãy giữ mạng sống,” Haymitch nói. Lời khuyên này cũng giống như lần nói trên xe lửa trước, nhưng lúc này ông không hề say và đùa bỡn. Và chúng tôi chỉ biết gật đầu. Biết nói gì khác nữa đây?

Khi tôi về phòng, Peeta còn nấn ná muốn nói chuyện với Portia. Tôi cũng thoải mái thôi. Những lời chia tay có thể để đến ngày mai. Tấm trải giường của tôi đã được xếp lại, nhưng không thấy cô gái Avox tóc đỏ đâu. Giá mà tôi biết tên cô. Lẽ ra tôi nên hỏi. Có thể cô sẽ viết ra. Hoặc diễn tả nó. Nhưng biết đâu, điều đó chỉ càng hành hạ cô?

Tôi đi tắm, tẩy những nét tô màu vàng trên khuôn mặt, phấn trang điểm, và rửa đi mùi thơm trên cơ thể. Ngọn lửa trên móng là những gì còn lại trong nỗ lực của đội trang điểm. Tôi quyết định giữ chúng, như neo lại hình ảnh của mình trước khán giả. Katniss, Cô gái Lửa. Có lẽ nó sẽ giúp tôi giữ lại được một chút gì đó, trong những ngày sắp tới.

Tôi mặc một bộ đồ ngủ dày và êm rồi leo lên giường. Phải năm giây sau tôi mới nhận ra là mình sẽ không được chợp mắt trong những ngày tới. Tôi cần phải ngủ thật sâu bởi vì trong Đấu trường, mỗi lần mệt mỏi là một lần Thần chết đến viếng thăm.

Chẳng ích gì. Một, hai, rồi ba giờ trôi qua, hai mí mắt của tôi vẫn nhẹ như bông. Tôi không ngừng tưởng tượng xem mình sẽ bị đẩy vào địa hình nào. Sa mạc? Đầm lầy? Một vùng hoang vu lạnh lẽo? Trên hết, tôi hy vọng mình được đưa vào rừng, nơi tôi có thể tìm nơi ẩn nấp, thức ăn và thứ gì đó che chắn. Thông thường cuộc đấu diễn ra trong rừng, bởi những nơi cằn cỗi thì sẽ rất tẻ nhạt và khiến Đấu trường kết thúc chóng vánh. Nhưng thời tiết ở đó sẽ như thế nào? Ban Tổ chức sẽ đặt những cạm bẫy gì để làm nóng những giờ phút buồn chán? Những đấu thủ khác thì thế nào…

Càng lo lắng bao nhiêu tôi càng khó ngủ bấy nhiêu. Cuối cùng, dù đang ở trên giường, tôi vẫn không thể ngủ nổi. Tôi cứ đi đi lại lại trong phòng với quả tim đập nhanh và hơi thở gấp gáp. Căn phòng giống như một xà lim. Nếu không ra ngoài sớm, có thể tôi sẽ lại ném đồ đạc tứ tung. Tôi chạy xuống sảnh đến cánh cửa thông lên mái. Cửa không khóa mà khép hờ. Có lẽ ai đó quên đóng nó lại, nhưng chuyện đó không quan trọng. Tấm kính thu năng lượng mặt trời ở trên mái ngăn ngừa mọi ý định bỏ trốn táo tợn. Tôi cũng chẳng có ý trốn thoát mà chỉ muốn hít thở không khí trong lành. Tôi muốn ngắm nhìn bầu trời và mặt trăng vào đêm cuối cùng không bị người khác săn lùng.

Trên mái đêm nay không sáng lắm nhưng vừa đặt bàn chân trần lên nền, tôi đã nhận ra bóng đen của cậu dưới bức màn sáng đang phát ra liên tục từ phía Capitol. Ở con đường phía dưới là những chuyển động hỗn loạn, tiếng nhạc, tiếng hát và tiếng còi xe mà tôi không thể nghe thấy qua lớp kính cửa sổ dày cui ở phòng mình. Tôi có thể lẩn đi mà không bị cậu để ý; cậu sẽ không nghe thấy tiếng động của tôi qua những âm thanh đó. Nhưng màn đêm thật huyền diệu, tôi không hề muốn quay trở lại chiếc cũi ngột ngạt kia một chút nào. Có điều ở ngoài này thì khác gì chứ? Chúng tôi có nên nói chuyện hay không?

