Dạy Baba Phản Diện Làm Người

Chương 13-2: Ba ba, thương gia gia! 2



Người hầu bưng bữa sáng lên, bữa sáng của Hoắc Tùy Thành hôm nay là bánh mì và phô mai, của Hoắc Tiểu Tiểu lại là cháo gạo sữa bò và trứng rán mà bình thường cô hay ăn, còn có một số hoa quả và các loại rau củ khác nhau.

Hoắc Tiểu Tiểu hưng phấn chỉ chỉ vào quần áo của mình, lại chỉ chỉ Hoắc Tùy Thành, "Quần áo, ba ba mặc!"

"Muốn ba ba thay quần áo cho con?"

Hoắc Tiểu Tiểu gật đầu.

Hoắc lão tiên sinh đưa mắt nhìn cái quần giống như đang treo lủng lẳng trên người cô, "Sao mà đến quần cũng mặc ngược rồi."

Dì Triệu đứng một bên nhanh chóng đi lại bế Hoắc Tiểu Tiểu từ trên ghế lên, "Giờ tôi đi thay quần cho Tiểu Tiểu ạ."

Hoắc Tiểu Tiểu vốn đang mang thù trong lòng muốn Hoắc Tùy Thành bị ông mắng cũng phải bất lực để dì Triệu bế ra phòng khách, mặc lại quần áo một lần nữa, tới lúc cô trở lại trên bàn ăn, món trứng cô thích nhất chỉ còn miếng cuối cùng, quan trọng hơn là đang bị Hoắc Tùy Thành đưa vào miệng.

Hoắc Tiểu Tiểu có chút tức giận.

Cái người này sao lại như vậy chứ! Trứng chiên của trẻ con cũng ăn!

"Trứng!"

Hoắc Tùy Thành nhìn lại, "Trứng đã ăn hết rồi."

"Của con!"

"Nhóc hẹp hòi."

"Được rồi, để phòng bếp chiên thêm một cái là được."

Hoắc Tiểu Tiểu duỗi ra hai ngón tay, nói với Hoắc lão tiên sinh: "Hai cái."

"Được được được, chiên hai cái."

Ba ba không những không bị ông mắng mà còn giành mất một cái trứng chiên, Hoắc Tiểu Tiểu xụ mặt bất bình, cầm lấy thìa húp cháo.

"Chút nữa con tới công ty sao?"

"Vâng." Hoắc Tùy Thành ăn bánh mì, một vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì nói chuyện với Hoắc lão gia: "Ngày hôm nay có cuộc họp hội đồng quản trị nhất định phải tham gia. Chu phó tổng theo ngài cũng lâu rồi, ngài còn giữ liên lạc với hắn không?"

Hoắc lão tiên sinh buông  đôi đũa trong tay xuống, hạ giọng, "Hắn cũng là nhất thời hồ đồ."

"Nhất thời hồ đồ? Con đoán không thể nào là nghỉ ngơi dưỡng sức."

Nghe được tên Chu phó tổng, Hoắc Tiểu Tiểu nhất thời tỉnh táo lại.

Nàng nhớ rất kỹ Chu phó tổng này, là người điên cuồng gây sự trong nước lúc Hoắc Tùy Thành xuất ngoại, thậm chí còn muốn cấu kết với các thành viên trong ban giám đốc để đá Hoắc Tùy Thành ra khỏi hội đồng quản trị.

Đương nhiên, người như vậy sẽ bị Hoắc Tùy Thành nghiền ép, dùng vợ con đang ở nước ngoài để uy hiếp, trực tiếp làm người ta ba giây quỳ.

Biết rõ Hoắc Tùy Thành không từ thủ đoạn để xử lí mấy chuyện này, nhưng Hoắc Tiểu Tiểu vắt hết óc cũng không nghĩ ra được cách nào hoàn hảo để ngăn cản hắn.

"Con đã ăn xong, con xin phép đến công ty trước."

Hoắc Tùy Thành đứng dậy rời khỏi bàn ăn.

"Ba ba!" Hoắc Tiểu Tiểu vội vàng gọi hắn.

Hoắc Tùy Thành dừng bước, quay đầu nhìn cô, "Chuyện gì?"

"..." Những lời ở trong miệng cuối cùng cũng chỉ đành ngậm ngùi nuốt xuống, chỉ nói được một câu: "Về sớm một chút."

Hoắc Tùy Thành có chút giật mình, nhẹ nhàng đáp lời: "Được."

—— ——

Trên đường đến công ty, mi tâm của Hoắc Tùy Thành níu chặt, chỉ một mực nhìn ra cửa sổ trên xe không nói chuyện.

Tay lái phụ Tiểu Võ thấy thế đành hỏi hắn: "Thành ca, có chuyện gì vậy? Hay là công ty phát sinh biến cố gì rồi?"

Hoắc Tùy Thành lắc đầu, "Không có, chỉ là nhớ tới giấc mơ đêm hôm qua thôi."

"Mơ ạ?"

Nhớ lại giấc mơ kia, mi tâm của Hoắc Tùy Thành lại nhíu sâu hơn.

Lửa lớn, văn kiện, người đàn ông, đèn treo, Hoắc Tiểu Tiểu.

Mặc dù chỉ là mơ, nhưng khung cảnh đèn treo bị lửa đốt rớt xuống chỗ Hoắc Tiểu Tiểu quá mức ấn tượng, dù chỉ là thoáng qua.

"Một giấc mơ mà thôi, Thành ca đừng suy nghĩ."

"Ừ."

Rất nhanh liền đến trước tập đoàn Hoắc Thị.

Hoắc Tùy Thành xuất ngoại một năm, là vì khai thác thị trường hải ngoại, tìm kiếm sự hợp tác  để thành lập công ty chi nhánh.

Mục tiêu của hắn rất đơn giản, Hoắc lão tiên sinh đối với sự phát triển của công ty có thái độ quá mức bảo thủ, mà hắn thì càng hi vọng công ti có thể thuận theo đầu gió mới này phát triển hơn.

Khai thác thị trường nước ngoài tuy hơi khó khăn, nhưng may mắn là mọi thứ đều thuận lợi.

Chỉ tiếc trong khoảng thời gian hắn ra nước ngoài thì nội bộ trong nước lại mâu thuẫn, vị Chu phó tổng đã nhiều năm làm việc ở công ty còn muốn liên hợp với mấy người trong ban giám đốc đá hắn ra.

Xuống xe.

Vừa đúng giờ làm việc, nhân viên trong công ty bỗng thấy vị Hoắc Tổng đã một năm chưa gặp, dồn dập chào hòi

"Hoắc tổng tốt."

"Hoắc tổng tốt!"

Hoắc Tùy Thành mặt không biểu tình nhìn không chớp mắt đi đến thang máy.

Trước khi cửa thang máy đóng lại, Tiểu Võ nghe điện thoại, sau đó bước vào thang máy nói với Hoắc Tùy Thành: "Thành ca, Chu phó tổng nói ban giám đốc muốn gặp ngài."

Hoắc Tùy Thành hiển nhiên đã đoán trước, "Tôi biết rồi."

Thang máy dừng ở tầng văn phòng của hắn, vừa bước ra khỏi cửa thang máy, trợ lý tổng giám đốc đã đứng chờ sẵn, cũng nói: "Hoắc tổng, Chu phó tổng hiện tại ở phòng nghỉ, nói muốn gặp ngài."

"Để hắn đến phòng làm việc của ta."

"Vâng ạ."

Hoắc Tùy Thành đi vào văn phòng, không bao lâu sau trợ lý gõ cửa phòng, sau lưng là một người đàn ông trung niên tầm năm mươi tuổi bước vào.

Ông ta không hề vòng vo mà nói thẳng, "Hoắc tổng, tôi có chuyện muốn thảo luận với ngài."