Tôi bước thật khẽ trên lớp ngói. Và chỉ cất tiếng khi chỉ còn cách cậu một mét. “Cậu nên ngủ một chút.”

Cậu thoáng giật mình nhưng không quay đầu lại. Tôi có thể thấy cậu khẽ gật đầu. “Tớ không muốn bỏ lỡ bữa tiệc này. Nó được dành cho chúng ta, sau tất cả mọi chuyện.”

Tôi lại gần cậu ấy và ngó qua lan can. Người ta nhảy múa chật kín con đường lớn. Tôi nheo mắt để nhìn kỹ hơn hình dáng nhỏ xíu của họ. “Họ mặc lễ phục à?”

“Ai mà biết được?” Peeta trả lời. “Ở đây người ta mặc những thứ quần áo điên rồ. Cũng không ngủ được à?”

“Tớ không ngừng nghĩ ngợi,” tôi nói.

“Nghĩ về gia đình cậu à?” cậu hỏi.

“Không.” Tôi thừa nhận với một chút cảm giác tội lỗi. “Chỉ băn khoăn về ngày mai. Mà tất nhiên, điều này thật vô nghĩa.” Nhờ ánh sáng bên dưới, tôi có thể thấy khuôn mặt cậu lúc này, cùng cách giữ đôi tay băng bó một cách vụng về. “Tớ thực sự xin lỗi về đôi tay của cậu.”

“Không sao đâu, Katniss” cậu nói. “Dù sao thì tớ cũng chưa bao giờ có thể là một đấu thủ trong những đấu trường như thế này.”

“Đừng nghĩ hồ đồ như thế,” tôi nói.

“Tại sao lại không? Đúng như thế mà. Tớ chỉ hy vọng không là điều gì nhục nhã và…” cậu do dự.

“Và sao?” tôi hỏi.

“Tớ không biết phải nói chính xác thế nào. Chỉ là… tớ muốn được chết khi vẫn là chính mình. Cậu hiểu ý tớ không?” cậu hỏi. Tôi gật đầu. Làm sao khi chết cậu có thể là ai khác ngoại trừ cậu chứ? “Tớ không muốn khi vào đó họ làm con người tớ thay đổi, biến tớ trở thành con ác thú mà tớ vốn không phải.”

Tôi bặm môi, thấy mình thật kém cỏi. Trong khi tôi chỉ nghĩ đến việc có được đưa vào rừng cây hay không thì Peeta lại trăn trở làm thế nào để giữ phẩm chất của mình. “Nghĩa là cậu sẽ không giết một ai?” tôi hỏi.

“Không phải, khi vào Đấu trường chắc chắn tớ sẽ phải tàn sát như những kẻ khác. Tớ không thể bước vào mà không chiến đấu. Tớ chỉ mong muốn có một cách nào đó để… để cho Capitol thấy là họ không sở hữu được tớ. Rằng tớ không chỉ là một quân cờ trong Đấu trường của họ,” Peeta nói.

“Không thể có chuyện đó,” tôi nói. “Tất cả chúng ta đều không thể. Vì đấy chính là cách hoạt động của Đấu trường.”

“OK, nhưng dù là trong hoàn cảnh nào, thì cậu vẫn là cậu, còn tớ vẫn là tớ,” cậu cố cãi. “Cậu không thấy thế à?”

“Một chút. Chỉ là… xin lỗi, chuyện đó thì có ai quan tâm hả Peeta?” Tôi nói.

“Có tớ. Ý tớ là, tớ còn có thể quan tâm đến điều gì khác nữa?” cậu giận dữ hỏi. Đôi mắt xanh của cậu nhìn trừng trừng vào tôi, đợi câu trả lời.