Hoắc Tùy Thành khá lịch sự, mời hắn ngồi xuống ở trên ghế sofa, "Ngày hôm nay tôi nhớ Chu phó tổng có nói là có cuộc họp ban giám đốc, bây giờ hội nghị còn chưa bắt đầu, Chu phó tổng đã vội vã muốn gặp tôi, có việc gì cấp bách sao?"

Sắc mặt Chu phó tổng hiển nhiên rất khó coi.

"Ngày hôm nay họp hội đồng quản trị là tôi nói không sai, đó là bởi vì tôi và các vị đổng sự nhất trí cho rằng, thị trường nước ngoài so với sự phát triển hiện tại của Hoắc Thị hoàn toàn dư thừa, chúng ta nên đem tài chính và tài nguyên toàn lực đầu tư tại thị trường quốc nội, thị trường hải ngoại có sự nguy hiểm quá lớn, ngài là người trẻ tuổi nên có ý muốn mạo hiểm một lần, nhưng ngài cũng không thể để mấy lão già như chúng tôi đi mạo hiểm cùng ngài được!"

"Thị trường hải ngoại nguy hiểm như thế nào và có lợi ích lớn như nào, tôi đều đã đưa tài liệu đến chỗ các vị đổng sự, tôi nghĩ bọn họ sau khi xem xong tài liệu chắc hẳn sẽ suy ngẫm lại ý kiến của tôi, nhưng tôi biết rằng, Chu phó tổng có ý tứ khác, cho nên giữa tôi và Chu Phó Tổng cũng không có chuyện tốt gì để trò chuyện, đợi chút nữa họp hội đồng quản trị mong là Chu Phó Tổng có thể nghĩ lại chuyện gì nên làm."

Nói xong, Hoắc Tùy Thành đứng dậy, "Đúng rồi, tôi nghe nói một tháng trước Chu Phó Tổng đã đưa vợ con sang nước ngoài?"

Chu phó tổng nặng nề nhắm mắt, ông ta tới đây chính là vì chuyện này.

"Nhưng mà tôi nghe nói con trai của Chu phó tổng không hiểu chuyện lắm, ở nước ngoài lại lái xe tông phải người ta, bây giờ bị giam giữ ở cục cảnh sát."

Chu phó tổng hạ giọng, "Đứa nhỏ đó không được dạy dỗ tốt là do người làm cha như tôi thất trách, tôi biết Hoắc tổng có không ít bạn bè ở nước ngoài, nếu như ngài có thể giúp tôi lần này, họp hội đồng ngày hôm nay, tôi sẽ không tham gia."

"Chu phó tổng nói quá lời, chuyện nhỏ đó tôi đương nhiên sẽ giúp đỡ, Chu phó tổng vì công ty vất vả nhiều năm, cũng nên chiếu cố người trong nhà một chút, dạy dỗ lại con cháu, không bằng mượn cơ hội này xin nghỉ hưu dưỡng lão."

Chu phó tổng phút chốc đứng lên, cả giận nói: "Hoắc Tùy Thành, cậu đừng có được voi đòi tiên!"

Sắc mặt Hoắc Tùy Thành trong nháy mắt tối sầm, hắn lạnh lùng nhìn Chu phó tổng, đáy mắt che lấp không rõ.

"Chu phó tổng, chẳng lẽ nhìn tôi rất dễ thương lượng à?"

"Cậu không từ thủ đoạn như thế..." Chu phó tổng cắn răng, nhớ tới đứa con trai vẫn chưa có tin tức gì đến giờ, thở dài nhìn Hoắc Tùy Thành, ráng chống đỡ lấy một hơi tàn, "Được, tôi đáp ứng cậu."

"Như vậy không phải tốt hơn sao." Nói xong, Hoắc Tùy Thành nhanh chân rời phòng làm việc.

Tiểu Võ lặng yên không một tiếng động theo sau.

"Thành ca, bên nước Mỹ.."

"Giải quyết chuyện đó đi, sau đó để cho con ông ta liên hệ với ông ta."

"Được rồi."

Nào có cái gì là dễ dàng thương lượng đâu, hơn nữa còn là lừa gạt về một người cách xa cả mười ngàn cây số.

Tiểu Võ lại không hiểu được cách làm này.

Loại việc này mặc dù dễ làm bộ, nhưng khả năng bị vạch trần cực lớn.

Nếu như không phải do Chu Phó Tổng nhất thời rối loạn mà thương lượng trước, thì bọn họ cũng không bình thản như thế này được.

Chỉ cần bị vạch trần, họp hội đồng ngày hôm nay, Chu phó tổng chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Hoắc Tổng.

Rõ ràng có thể làm giả là con trai Chu phó tổng say rượu nên lái xe tông vào người khác, bị cảnh sát giam giữ, sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý?

—— ——

Hoắc Tùy Thành ở công ty xuân phong đắc ý.

Trước là thuyết phục hội đồng quản trị hải ngoại đầu tư hạng mục, sau là được Hoắc lão tiên sinh đồng ý và ký hợp đồng khai thác Lộc Minh sơn.

Cho tới ngày thi công trong hợp đồng, nhân viên công tác Dịch Thị lần lượt xuất hiện trong phòng họp của tập đoàn Hoắc thị, hai bên bắt đầu hợp tác hạng mục Lộc Minh sơn.

Nhưng Hoắc lão tiên sinh lại mơ mơ màng màng không hiểu rõ tình hình hiện tại.

Hắn mặc kệ chuyện công ty đã hơn một năm, Hoắc Tùy Thành ngoại trừ thi hành bản vẽ kế hoạch và xây dựng công viên ở Lộc Minh sơn thì cũng không có kế hoạch nào khác.

Cho nên khi Chu phó tổng đem chuyện này nói cho Hoắc lão tiên sinh, Hoắc lão tiên sinh giận  đến mức không kềm chế được.

"Đồ hỗn trướng! Đúng là cái đồ hỗn trướng! Hắn cũng dám lừa ta khai phá Lộc Minh sơn!"

Hoắc lão tiên sinh sau khi tra ra tình thế hiện giờ, hất vỡ cả nghiên mực thư pháp thành mấy mảnh nhỏ.

Trần bá đứng ở bên ngoài muốn khuyên lại không dám, thẳng cho đến lúc Hoắc Tùy Thành từ công ty trở về rồi bước vào phòng làm việc của Hoắc Lão tiên sinh, bên trong phát ra tiếng cãi vã vì cửa chỉ mới khép hờ, lúc này ông mới vội vàng ôm lấy Hoắc Tiểu Tiểu đang ngủ trưa từ trong phòng ra.

"Tiểu Tiểu a, tỉnh lại đi, nghe bác nói, hiện tại ba ba và gia gia đang cãi nhau ở phòng khách, gia gia thích con nhất đúng không, thân thể của ông ấy không tốt, không thể tức giận được, con đi khuyên nhủ gia gia có được hay không?"

Hoắc Tiểu Tiểu nghe tiếng cãi vã kịch liệt trong phòng làm việc, nhất thời tỉnh cả ngủ.

Mối quan hệ giữa cha và con đang vào lúc gây cấn nhứt đấy à?

"Đứa bé ngoan, đi nhanh đi."

Trần bá lặng lẽ mở cửa ra, thừa dịp hai người trong đó không chú ý, đẩy Hoắc Tiểu Tiểu vào.

"Lúc đó không phải con đã cam kết với ta rồi à? Nói chỉ là xây cái công viên trò chơi cho Tiểu Tiểu, bây giờ còn chuẩn bị xây cả khách sạn? Còn giấu diếm ta? Con có hỏi qua ý kiến của lão già này hay chưa!!"

Hoắc lão tiên sinh đương nhiên tức giận không nhẹ.

Một cái bình hoa đập xuống, mảnh vỡ bay ra, rớt xuống bên chân của Hoắc Tiểu Tiểu.