Tôi lùi một bước. “Quan tâm đến những gì Haymitch nói. Hãy giữ mạng sống.”

Peeta mỉm cười, một nụ cười buồn và chua chát. “OK. Cám ơn vì lời khuyên, cô bé yêu ạ!”

Chẳng khác gì một cái tát vào mặt tôi. Cách gọi yêu của kẻ bề trên mà cậu học từ Haymitch. “Nghe này, nếu cậu dự định dành những phút cuối của đời mình cho một cái chết cao thượng ở Đấu trường, đó là lựa chọn của cậu. Còn tớ muốn sống những phút cuối của đời mình ở Quận 12.”

“Tớ sẽ không bất ngờ nếu cậu làm được như vậy,” Peeta nói. “Gửi lời hỏi thăm đến mẹ tớ khi cậu trở về, được chứ?”

“Chắc chắn rồi,” tôi nói. Rồi tôi quay đi và rời khỏi mái.

Suốt đêm đó tôi cứ nửa tỉnh nửa mơ, nghĩ đến những lời chỉ trích gay gắt mà mình đã dành cho Peeta Mellark vào buổi sáng. Peeta Mellark. Rồi chúng ta sẽ thấy cậu cao thượng đến mức nào khi đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết. Có thể cậu sẽ trở thành một trong những đấu thủ cực kỳ khát máu, một kẻ móc tim nạn nhân ra chén sau khi sát hại. Vài năm trước có một gã đến từ Quận 6 tên là Titus. Hắn ta trở nên điên dại hoàn toàn, Ban Tổ chức phải hạ hắt bất tỉnh bằng súng máy để gom xác những đấu thủ bị giết trước khi gã này ăn thịt họ. Không có luật lệ nào ở Đấu trường cấm đoán việc này, nhưng việc ăn tươi nuốt sống quả là không mấy hay ho trước mắt khán giả Capitol, vậy nên những người tổ chức tìm cách ngăn lại. Nhiều người suy đoán rằng cơn lở tuyết nhấn chìm Titus là được tạo có chủ đích bởi người ta không muốn người thắng cuộc là một gã mất trí.

Sáng hôm sau tôi không thấy Peeta. Cinna đến chỗ tôi từ tờ mờ sáng, đưa tôi mặc một chiếc váy đơn giản rồi dẫn tôi lên mái. Phần trang phục và chuẩn bị lần cuối của tôi sẽ diễn ra trong một căn hầm nằm bên dưới trường đấu. Một chiếc tàu bay không biết từ đâu xuất hiện, như cái lần tôi thấy cô gái Avox tóc đỏ bị bắt ở trong rừng và một chiếc thang hạ xuống. Tôi đặt cả hai tay và chân lên những thanh ngang và ngay lập tức thấy mình như đông đá. Một thứ gì đó như luồng điện chạy qua làm tôi bị dính chặt vào chiếc thang rồi từ từ được đưa vào bên trong.

Cứ tưởng chiếc thang sẽ nhả mình ra, nhưng hóa ra tôi vẫn dính chặt vào nó. Trong khi ấy, một phụ nữ mặc áo choàng trắng lại gần, mang theo một chiếc ống tiêm. “Đây chỉ là máy dò vị trí của cháu thôi, Katniss. Cháu càng ngồi yên, ta càng gắn nó dễ dàng,” bà ta nói.

Ngồi yên ư? Tôi đang là một bức tượng đây này. Tuy nhiên điều đó không giúp tôi tránh khỏi cảm giác đau nhói khi mũi tiêm gắn thiết bị định vị kim loại chọc vào sâu trong cẳng tay tôi. Giờ thì Ban Tổ chức có thể lần theo đường đi nước bước của tôi trong Đấu trường bất cứ lúc nào. Họ không muốn mất bất kỳ vật tế nào.