"Ta cho con biết, ta không đồng ý! Ta tuyệt đối không cho bất kì ai động tới Lộc Minh Sơn!"

Tiếng bước chân đột nhiên vang lên, nhưng lại dừng lại trước mặt Hoắc Tiểu Tiểu.

Hoắc Tiểu Tiểu ngước lên, nhìn thấy gương mặt âm trầm của Hoắc Tùy Thành, vô thức lùi sang phải một bước.

Hoắc Tùy Thành nhìn cô một cái, muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng cũng bỏ, kéo cửa ra, nhanh chân rời khỏi phòng

Trần bá từ bên ngoài đi vào, lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của Hoắc lão tiên sinh, "Lão tiên sinh..."

Hoắc lão tiên sinh một tay vịn lên bàn, một bên khoát tay, thở hồng hộc nói: "Ra ngoài, để tôi yên tĩnh một chút."

"Ngài chú ý thân thể, đừng tức giận quá."

Nói xong ông nháy mắt với Hoắc Tiểu Tiểu một cái.

Hoắc Tiểu Tiểu biết mình phải làm gì, đi đến bên người Hoắc lão tiên sinh, lo lắng kêu lên: "Gia gia..."

Lời còn chưa nói hết, đã thấy Hoắc lão tiên sinh khom lưng, tay đang đặt lên ngực bỗng nắm chặt, sắc mặt trắng bệch, khuôn mặt hết sức thống khổ.

"Gia gia!"

Hoắc lão tiên sinh đã nói không ra lời, ngón tay còn chút sức lực ít ỏi chỉ về phía nào đó, trong cổ họng gạt ra một chữ: "... Thuốc!"

Hoắc Tiểu Tiểu theo phía ngón tay chỉ, lấy được một hộp thuốc rớt mất trong góc, vội vàng đi qua nhặt lên, cô nhớ lúc trước Hoắc lão tiên sinh có sử dụng thuốc này, một lần muốn ăn hai viên.

Phịch ——

Hoắc lão tiên sinh ngã thẳng xuống ghế sofa.

Hoắc Tiểu Tiểu không nghĩ được quá nhiều, đổ ra hai viên, nhanh chóng đưa đến gần miệng gia gia, cũng nhìn ra phía ngoài phòng làm việc hô lớn: "Bác ơi! Bác ơii!"

Không ngờ được hiệu quả cách âm của phòng khách rất tốt, cho dù Hoắc Tiểu Tiểu có kêu tới nát cổ họng cũng không có ai nghe.

Sau khi cho Hoắc lão tiên sinh uống thuốc xong, Hoắc Tiểu Tiểu lại chạy đến gõ gõ cào cào cửa, "Bác ơi, bác ơi,!"

"Tiểu Tiểu..."

Hoắc Tiểu Tiểu quay đầu, thấy Hoắc lão tiên sinh đã tỉnh lại, nhẹ nhàng thở phảo.

"Gia gia!" Âm thanh mang theo chút nức nở.

"Không có việc gì, gia gia không có việc gì, lúc nãy hơi khó thở thôi, bệnh cũ, nghỉ một chút là tốt rồi."

Nghe Hoắc lão tiên sinh nói như vậy, Hoắc Tiểu Tiểu lại hơi run chân.

Hoắc lão tiên sinh thấy cháu gái lo lắng cho mình như vậy, sự từ ái dưới đáy mắt càng đậm, run rẩy đứng lên, ôm cô lên trên ghế sofa.

"Gia gia biết, Tiểu Tiểu quan tâm gia gia nhất, lúc nãy bị dọa sợ rồi à?"

Hoắc Tiểu Tiểu gật gật đầu.

"Thật ngoan, " lão tiên sinh từ từ vuốt ve đầu của nàng, "Không giống baba của con, chỉ giỏi làm ta giận thôi!"

Hoắc Tiểu Tiểu liền vội vàng lắc đầu, "Ba ba, không xấu!" Cô phí sức giải thích: "Ba ba, thương gia gia!"

"Thương? Tên hỗn trướng như vậy không làm ta tức chết là được rồi!"

"Thật đó!"

"Được được được, gia gia tin con mà."

Rõ ràng là không tin.

Hoắc Tiểu Tiểu nóng vội, lại không biết làm cách nào biểu đạt hoàn chỉnh, lời muốn nói kẹt tại yết hầu, làm sao cũng nói không nên lời.

"Gia gia, chúng ta... Chúng ta thử ba ba một chút đi."

"Thử ba ba một chút?"

Hoắc Tiểu Tiểu gật đầu, nghiêng đầu nhắm mắt le lưỡi, làm ra cái dáng vẻ té xỉu.

"Gia gia, làm!"

"Ta làm?"

"Gia gia bị như vậy! Ba ba... Ba ba sẽ lo lắng! Ba ba rất thương gia gia!"

Hoắc lão tiên sinh giữ nguyên vẻ mặt vô cùng nghi ngờ, đương nhiên không hiểu được ý của Hoắc Tiểu Tiểu là gì.

"Chính là... Gia gia bệnh..." Nàng nghiêng đầu nhắm mắt le lưỡi, vội vã đến mức không nhịn được giải thích liên tục, "Ba ba... Sẽ khóc! Sẽ lo lắng!"

Hoắc lão tiên sinh rốt cục cũng hiểu cô nhóc muốn nói gì.

"Con muốn gia gia giả vờ xỉu?"

Hoắc Tiểu Tiểu lệ rơi đầy mặt.

Quá khó, quá khó cho cô rồi.

"Đứa nhóc này, trong đầu nghĩ cái gì thế, cho dù gia gia chết, baba con cũng không rơi một giọt nước mắt đâu!"

Hoắc Tiểu Tiểu cực lực kiên trì, "Gia gia tin con! Tin con! Ba ba khóc! Thật sự!"

Hoắc lão tiên sinh trầm mặc một lát, âm thanh ngập ngừng, "Thật không?"

"Thật mà! Gia gia nhanh! Tin con!"

Nói xong, Hoắc Tiểu Tiểu từ trên ghế salon nhảy xuống, tiếp tục gõ gõ vuốt vuốt với cái cửa.

Lần này cuối cùng có người mở cửa.

"Tiểu Tiểu, thế nào?"

Tiểu Tiểu lo lắng chỉ vào trên ghế sa lon, "Gia gia! Ngất rồi!"

Trần bá nhìn về phía ghế sofa, thấy Hoắc lão tiên sinh đã té xỉu nằm trên đó.

"Lão tiên sinh!"

Âm thanh thất kinh của Trần bá làm người giúp việc trong nhà chú ý.

"Nhanh đi thông báo cho thiếu gia!"

"Sao vậy?" Hoắc Tùy Thành chẳng biết lúc nào đã đứng ở cầu thang.

"Lão tiên sinh ngất xỉu rồi ạ!"

Hoắc Tùy Thành nghe vậy lập tức thay đổi sắc mặt, nghiêm túc không nói lời nào bước nhanh xuống đi vào phòng làm việc, thấy Hoắc lão tiên sinh nằm ở trên ghế sa lon, quay đầu giận dữ nói: "Còn đứng ngây đó làm gì, gọi xe cứu thương đi!!"

Cắm vào phiếu tên sách

Tác giả có lời muốn nói:

Chương kế tiếp V, sẽ ngẫu nhiên rơi xuống một trăm hồng bao, còn sẽ có vạn chữ đổi mới, xem ở ta nấu đêm năm điểm còn đang gõ chữ phần bên trên, mọi người đến cổ động a ô ô ô

Phần mới đến rồi đâyyyy

Tình hình dịch bệnh nguy hiểm, mọi người ở nhà nhớ cẩn thận nha, phải học onl chắc em ngất mất:(((

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.