Khi chiếc máy dò được gắn đúng vị trí, chiếc thang thả tôi ra. Người phụ nữ đi khỏi và Cinna từ trên mái đi xuống. Một chàng trai Avox đến, dẫn chúng tôi tới một căn phòng đã bày sẵn đồ ăn sáng. Tuy dạ dày đang thắt lại vì nôn nao, tôi vẫn ăn nhiều hết mức có thể, dù thực sự thì những món ăn ngon lành kia không làm vị giác của tôi mảy may rung động. Tôi lo lắng đến mức cảm giác như mình đang ăn muội than. Tôi chỉ để ý đến quang cảnh bên cửa sổ khi chúng tôi lướt qua thành phố, tiến đến một nơi hoang vu. Đây là chiếc phi thuyền mà bầy chim lúc ấy đã thấy. Bầy chim, chúng được tự do và an toàn. Ngược lại với tôi.

Chúng tôi tiếp tục bay khoảng nửa tiếng cho đến khi các cửa sổ tối dần, một điều chứng tỏ rằng con tàu đã đến gần trường đấu. Chiếc phi thuyền đáp xuống, Cinna và tôi trở lại chiếc thang, chỉ khác là lần này nó dẫn vào một đường ngầm, đưa chúng tôi xuống căn hầm nằm dưới trường đấu. Theo chỉ dẫn, chúng tôi đến gian phòng chuẩn bị cho mình. Ở Capitol, người ta gọi nó là Phòng Khởi hành. Ở các quận, nó tương tự như Bãi rào, nơi người ta nhốt những con thú trước khi nó bị làm thịt.

Mọi thứ đều mới tinh tươm; tôi sẽ là đấu thủ đầu tiên và duy nhất dùng Phòng Khởi hành của riêng mình này. Những trường đấu bao giờ cũng trở thành địa điểm lịch sử. Chúng được bảo tồn sau khi cuộc đấu diễn ra. Đó là những điểm tham quan, dã ngoại hấp dẫn của các cư dân Capitol. Đến đó trong một tháng, xem lại Đấu trường, tham quan khu hầm, đến địa điểm của những cuộc tàn sát. Bạn còn có thể đóng giả làm đấu thủ.

Người ta nói thức ăn ở đây ngon tuyệt.

Trong lúc tắm và đánh răng, bữa sáng khi nãy khiến tôi đầy bụng. Cinna làm cho tôi một kiểu tóc đơn giản, được tết gọn và thả xuống sau lưng. Rồi quần áo được mang đến, cũng một loại cho tất cả vật tế. Cinna không phải chuẩn bị quần áo cho tôi, thậm chí còn không biết có gì trong cái túi đồ, nhưng anh vẫn giúp tôi mặc quần áo lót trong, chiếc quần dài màu hung đơn giản, chiếc áo cánh màu xanh mạ, dây thắt lưng nâu chắc chắn và chiếc áo khoác đen mỏng có mũ, vạt áo dài đến đùi. “Chất liệu của áo khoác được thiết kế để phát ra nhiệt ngang nhiệt độ cơ thể. Để đề phòng nhiều đêm trời lạnh,” anh nói.

Đôi ủng, đi ngoài đôi tất bó khít, còn tốt hơn những gì tôi chờ đợi. Da ủng mềm không giống như đôi của tôi ở nhà, nhưng lại có lớp đế mỏng, dẻo bằng cao su với gờ rãnh giúp bám dễ dàng khi chạy.

Khi tôi nghĩ mọi việc đã xong xuôi thì Cinna lấy ra từ túi một chiếc ghim bằng vàng có hình con chim húng nhại. Tôi đã hoàn toàn quên mất nó.

“Anh lấy nó ở đâu vậy?” tôi hỏi.

“Từ bộ đồ màu xanh em mặc trên xe lửa,” anh nói. Bây giờ thì tôi nhớ đã tháo nó ra khỏi bộ đồ của mẹ và gắn nó lên áo. “Nó là phù hiệu của quận em phải không?” Tôi gật đầu và anh đính nó lên áo giúp tôi. “Người ta có thể giữ em lại ở cổng kiểm soát. Có thể họ cho rằng chiếc ghim là một thứ vũ khí, giúp em có lợi thế. Nhưng chẳng sao đâu, cuối cùng họ cũng cho qua thôi.” Cinna nói. “Họ vừa tịch thu một chiếc nhẫn của cô gái từ Quận 1. Khi xoay mặt đá quý, một chiếc kim tẩm độc sẽ phóng ra. Cô nàng cãi bướng là mình không biết gì về chiếc nhẫn trá hình ấy, người ta cũng không thể chứng minh là cô ta cố ý. Tuy nhiên rõ ràng là phù hiệu của cô ả sẽ ở lại. Nào, được rồi đấy. Thử đi một vòng xem. Em phải chắc chắn là cảm thấy mọi thứ thoải mái.”

Tôi đi đi lại lại, chạy một vòng tròn, vung hai cánh tay. “Vâng, ổn rồi. Hoàn toàn vừa vặn.”

“Vậy thì chỉ còn ngồi đợi cho đến khi họ gọi thôi,” Cinna nói. “Trừ khi em nghĩ là có thể ăn thêm chút gì.”

Tôi từ chối ăn nhưng vẫn lấy một cốc nước để hớp từng ngụm nhỏ trong khi ngồi đợi trên chiếc đi văng. Không muốn cắn móng tay hay cắn môi nên tôi bặm răng vào bên trong má. Mấy ngày rồi nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn thích nghi được. Chẳng mấy chốc tôi cảm thấy lưỡi mình đầy mùi máu tanh.

Nỗi lo lắng chuyển sang lo sợ khi tôi tiên đoán về những ngày tới. Tôi có thể sẽ chết, chết chóng vánh, chỉ trong một giờ. Hoặc ngắn hơn. Tay tôi dò dẫm trên mấu thịt cưng cứng trên cẳng tay, nơi người phụ nữ đã gắn chiếc máy định vị vào. Tôi ấn vào nó, và dù rất đau, tôi vẫn ấn vào đó mạnh đến nỗi cẳng tay bắt đầu bầm.

“Em muốn nói chuyện không, Katniss?” Cinna hỏi.

Tôi lắc đầu, nhưng sau đó lại nắm lấy tay anh. Cinna cũng nắm lấy tay tôi. Chúng tôi cứ ngồi như vậy cho đến khi một giọng nữ dễ nghe thông báo đã đến giờ khởi hành.

Vẫn nắm chặt một tay Cinna, tôi bước đến, đứng lên ô kim loại hình tròn. “Nhớ những gì Haymitch nói. Chạy, tìm nguồn nước, rồi làm gì thì làm,” anh nói. Tôi gật đầu, “Và nhớ điều này. Anh không có quyền đặt cược, nhưng nếu có thể, anh sẽ đặt cược cho em.”

“Thật chứ?” tôi hỏi khẽ.

“Thật,” Cinna nói. Anh cúi xuống và hôn lên trán tôi. “Chúc may mắn, Cô gái Lửa.” Lớp kính hình trụ hạ xuống bao quanh tôi, ngăn tay anh lại. Anh chỉ ngón tay vào cằm. Ngẩng cao đầu.

Tôi ngẩng mặt và đứng thẳng người hết mức có thể. Khối hình trụ bắt đầu đi lên. Trong khoảng mười lăm giây, tôi đứng trong bóng tối, rồi ô kim loại đẩy tôi ra khỏi chiếc ống hình trụ ra ngoài một không gian mới. Ánh mặt trời rọi vào khiến tôi chói mắt một lúc, chỉ cảm giác được luồng gió mạnh có mùi nhựa thông đầy hy vọng.

Tôi nghe thấy tiếng Claudius Templesmith, người phát ngôn lâu năm, vang vọng xung quanh.

“Thưa quý ông và quý bà, Đấu trường Sinh tử lần thứ Bảy mươi tư bắt đầu!”